Hiển thị các bài đăng có nhãn BAUXITE. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn BAUXITE. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 4 tháng 1, 2014

Bauxite lỗ dài, vật nài xin ưu đãi đủ thứ

Bauxite lỗ dài, vật nài xin ưu đãi đủ thứ 



Vef – VietnamNet
04/01/2014 05:00 GMT+7
PHẠM HUYỀN
Sau 2 lần bị Bộ Tài chính khước từ vụ giảm phí môi trường trong khai thác bauxite, Tập đoàn Than – Khoáng sản Việt Nam đã kêu lên Thủ tướng can thiệp giúp, nhất là trong bối cảnh 2 dự án bauxite sẽ lỗ 5-7 năm đầu.

Thứ Tư, 6 tháng 11, 2013

Thuế 0%, đào bauxite lên bán làm gì?

Thuế 0%, đào bauxite lên bán làm gì? 




(Tin tức thời sự) - 2 dự án alumin Lâm Đồng và alumin Nhân Cơ xét về tính hiệu quả là không có. Do vậy cần phải tính toán lại, chế biến sâu để đảm bảo an ninh nguồn vật liệu thay vì chỉ múc tài nguyên lên bán mà vẫn đòi được ưu đãi.

Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013

Tiếp tục xin giảm phí môi trường cho dự án bô xít

Tiếp tục xin giảm phí môi trường cho dự án bô xít 



Chí Hiếu
clip_image002
Công trường nhà máy alumin Nhân cơ Ảnh: Chí Hiếu 
 
SGTT.VN - Tập đoàn Công nghiệp than khoáng sản tiếp tục kiến nghị Chính phủ xem xét giảm phí môi trường từ 30-50 nghìn đồng/tấn quặng như hiện nay xuống còn bốn nghìn đồng/tấn.

Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2013

Xin ưu đãi, miễn giảm đủ thứ cho bauxite

Xin ưu đãi, miễn giảm đủ thứ cho bauxite 




PHẠM HUYỀN
clip_image001Dù nhiều lần khẳng định các dự án bauxite có hiệu quả nhưng mới đây, Vinacomin đã xin Thủ tướng chỉ đạo các bộ ngành cho 2 dự án này các ưu đãi về vay vốn, miễn giảm thuế, giảm phí.
Chịu lãi cao tới 12-13%/năm

Thứ Năm, 27 tháng 6, 2013

Vinacomin với kịch bản xin ưu đãi như Bauxite 

Hiếu Lam


(ĐVO) – Sau hơn 6 tháng thuế XK than được Bộ Tài chính điều chỉnh giảm về mức 10% thay vì mức 20%, Tập đoàn Than và Khoáng sản VN (Vinacomin) lại tiếp tục đòi điều chỉnh thuế.
Xin giảm thuế, tăng giá bán than, dọa ngừng khai thác…
Theo lãnh đạo Vinacomin, chỉ riêng quý I/2013 tập đoàn này đã phải bán giá than cho ngành điện chỉ bằng 71-73% giá thành sản xuất than năm 2011, dẫn đến ngành than “mất” 1.500 tỷ đồng.
Theo đó, từ ngày 20/4, Chính phủ cho phép Vinacomin được điều chỉnh giá bán than cho điện với mức giá bằng 100% giá thành sản xuất của năm 2011 (đã được kiểm toán) – tăng thêm 21-22%.
Với lý do xuất khẩu than đang không có lãi và không thể bù đắp cho giá than bán vào ngành điện. Vinacomin tiếp tục đề nghị được điều chỉnh cơ chế thuế suất thuế xuất khẩu than. (Ảnh: TKV)

Tuy nhiên, theo Vinacomin mức điều chỉnh này cũng chỉ bằng khoảng 80-85% giá thành sản xuất của năm 2013. Viện dẫn, giá than bán than cho ngành điện thấp làm cho tài chính ngành than “đuối sức”, Vinacomin đưa quan điểm, giá than cho điện được điều chỉnh và chính sách thuế ổn định ở mức hợp lý, nếu không kéo theo hàng nghìn công nhân không công ăn việc làm, ảnh hưởng nghiêm trọng đến ngành kinh tế.
Cần nhắc lại rằng, chỉ cách đây hơn 6 tháng từ  11/10/2012, thuế XK than đã được Bộ Tài chính điều chỉnh giảm về mức 10% thay vì mức 20% trước đó. Ở thời điểm trên, việc giảm thuế XK được cho sẽ giúp Tập đoàn Than và Khoáng sản VN (Vinacomin) XK được sản lượng dự kiến là 6,5 triệu tấn.
Ông Biên cho hay, lượng than XK sau thời điểm điều chỉnh thuế tăng, tính đến cuối năm 2012, lượng than tồn kho giảm tới 2 triệu tấn. Đến cuối tháng 3/2013, ngành than còn tồn kho 6,4 triệu tấn.
Nhưng chỉ 6 tháng sau,  ông Nguyễn Văn Biên, Phó Tổng Giám đốc Tập đoàn Vinacomin lại than vãn, mức thuế xuất khẩu 10% này vẫn thuộc hàng cao nhất thế giới.
Với lý do xuất khẩu than đang không có lãi và không thể bù đắp cho giá than bán vào ngành điện. Vinacomin tiếp tục đề nghị được điều chỉnh cơ chế thuế suất thuế xuất khẩu than. Tập đoàn này đang đề xuất tới Bộ Tài chính cơ chế điều chỉnh thuế xuất khẩu than tương ứng với giá than thế giới bình quân hàng quý. Theo đó, nếu giá than bình quân (tính theo loại cám 11 AHG) dưới 75 USD mỗi tấn thì mức thuế suất thuế xuất khẩu là 10%. Từ 75 đến dưới 85 USD, thuế xuất khẩu là 15% và trên 85 USD, thuế xuất khẩu là 20%.
“Ở thời điểm hiện nay, nếu thuế XK chỉ tăng thêm 1%, ngành than sẽ phải tính toán xem có tiếp tục XK than nữa hay không” – ông Nguyễn Văn Biên cho hay.
Kịch bản bô-xít lặp lại
Đòi hỏi này của Vinacomin được cho là kịch bản cũ từng áp dụng với ngành khai thác bô – xit của Vinamcomin. Khi đó các chuyên gia kinh tế đã chỉ ra, Vinacomin đã được Chính phủ quá ưu ái khi được hưởng mức thuế suất 0% đối với xuất khẩu alumin.
Theo Tập đoàn Công nghiệp Than khoáng sản Việt Nam (Vinacomin), đến tháng 4/2013, Nhà máy Tân Rai đã sản xuất được 28.600 tấn alumin. Lợi nhuận sau thuế hiện đạt khoảng 896.000 đồng mỗi tấn, hụt hơn 314.000 đồng so với năm 2009. Vinacomin dự tính lỗ kế hoạch khoảng năm năm thay vì ba năm như tính toán ban đầu và phải mất hơn 11 năm mới có thể thu hồi vốn. Dự án chậm kế hoạch 2,5 năm và tổng mức đầu tư đến tháng 3 đã tăng hơn 3.600 tỉ đồng.
Phó chủ tịch Hội khoa học kinh tế Việt Nam Nguyễn Quang Thái đánh giá, những gì xảy ra ở Tân Rai cho thấy sự yếu kém của ban quản lý, nhà thầu và chủ đầu tư. Ông Thái cho rằng, dự án không tính đúng tính đủ các chi phí.
Vinacomin đề nghị giảm thuế tài nguyên, phí môi trường để có lãi. (Ảnh: TKV)
Với giá bán 340 USD mỗi tấn, giảm đáng kể so với thời điểm khởi động dự án tháng 9-2009 (khi đó khoảng 365 USD), theo ông Thái, dự án không đạt được mục tiêu đề ra và Vinacomin nắm chắc lỗ hàng chục triệu USD mỗi năm.
Trong khi đó, Vụ Công nghiệp nặng (Bộ Công thương) đã thừa nhận những rủi ro có thể có với hai nhà máy Tân Rai và Nhân Cơ. Tuy vậy, lãnh đạo Vụ vẫn kỳ vọng dự án sẽ có hiệu quả kinh tế trong tương lai khi kinh tế hồi phục.
Dẫn số liệu của Bộ Công Thương, ông Nguyễn Văn Ban, nguyên Trưởng ban Nhôm – Titan, Tổng công ty Khoáng sản Việt Nam nhìn nhận, dự án Tân Rai rủi ro cao vì tổng mức đầu tư tăng thêm 30%.
Mỗi năm chậm tiến độ, dự án Tân Rai mất tối thiểu khoảng 70-80 triệu USD. Ngoài ra, Tân Rai phải chi khoảng 24,6 triệu USD tiền vận tải, Nhân Cơ 38 triệu USD chưa kể chi phí lưu kho, bốc dỡ… Các chuyên gia cho rằng, việc vận chuyển trước mắt chủ yếu bằng ôtô, trong khi giá xăng dầu liên tục tăng càng làm dự án thêm rủi ro.
Hiện dự án Tân Rai đang chạy thử còn Nhân Cơ mới chỉ xây dựng được một nửa. Trong khi các chuyên gia lo ngại về tính khả thi của dự án thì Vinacomin cho rằng, hai dự án chậm tiến độ do dự án có quy mô vốn quá lớn, kỹ thuật và công nghệ phức tạp; tiến độ giải phóng mặt bằng chậm.
Năng lực quản lý điều hành của chủ đầu tư còn hạn chế; nhà thầu Trung Quốc còn lúng túng, không lường hết những khó khăn phát sinh.
Đó là chưa kể Tập đoàn Công nghiệp Than Khoáng sản bị mắc vào “bẫy giá rẻ” vì đã chọn công nghệ lạc hậu của nhà thầu Trung Quốc trong quá trình đấu thầu.
Để dự án có hiệu quả, Vinacomin đề nghị giảm thuế tài nguyên, phí môi trường từ 30.000 đồng mỗi tấn xuống còn 5.000 đồng. Tuy nhiên, đề xuất này được Phó chủ tịch Hội khoa học kinh tế Việt Nam Nguyễn Quang Thái nhìn nhận “Vinacomin đã đặt Nhà nước vào thế phải hy sinh cho mình”.
Từ Việt Nam ngó ra các nước…
Trong khi các nước trên thế giới, cụ thể là các nước Châu Á như Trung Quốc và Nhật Bản đang tìm mọi cách “bảo toàn” tài nguyên khoáng sản trong nước và tìm kiếm, khai thác nguồn nguyên liệu thô ở nước ngoài để đảm bảo nguồn cung cho sản xuất trong nước. Còn Việt Nam lại đi ngược xu hướng này, thi nhau khai thác tài nguyên để bán ra nước ngoài với giá rẻ rồi lại nhập về chính loại than mà chúng ta đã và đang “tích cực” xuất khẩu với giá cao.
Ví dụ với Trung Quốc – ngành khai khoáng Trung Quốc đã tự đáp ứng được khoảng 92% về khoáng sản năng lượng, 80% về khoáng sản cho công nghiệp và khoảng 70% khoáng sản cho sản xuất vật tư nông nghiệp. Tuy nhiên, để đảm bảo cho các mục tiêu phát triển trong tương lai, Trung Quốc đã có chiến lược nhập khẩu không hạn chế các loại tài nguyên khoáng sản (TNKS) chiến lược; mở rộng đầu tư ra nước ngoài trong lĩnh vực thăm dò, khai thác TNKS; thành lập trung tâm dự trữ các loại TNKS chiến lược; đưa ra các mô hình khai thác chế biến khoáng sản trong nước theo hướng bền vững.
Đối với những nước đang phát triển, Trung Quốc thực hiện chính sách hỗ trợ ODA để đổi lấy quyền khai thác sau đó mang về nước chế biến.
Với những nước công nghiệp phát triển, Trung Quốc tìm cách có chân trong hội đồng quản trị những Tập đoàn khoáng sản quốc tế. Cả hai cách này đều đem lại nguồn khoáng sản dồi dào với giá cạnh tranh.
Còn với Nhật, Nhật thực hiện chính sách tăng cường đầu tư hoặc liên doanh, liên kết với các Chính phủ khác để có nguồn nguyên liệu.
Ngoài việc tìm kiếm sự hỗ trợ từ phía Chính phủ, để đối phó với các tập đoàn lớn của Brazil, Anh và Australia đang khống chế thị trường quặng sắt thế giới, các công ty Nhật Bản có xu hướng liên minh liên kết. Vào cuối năm 2008, năm công ty cán thép hàng đầu Nhật Bản đã liên kết với nhau để mua lại quyền khai thác một mỏ quặng vào loại lớn nhất ở Brazil4.
Trên thực tế, tài nguyên khoáng sản của Việt Nam chủ yếu khai thác để xuất khẩu thô. Hiện Việt Nam vẫn chưa có chiến lược dự trữ tài nguyên khoáng sản cho nhu cầu phát triển kinh tế xã hội của đất nước. Tình trạng khá phổ biến hiện nay là ở đâu có khoáng sản, ở đó có khai thác, khai thác tối đa, khai thác bằng mọi giá và khai thác bất kỳ loại khoáng sản nào để xuất khẩu, không quan tâm đến hậu quả môi trường…
Cũng như Titan, các loại khoáng sản khác như sắt, đồng, chì,… đều được xuất khẩu. Cuối năm 2009, Bộ Công Thương Việt Nam đã tiếp tục đề nghị Thủ tướng cho Tập đoàn TKV xuất khẩu thêm thêm 400 nghìn tấn quặng sắt, 84 nghìn tấn tinh quặng magnetit, 18 nghìn tấn mangan, 44 nghìn tấn kẽm… để tháo gỡ những khó khăn cho các doanh nghiệp thuộc TKV do dư thừa biên chế và thiếu công nghệ chế biến sâu trong nước.
Sau khi đã thực hiện xuất khẩu 24 triệu tấn than trong năm 2009, năm nay TKV lại đề nghị xuất khẩu thêm 18 triệu tấn nữa. Riêng đối với quặng đồng, đề nghị cho xuất khẩu 20.000 tấn tinh quặng đồng quy khô.
Trong khi vẫn tiếp tục xuất khẩu than với mức giá được nhiều chuyên gia kinh tế cho là thấp, thì Tập đoàn TKV cùng một số tập đoàn, tổng công ty khác như Tập đoàn Điện lực, Tổng công ty Thép… lại xây dựng đề án nhập khẩu than để từ năm 2012 trở đi, nhập khẩu than với số lượng ngày càng lớn. Đây là một thực tế luẩn quẩn trong chiến lược tiết kiệm và sử dụng hợp lý tài nguyên khoáng sản của Việt Nam.
Hiếu Lam
Nguồn: http://www.baodatviet.vn/kinh-te/dau-tu-tai-chinh/201306/vinacomin-voi-kich-ban-xin-uu-dai-nhu-bauxite-2349383/
**********

Sự thật nhỏ về xuất khẩu than của Vinacomin

Quế Phong
 (ĐVO) – Theo Tập đoàn Công nghiệp Than – Khoáng sản Việt Nam (Vinacomin), từ tháng 7/2013, ngành than dự kiến chỉ có thể xuất khẩu được 400-500 nghìn tấn/tháng, giảm hơn một nửa so với 6 tháng đầu năm 2013.
Vinacomin: Xuất khẩu giảm vì thuế

Giải thích cho nguyên nhân này, ông Nguyễn Văn Biên, Phó Tổng Giám đốc Vinacomin cho biết: “Sau ngày 7/72013, thuế xuất khẩu than sẽ được điều chỉnh lên mức mới là 13% thay vì 10% như hiện nay sẽ khiến nhiều chủng loại than phải dừng xuất khẩu do không có lãi.
Từ năm 2012, Vinacomin đã phải tạm thời giảm đất bóc, tiền lương, khấu hao… để đảm bảo các hệ số tài chính ở mức an toàn tối thiểu cần phải cam kết với các nhà tài trợ vốn”.
Ông Biên khẳng định năm 2013, tập đoàn tiếp tục thực hiện các biện pháp tiết giảm chi phí (cắt giảm tiếp 5-10%), chọn nơi có giá thành thấp nhất để tạm thời tăng sản lượng khai thác tối đa trước, lùi sản lượng nơi có giá thành cao nhưng sản xuất than vẫn không có lãi.
Ngành than sẽ gặp khó khăn sâu khi điều chỉnh thuế xuất khẩu?
Kêu khó để xin tăng giá than cho điện?
Theo ông Biên, nếu thuế xuất khẩu tăng cùng với hiện tại than phải tăng bán cho ngành điện nhưng giá thành còn thấp nên Vinacomin sẽ điều chỉnh lại sản lượng cả năm vì dự kiến cả năm có phấn đấu cũng chỉ tối đa bằng mức sản lượng năm 2012 (do tăng than bán vào điện nhưng giá bán còn thấp), giảm 4 triệu tấn so với kế hoạch.
Theo lãnh đạo Vinacomin, chỉ riêng quý I/2013 tập đoàn này đã phải bán giá than cho ngành điện chỉ bằng 71-73% giá thành sản xuất than năm 2011, dẫn đến ngành than “mất” 1.500 tỷ đồng.
Ngoài ra, sẽ có gần 15.000 lao động sẽ thiếu việc làm cùng với gia đình họ không đảm bảo được thu nhập, ảnh hưởng, tác động xấu đến đời sống, an sinh xã hội trên địa bàn.
Bên cạnh đó, có một số không nhỏ lực lượng lao động của các doanh nghiệp đang thực hiện hợp đồng với các doanh nghiệp ngành than trong việc bóc xúc đất đá, vận tải và cung ứng các dịch vụ cơ khí sửa chữa, thương mại… cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Xuất khẩu không được vì thuế hay vì Trung Quốc không nhập?
Được biết, hiện Trung Quốc vẫn là thị trường nhập khẩu than đá lớn nhất của Việt Nam, chiếm 83,9% tổng lượng than xuất khẩu trong 4 tháng đầu năm 2013 của Việt Nam, tương đương trên 4 triệu USD, giảm 5,72% về trị giá so với cùng kỳ năm 2012. Một số loại than cám của Việt Nam cho nhiệt lượng thấp dưới tiêu chuẩn của Trung Quốc là 7.000 kcal/kg.
Ông Bùi Văn Khích, Phó tổng giám đốc Tập đoàn Công nghiệp Than – Khoáng sản Việt Nam cho hay:Trung Quốc là thị trường chủ yếu của ngành than Việt Nam nhưng chúng ta chủ yếu xuất sang chất lượng thấp sang Trung Quốc. Nên vì thế, giá than chất lượng thấp xuất sang Trung Quốc khoảng 65 đô la Mỹ/tấn, giảm khoảng 20 đô la Mỹ so với cùng kỳ năm ngoái.
Tuy nhiên, trong tháng 5/2013, Cơ quan năng lượng quốc gia Trung Quốc đề xuất lệnh cấm nhập khẩu than chất lượng kém, để tăng tiêu thụ sản phẩm nội địa, đồng thời góp phần giảm ô nhiễm môi trường.
Kinh tế tăng trưởng chậm khiến nhu cầu tiêu thụ than Trung Quốc giảm mạnh, dẫn tới giá than giảm mạnh tới 1/3 so với mức đỉnh cuối năm 2011, gây khó khăn cho các nhà khai mỏ Trung Quốc, hiện sản xuất khoảng gần 1/2 sản lượng toàn cầu.
Do đó, nhiều nhà sản xuất than Trung Quốc đã phải đóng cửa hoặc tạm dừng kinh doanh. Các nhà khai mỏ cho rằng, hạn chế nhập khẩu là biện pháp cần thiết để họ quay trở lại sản xuất.
Điều này có nghĩa là khoảng 50 triệu tấn than/năm sẽ bị ngừng nhập vào Trung Quốc.
Q.P.
Nguồn: http://www.baodatviet.vn/kinh-te/thi-truong-doanh-nghiep/201306/su-that-nho-ve-xuat-khau-than-cua-vinacomin-2349116/
nguồn:http://www.boxitvn.net/bai/17123
======================================================================
Chú ý: Nhấn vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
          Sẽ xóa những comment nói tục
          Thinhoi001

Thứ Tư, 26 tháng 6, 2013

Chuyên gia Nhật chỉ trích dự án bauxite 


Dự án khai thác bauxite vẫn gặp phản đối tại Việt Nam
Một giáo sư người Nhật nghiên cứu thực địa về hai dự án bauxite Tây Nguyên nói dự án “thất bại, nhưng không có ai chịu trách nhiệm”.
Viết trên báo Nhật Asahi Shimbun hôm 25/6, Tiến sĩ, từ Đại học Daito Bunka, cũng bày tỏ lo ngại về hiệu quả của các dự án điện hạt nhân mà Nga và Nhật đang làm tại tỉnh Ninh Thuận.
Ari Nakano, Giáo sư Đại học Daito Bunka
Bà lo ngại về sự thiếu minh bạch tại Việt Nam và kêu gọi chính phủ Nhật xem xét lại quan hệ song phương.
‘Thiếu thông tin’
Tác giả, một chuyên gia về chính trị, ngoại giao và nhân quyền Việt Nam, cho biết bà trực tiếp phỏng vấn các nông dân ở tỉnh Đăk Nông và Lâm Đồng, nơi đang khai thác bauxite.
“Không cư dân nào nhận được giải thích rõ ràng về các mỏ bauxite, việc xây dựng và mở rộng nhà máy alumina, hay kế hoạch thu hồi đất, đền bù”.
Bà nói mặc dù người dân đã khiếu nại về tác động môi trường, nhưng chính phủ không có “biện pháp đầy đủ nào”.
Một số công nhân cũng không được trả lương đầy đủ, tạo nên nghi ngờ về hứa hẹn của chính phủ rằng dự án đem lại việc làm cho cộng đồng.
Tác giả nhắc lại tin tức về sự chậm trễ trong việc xây nhà máy bauxite – nhôm Lâm Đồng và việc phải dừng cảng Kê Gà, ban đầu định dùng để vận chuyển sản phẩm.
Tiến sĩ Ari Nakano nói hồi đầu năm nay, bà tổ chức một hội nghị ở Hà Nội về tài nguyên, môi trường. Nhưng Bộ Công Thương nhất quyết không cho đưa vấn đề bauxite vào nghị trình, cũng như không cho những người chỉ trích dự án có mặt.
“Dự án rõ ràng là một thất bại, nhưng không rõ ai phải chịu trách nhiệm,” tác giả viết.
Lo ngại hạt nhân
Nhắm tới các độc giả người Nhật, bà Ari Nakano nói các trí thức Việt Nam chỉ trích dự án bauxite cũng phản đối các dự án xây nhà máy điện hạt nhân mà Nga và Nhật đang làm ở tỉnh Ninh Thuận.

Kế hoạch xây dựng Nhà máy điện hạt nhân số 2 tại Ninh Thuận có sự hỗ trợ từ Nhật Bản
“Trong hơn 20 năm tôi quan sát nước này, xu hướng cố gắng che lấp các sự thật khó chịu của chính phủ Việt Nam về căn bản là không đổi”.
“Việc xây dựng các nhà máy điện hạt nhân, gói trong bầu không khí chính trị không có đủ thông tin và đàn áp tự do ngôn luận, chưa gì đã có các vấn đề nghiêm trọng trước khi chúng có thể tạo ra kết quả kinh tế hay công nghệ”.
“Nhật Bản nên hiểu tình hình ở Việt Nam và xem lại cách làm thế nào hợp tác với một đối tác như thế”, tác giả kêu gọi.
Năm nay Nhật Bản và Việt Nam đánh dấu 40 năm quan hệ ngoại giao và chính giới Nhật Bản không giấu giếm mong muốn thắt chặt quan hệ đối tác chiến lược.
Đầu năm nay, Thủ tướng Nhật Shinzo Abe chọn Việt Nam là điểm đến đầu tiên của chuyến công du nước ngoài.
Nguồn: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2013/06/130625_japan_viet_relations_comment.shtml
 *****
Tin được không?
Vinacomin: Yên tâm về hiệu quả Dự án Bô-xít ở Tây Nguyên
07:00 | 26/06/2013
(Petrotimes) - Tự tin về tính khả thi, đảm bảo hiệu quả kinh tế về mặt lâu dài của Dự án Bô-xít Tây Nguyên,Tập đoàn Công nghiệp Than – Khoáng sản (Vinacomin) và Ban Chỉ đạo Dự án Bô-xít Tây Nguyên khẳng định tiếp tục triển khai hoạt động cả 2 dự án Tân Rai và Nhân Cơ theo đúng kế hoạch.
Đã có kết quả bước đầu
Tính đến tháng 4/2013, tổng giá trị thực hiện đầu tư của toàn bộ dự án đạt khoảng 11.612 tỉ đồng, tổng giá trị đã giải ngân đạt khoảng 11.125 tỉ đồng.
Về tiêu thụ sản phẩm: Hiện tại, Vinacomin đã ký hợp đồng nguyên tắc tiêu thụ sản phẩm alumina với Công ty Marubeni (Nhật Bản), Công ty HH Nhôm Vân Nam (Trung Quốc). Ngoài ra các công ty của Thụy Sĩ, Hàn Quốc, Chalco Trading (Trung Quốc), Anh quốc, Malaysia… cũng quan tâm xem xét mua alumin của Việt Nam. Ngày 25/5/2013 vừa qua, Vinacomin đã xuất 15 ngàn tấn alumin đầu tiên cho khách hàng là Thụy Sĩ.
Như vậy, có thể nói việc tiêu thụ sản phẩm alumin hoàn toàn không có vấn đề gì đáng lo ngại như dư luận lên tiếng. Cho ra đời sản phẩm alumin đầu tiên từ tháng 12 năm ngoái, đến thời điểm hiện tại tính đến tháng 4/2013, tổ hợp đã sản xuất được trên 265.000 tấn quặng tinh bô-xít, 28.600 tấn alumin và 16.700 tấn hydrate (là sản phẩm đưa vào nung để ra alumin). Về chất lượng sản phẩm alumin cơ bản đã đạt chất lượng theo yêu cầu của hợp đồng (hàm lượng Al2O3 > 98,6%).
Lắp đặt các bồn kết tinh tại Nhà máy Alumina Nhân Cơ
 Ông Hoàng Khải Quốc Minh, Giám đốc Nhà máy Alumin Tân Rai, Lâm Đồng cho biết: “Hiện nay, nhà máy chạy khoảng 50-60% công suất theo đúng như kế hoạch và trong quý II phấn đấu đảm bảo 100% công suất. Với sản phẩm hiện nay đã được thị trường chấp nhận, hiện nhà máy đã bán sản phẩm cho một số đối tác trong nước cũng như là xuất khẩu”.
Về công nghệ sản xuất alumin bằng phương pháp thủy nhiệt (BE), tách bô-xít ở nhiệt độ 140-145oC trong độ kiềm thấp được áp dụng cho các dự án. Theo Vinacomin đây là công nghệ tiên tiến đang được phổ cập trên thế giới. Hiện thế giới có 27 nhà máy xử lý alumin thì có 26 nhà máy sử dụng công nghệ tương tự ở Tân Rai và Nhân Cơ. Quặng khai thác đến đâu, đưa vào khu tập trung sản xuất theo quy trình và hoàn thổ đến đó. Liên quan đến việc hoàn thổ, tập đoàn dự kiến chỉ sau 3 năm là hoàn nguyên.
Về vấn đề xử lý bùn đỏ, qua 6 cấp lọc rửa thu hồi xút và các hóa chất, chất thải của quá trình tuyển bô-xít sản xuất alumin được biến thành bùn khô. Dung dịch nước sút trong quá trình thải được thu hồi phục vụ sản xuất. Công nghệ đang được áp dụng tại Nhà máy Tân Rai và Dự án Nhân Cơ sau này cũng là công nghệ thải bùn đỏ được 70% nhà máy alumin trên thế giới sử dụng. Ngoài ra, nguồn nước phục vụ tuyển quặng cũng đã được chủ đầu tư đảm bảo bởi các hồ chứa.
Khả năng nghiên cứu thu hồi các sản phẩm có ích từ bùn đỏ đã có kết quả ban đầu và khả năng thành công lớn. Được biết, Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam đang tích cực khẩn trương hoàn thiện đề tài ở quy mô thử nghiệm để chuyển sang quy mô công nghiệp việc nghiên cứu xử lý bùn đỏ để thu hồi lại xút, sản xuất sắt xốp, xỉ. Nếu thành công sẽ mang lại nguồn thu bổ sung cho dự án và đặc biệt là giảm thiểu mức độ ô nhiễm của bùn đỏ, giảm thiểu việc đầu tư hồ bùn đỏ, điều này có ý nghĩa quan trọng đối với dự án.
Đối với Dự án Tân Rai, Vinacomin đã cho xây hồ chứa 20 triệu m3. Trong mùa khô vừa rồi, ngoài nước phục vụ sản xuất alumin, Vinacomin còn giúp giải quyết tình trạng hạn hán cho sản xuất nông nghiệp và được địa phương đánh giá cao.
Chủ động triển khai Dự án Nhân Cơ
Với Dự án Alumin Nhân Cơ (Đắk Nông), dự án đã được triển khai thực hiện theo đúng chỉ đạo của Đảng và Chính phủ, đảm bảo tuân thủ các quy định hiện hành về quản lý đầu tư xây dựng. Có công suất thiết kế giai đoạn 1 là 650.000 tấn alumin/năm và công suất bảo đảm vận hành là 630.000 tấn alumin/năm. Dự án được tổ chức thực hiện tương tự như Dự án Tổ hợp bô-xít – nhôm Lâm Đồng.
Tổng giá trị đã thực hiện của toàn bộ dự án và một số dự án khác liên quan tính đến hết hết tháng 3 đạt hơn 6.800 tỉ đồng. Trong đó: Giải ngân gói thầu EPC Nhà máy Alumin đạt khoảng 4.606 tỉ đồng. Theo đánh giá của Vinacomin, dự án đạt hiệu quả kinh tế cũng đạt hiệu quả kinh tế.
Hiện nay, mọi hoạt động trên công trường đang hoạt động bình thường, các gói thầu nhà máy alumin đã triển khai được 72/73 hạng mục, toàn bộ thiết bị đã được tập kết tại chân công trình, nhà thầu đang tiến hành lắp đặt thiết bị, trong đó khối lượng hoàn thành đã đạt hơn 50%. Dự kiến đến giữa năm 2014, nhà máy sẽ hoàn thành và có sản phẩm. Giám đốc Ban Quản lý Dự án Nhà máy Alumin Nhân Cơ, Đắk Nông Bùi Quang Tiến khẳng định: “Việc triển khai xây dựng nhà máy được chuẩn bị kỹ càng và Vinacomin có trách nhiệm với công việc của mình. Nhà máy dự kiến hoàn thành vào tháng 6/2014”.
Rút kinh nghiệm từ Dự án Tân Rai để tập trung chỉ đạo Dự án Nhân Cơ, lãnh đạo Vinacomin cho rằng, Nhân Cơ tuy đã chậm tiến độ một thời gian nhưng Vinacomin vẫn luôn chủ động triển khai kế hoạch và tập đoàn cũng tập trung cao điểm cho việc xây dựng nhà máy này.
Tổng vốn Vinacomin đã đầu tư cho hai dự án bô-xít tại Tây Nguyên hiện là trên 18.000 tỉ đồng. Cả hai dự án đều đã phải tăng tổng mức đầu tư thêm hơn 30% so với phê duyệt năm 2009 do các nguyên nhân khách quan như biến đổi tỷ giá, lãi suất vốn vay, chi phí giải phóng mặt bằng, đầu tư bảo vệ môi trường… và nguyên nhân chủ quan như tăng chi phí quản lý, tư vấn… Những yếu tố này khiến thời gian thu hồi vốn của 2 dự án tăng thêm 3 năm so với dự kiến ban đầu. Tuy nhiên, chủ đầu tư khẳng định: Về tổng thể, đây vẫn là những dự án đảm bảo hiệu quả kinh tế.
Theo chỉ đạo của Chính phủ, hai dự án này được xác định là dự án thí điểm để làm cơ sở cho việc quyết định chủ trương về phát triển ngành công nghiệp bô-xít – nhôm trong những năm tới. Về mặt kinh tế, các tính toán về hiệu quả của cả hai dự án đều đã xem xét đầy đủ mọi yếu tố ảnh hưởng và kết quả tính toán cho thấy cả hai dự án đều có hiệu quả kinh tế.
Đối với công việc hiện tại của cả 2 dự án còn rất nhiều việc phải làm bởi dự án này cần phải tính đến hiệu quả kinh tế xã hội tổng thể và tính hiệu quả phải xét cả vòng đời dự án. Các tính toán kinh tế chỉ tính cho 30 năm hoạt động, song thực tế dự án sẽ tồn tại trên 50 năm và những năm về sau sẽ có hiệu quả lớn hơn (do nhà máy đã hết khấu hao).
Theo đánh giá của PGS.TS Nguyễn Cảnh Nam – Vinacomin: Dự án Alumin Tân Rai là 1 trong 2 dự án thí điểm lần đầu tiên xây dựng ở nước ta, thực hiện giai đoạn 1 với công suất bằng 1/2 công suất kinh tế và đi vào hoạt động trong bối cảnh kinh tế đang trong thời kỳ suy thoái. Dự án là bước đi ban đầu trong việc thực hiện quy hoạch phát triển đồng bộ một ngành công nghiệp bô-xít – alumin – nhôm và sau nhôm cùng các ngành công nghiệp hỗ trợ. Do vậy, việc đánh giá hiệu quả nói chung và hiệu quả kinh tế nói riêng của dự án phải được xem xét tổng thể, toàn diện, đầy đủ trong bối cảnh đó chứ không được cắt khúc, chia đoạn ra để đánh giá.
Tiềm năng để nâng cao hiệu quả kinh tế của Dự án Alumin Tân Rai bao gồm tiềm năng trong ngắn hạn và trong dài hạn là rất lớn. Dự án chắc chắn có hiệu quả kinh tế cao khi khai thác, phát huy được các tiềm năng nêu trên. Vấn đề cơ bản hiện nay là sớm đưa Nhà máy alumin Tân Rai đi vào hoạt động ổn định và nỗ lực thúc đẩy thực hiện các bước tiếp theo của chiến lược phát triển ngành công nghiệp bô-xít – alumin – nhôm đã đề ra trong quy hoạch.
Kiên Nguyễn
Nguồn: http://petrotimes.vn/news/vn/than-khoang-san/vinacomin-yen-tam-ve-hieu-qua-du-an-bo-xit-o-tay-nguyen.html
nguồn:http://www.boxitvn.net/bai/17086
======================================================================
Chú ý: Nhấn vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
          Sẽ xóa những comment nói tục
          Thinhoi001

Thứ Ba, 18 tháng 6, 2013

Dự án bauxite sau 4 năm: Trồng cây phi khoa học 

Minh Châu 

(Kienthuc.net.vn) – Ông Phạm Quang Tú, Phó Viện trưởng Viện Tư vấn Phát triển cho rằng, việc trồng cây, phục hồi môi trường như hiện nay của chủ đầu tư là phi khoa học.

Đối phó, thiếu bài bản
Phản hồi hai bài viết sau chuyến đi thực tế dự án bauxite Tây Nguyên mà báo điện tử Kiến Thức đã đăng, ông Phạm Quang Tú nhận định, từ các bức ảnh chụp cho thấy việc trồng cây thử nghiệm trên khu đất 4 ha tại Tân Rai là thiếu bài bản, thể hiện cách làm cho qua chuyện, đối phó của Tập đoàn Công nghiệp Than – Khoáng sản Việt Nam (Vinacomin).
Trước hết, theo nguyên tắc nếu là dự án thử nghiệm thì khu thử nghiệm phải được phân ô, phân khoảnh để trồng cây. Mỗi một ô, khoảnh sẽ được trồng các loại cây khác nhau, ví dụ, một ô trồng keo, một ô trồng bạch đàn và có những ô thì được trồng hỗn hợp, xen kẽ các cây trồng. Trong mỗi ô, khoảnh, các cây trồng phải có độ tuổi giống nhau mới có thể so sánh, đối chứng.
Thứ nữa, theo yêu cầu kỹ thuật lâm sinh (lâm nghiệp) cây trồng phải có hàng, lối rõ ràng. Hố trồng cây phải được đào đúng kỹ thuật và khoảng cách giữa cây trồng phải được tính toán. Có như thế thì mới có thể có kết quả để kết luận.
Có thể khẳng định chất lượng đất hoàn thổ sau khai thác bauxite kém và quá trình chăm sóc cây là không tốt.
Tuy nhiên, tại khu vực 4 ha ở Tân Rai, người ta trồng đủ các loại cây (keo, bạch đàn, thông) trong cùng một vùng, chỗ thì nhiều, chỗ lại rất thưa hoặc không có cây. Điều này cho thấy, khi trồng, người ta không phân hàng, phân lối rõ ràng, bạ đâu trồng đó. Cách làm này là phản khoa học. Có 2 nguyên nhân dẫn đến việc này, có thể là do năng lực người phụ trách khâu hoàn thổ và phục hồi môi trường kém có thể do cách làm qua loa và đối phó của chủ đầu tư.
Hơn nữa, nếu cây trồng thử nghiệm đã được trồng cách đây 2 năm thì cây quá còi cọc. Thông thường cây keo lai trồng ở Tây Nguyên (tỉnh Đăk Lăk và Đăk Nông) sau 6 năm có thể khai thác (với chiều cao khoảng 18 m và đường kính thân cây ngang ngực đạt 12 cm). Trong khi đó, cây keo ở đây trồng sau 2 năm mà chiều cao cây cao chưa đầy 2 – 3 m là còi cọc. Có thể khẳng định chất lượng đất hoàn thổ sau khai thác bauxite kém và quá trình chăm sóc cây là không tốt.
Hai dự án bauxite đang khai thác trên đất trồng chè, cà phê và thông.
2 dự án bauxite đang khai thác trên đất trồng chè, cà phê và thông (Ảnh do Viện Tư vấn Phát triển cung cấp)
Không thể đánh tráo khái niệm
Việc chủ đầu tư cho rằng, phần lớn các vùng đất có bauxite thì không thể trồng cây và khai thác bauxite sẽ cải tạo đất, giúp đất tốt lên là không có cơ sở, mang tính ngụy biện và đánh tráo khái niệm.
Về nguyên tắc, trên tầng quặng bauxite ở Tây Nguyên đều có lớp đất đỏ bazan bao phủ và cây trồng có thể phát triển tốt trên các tầng đất này. Tuy nhiên, ở một số nơi, do thảm thực vật trên đất bauxite đã bị tàn phá (do phá rừng hoặc mưa rửa trôi…) nên đã không giữ được lớp đất phủ. Với đặc điểm quặng bauxite có chứa một hàm lượng sắt khá lớn nên khi lộ thiên, sắt bị oxy hóa, tạo ra một lớp “mũ sắt” cứng bao bọc vì thế cây trồng không thể phát triển được. Tuy nhiên, tỷ lệ diện tích đất như thế này ở Tây Nguyên không nhiều do đất đai đều đã được người dân sử dụng.
Đối với những vùng đất đã bị rửa trôi và lộ thiên quặng bauxite (như một số vùng tại huyện Tuy Đức và ở mỏ 1 – 5) thì việc khai thác quặng rồi tiến hành bồi bổ đất màu từ nơi khác và trồng cây là điều tốt, nên làm. Tuy nhiên, các vùng mà Vinacomin đang khai thác ở Tân Rai và Nhân Cơ đất đai phần lớn đang còn lớp phủ thực vật. Tại đó người dân vẫn đang canh tác và trồng các loại cây công nghiệp như chè, cà phê và đặc biệt ở những vùng xung quanh nhà máy Tân Rai là rừng thông.
Việc chủ đầu tư cho rằng, phần lớn các vùng đất có bauxite thì không thể trồng cây và khai thác bauxite sẽ cải tạo đất, giúp đất tốt lên là không có cơ sở, mang tính ngụy biện và đánh tráo khái niệm.
Ông Tú cho rằng, do đặc điểm tầng quặng mỏng nên quá trình khai thác bauxite sẽ chiếm dụng nhiều đất đai hơn so với các loại hình khai thác khoáng sản khác. Ngoài ra, hiện nay Vinacomin đang chuyển hướng sang thuê đất để khai thác bauxite và sẽ trả lại cho người dân sau một số năm thì việc nghiên cứu và đầu tư một cách thỏa đáng vào công tác hoàn thổ, phục hồi môi trường để đảm bảo đất sau khai thác bauxite có thể canh tác, sản xuất là yêu cầu bắt buộc đối với chủ đầu tư. Nếu không, đất được trả lại sau khai thác bauxite sẽ là một “cục xương”, người dân sẽ không thể hoặc rất khó có thể canh tác trên những mảnh đất này.
Theo ông Lê Việt Quang, Chủ tịch Hội đồng Thành viên Công ty Nhôm TNHH MTV Nhôm Lâm Đồng (Vinacomin), cùng với khu vực trồng thử nghiệm còn có khu trồng cây đối chứng trên đất bauxite chưa khai thác. Kết quả là cây trồng trên đất sau khai thác bauxite tốt hơn. Tuy nhiên, ông Phạm Quang Tú cho rằng, tại khu đối chứng thể hiện sức sống tốt hơn bởi ngoài cây rừng còn có cây bụi, cây cỏ… trong khi đó tại khu vực thử nghiệm trồng cây sau khai thác cây cỏ, cây bụi không mọc được.
M.C.
Nguồn: http://kienthuc.net.vn/diem-nong/201306/du-an-bauxite-sau-4-nam-Trong-cay-kieu-phi-khoa-hoc-911034/
nguồn:http://www.boxitvn.net/bai/16895
======================================================================
Chú ý: Nhấn vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
          Sẽ xóa những comment nói tục
          Thinhoi001

Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2013

11.000 tỷ đồng bỏ vào “mạng đường bauxite” Ít hay nhiều??? 

Lê Trung Thành 

Một số người có trách nhiệm của Vinacomin thường bắt bẻ và thanh minh với dư luận rằng, họ không chuyên chở bauxite trên đường cái quan mà chỉ chở sản phẩm của bauxite là alumin thôi. Cái tiểu tiết ấy chẳng quan trọng gì nhưng để cho dễ hiểu, dễ khái quát nên đa phần, người ta gọi chung là con đường cho bauxite.
Vài ba năm trước, mấy đoàn cấp cao, cấp thấp đi tìm đường cho bauxite ngược xuôi để rồi quyết định chọn hướng tuyến đường bộ “duy nhất đúng” như bây giờ, các đoàn xe của Vinacomin thuê mướn đang vận hành. Khăng khăng giữ mô hình xe tải nặng chạy trên loại cầu đường hoặc hư hỏng nặng, hoặc nhỏ hẹp, đang xuống cấp nghiêm trọng tải trọng thấp nên Vinacomin đã buộc Chính phủ và ngành giao thông vận tải phải chia sẻ khó khăn của Vinacomin, buộc phải “đồng hành” cùng họ triển khai gấp gáp mấy dự án liên quan tới tuyến đường từ cửa nhà máy Tân Rai về tới tỉnh lộ 769 của Đồng Nai.
Chính phủ và Bộ Tài chính ban ân huệ cho Vinacomin bằng cách vay vốn cải tạo và nâng cấp đoạn đường 725 nối thị trấn Lộc Thắng (huyện Bảo Lâm) tới ngã ba Lộc Sơn –  Lộc Phát, thành phố Bảo Lộc, dài 18km. Phía Đồng Nai, là đường tỉnh 769 từ ngã ba Dầu Giây về tới thị trấn Long Thành, dài 33km. Số tiền chi cho hai “tiểu dự án” này ngót ngét 500 tỷ đồng và Bộ Tài chính “cho phép” hạch toán vào chi phí sản xuất kinh doanh của Tập đoàn Mẹ – Vinacomin trong 5 năm! Nghĩa là, tiền sửa đường được bỏ ngoài tổng số vốn đầu tư của Tổ hợp bauxite Tân Rai (?)
Sướng đến thế là cùng!
Chưa hết, trên Quốc lộ 20 từ Lộc Sơn – Bảo Lộc về ngã ba Dầu Giây dài 123km, Bộ GTVT và Tổng cục Đường bộ Việt Nam phê duyệt dự án cải tạo và nâng cấp (giai đoạn 1) theo hình thức BT (xây dựng – chuyển giao) với tổng mức đầu tư 7.648 tỷ đồng. Công ty cổ phần BT20 – Cửu Long được thành lập ngày 31/3/2012 và chính thức hoạt động ngày 1/6/2012 bao gồm 4 thành viên là Tổng công ty Đầu tư phát triển và quản lý giao thông Cửu Long (Ban QLDA Mỹ Thuận cũ), Công ty TNHH Đông Mêkông, Công ty cổ phần xây lắp Dầu khí 1 và Tổng công ty vật liệu xây dựng số 1.
Từ ngày ra đời, Công ty huy động vốn góp của các thành viên (25 triệu USD) để tạm triển khai và chạy đôn, chạy đáo đi tìm nguồn vay từ các ngân hàng trong và ngoài nước. Trong nước, lãi suất cao ngất thì chẳng còn lời lãi nên tốt nhất, là tìm ngân hàng nước ngoài. Chạy suốt năm mới “tiếp cận” được nhà tài trợ vốn là Tập đoàn Goldman Sachs (Hoa Kỳ) và đơn vị bảo lãnh khoản vay là Tổ chức bảo lãnh đa phước Quốc tế (MIGA) thuộc Ngân hàng Thế giới (WB). Theo đó, khoản vay thương mại trị giá 250 triệu USD trên tổng mức đầu tư của dự án là 275 triệu USD sẽ được MIGA bảo lãnh 95%. MIGA sẽ chi trả đúng hạn các khoản mà Cty BT20 – Cửu Long phải thanh toán cho nhà tài trợ vốn trong trường hợp Chính phủ Việt Nam gặp khó khăn. Đây lại là một gánh nặng cho Chính phủ trong khi nợ công đang tăng chóng mặt…
Gần 8.000 tỷ đồng sửa chữa lại 123km trong đó có 16 cầu xây dựng mới, trên quốc lộ 20 với thời hạn đến hết năm 2014 phải hoàn thành nhưng cho đến nay, dự án mới triển khai 4/8 gói thầu, công việc “nhìn thấy” rõ, là đặt cống thoát nước dọc, san lấp và mở rộng nền một số đoạn ngắn thuộc huyện Thống Nhất, Định Quán, Tân Phú. Mặt đường đã bớt ổ gà, ổ voi, xe đi lưu thông êm thuận hơn nhưng nhìn chung, tiến độ chậm và đoạn qua vừng đông dân cư tai nạn thường xảy ra gây bức xúc trong cộng đồng.
Chuẩn bị đặt cống dọc QL20
 
Công ty cổ phần xây lắp Dầu khí 1đang thảm bê tông nhựa nóng đường 725
 Trên đoạn đường 725 mang tên Nguyễn Văn Cừ, Công ty cổ phần xây lắp Dầu Khí 1 đã mở rộng hai bên lề, xây cống thoát nước, gia cố lại nền đường bằng một lớp đá cấp phối rồi thảm bê tông nhựa nóng được khoảng 2/3 khối lượng. Phía trong thị trấn Lộc Thắng và phía ngoài thuộc Lộc Phát – Bảo Lộc đang thi công dở dang. Nếu đẩy nhanh tiến độ, công trình có thể hoàn thành vào cuối tháng 7 này. Tuy nhiên, đoạn đường 725 thật sự là đường nội đô, dân cư sinh sống hai bên đường dày đặc, có nhiều trường học, chợ, nhà thờ… nên rất dễ gây tai nạn giao thông.
Tại tuyến đường 769 Đồng Nai, Sở GTVT chia thành 4 gói thầu. Cho đến nay, Vinacomin mới chuyển cho tỉnh gần 30% vốn nhưng các nhà thầu vẫn giữ tiến độ thi công, khẩn trương  phấn đấu tới tháng 8 sẽ hoàn thành. Mấy cầu tải trọng thấp trên tuyến này “tạm” nằm chờ hướng xử lý nên nguy cơ sập cầu vẫn đe dọa người đi đường nếu những đoàn xe 40 tấn hoạt động liên tục.
Như vậy là, Nhà nước đã phải gồng mình chi ra hơn 8.000 tỷ đồng (không kể 20km từ Long Thành về cảng Gò Dầu trên QL51 vừa mở rộng xong) để sửa chữa và nâng cấp ba dự án nối liền mạch đường phục vụ việc vận chuyển hai chiều của Tổ hợp bauxite Tân Rai.
Có lẽ, đây là lần đầu tiên (và… là lần cuối cùng?) cả một “hệ thống chính trị” phải chăm bẵm cho một ngành công nghiệp mới (chưa thấy hiệu quả nằm ở chỗ nào) gây nhiều sóng gió trong dư luận xã hội nhất là việc tìm đường, sửa đường cho hai Tổ hợp bauxite Tân Rai và Nhân Cơ là điều chưa từng có ở Việt Nam!
Xin nhắc lại một lần nữa, hơn 8.000 tỷ đồng đã và đang chi ra chỉ để phục vụ cho Tân Rai đi lại dễ dàng còn với tổ hợp bauxite Nhân Cơ, nhà nước tiếp tục cùng (?) Vinacomin “san sẻ trách nhiệm” làm đường từ cửa nhà máy Tân Rai – xã Lộc Thắng đến xã Lộc Bảo và rẽ vào đường công vụ của Nhà máy thủy điện Đồng Nai 4 tới xã Quảng Khê thuộc Dak G’long (tỉnh ĐăkNông) rồi từ Quảng Khê, đi 25km nữa tới thị xã Gia Nghĩa để đi thêm hơn 10km tới Nhân Cơ. Chặng đường này dài trên dưới 110km, có mặt rộng 6 – 7 mét hầu hết qua những vùng ít dân cư sinh sống nhưng đường đang xuống cấp, nhiều đoạn đường hư hỏng nặng, riêng các cầu trên tuyến đường thủy điện còn khá, chịu được trọng tải 30 tấn.
Đường đèo B40 chật hẹp và hư hỏng nặng
 
Đoạn đường thuộc xã Lộc Bảo đầy ổ voi, ổ gà 
Để đảm bảo cho tổ hợp Nhân Cơ có thể hoạt động bình thường, ngay từ bây giờ, phải có kế hoạch sửa chữa lại tuyến đường, phải khẩn trương tìm nguồn vốn để triển khai thi công năm 2014 mới hy vọng sau 1 – 2 năm sẽ hoàn thành. Đoạn đèo B40 quanh co, mặt đường láng nhựa đã bong tróc, đầy ổ gà, ổ voi cần được mở rộng và làm thật kiên cố. Chi phí sửa chữa ước tính cả ngàn tỷ đồng cho đoạn từ Lộc Thắng vào Lộc Bảo tới Quảng Khê. Còn từ Quảng Khê tới Nhân Cơ, theo quy hoạch của ĐăkNông, một con đường mới nối QL14 với QL28 (không cho xe của Nhân Cơ qua thị xã) đã được phê duyệt với vốn 600 tỷ đồng (năm 2010) nhưng đến nay, vẫn còn năm trên giấy.
Cũng như vậy, Sở GTVT Lâm Đồng đã được Chính phủ phê duyệt dự án xây dựng tuyến tránh phía tây thành phố Bảo Lộc với số vốn 1.000 tỷ đồng  vào năm 2010, thay thế cho việc tổ hợp Tân Rai đang tạm mượn đường 725 lưu thông nhưng cũng chưa động tĩnh gì.
Cuối năm 2012, Bộ Kế hoạch và Đầu tư đã tổ chức hội nghị bàn cách tìm vốn làm mấy đoạn đường mới. Ý tưởng ngân sách nhà nước và địa phương bỏ ra 30%, còn Viancomin bỏ ra 70% được tán đồng. Nếu trở thành hiện thực, sắp tới Vinacomin phải có khoảng 100 triệu USD – tương đương 2.000 tỷ đồng để làm mới hai con đường và sửa chữa lại mấy đoạn đường cũ.
Số vốn sửa chữa đường 725, 769 đã quá khó khăn, giờ lại lo mấy ngàn tỷ, là điều chẳng dễ dàng gì đối với Vinacomin nên các nhà kinh tế quan tâm đến dự án cho rằng nhà nước “chắc” sẽ rủ lòng thương, đỡ đần thêm Vinacomin vài chục phần trăm nữa.
Số tiền đã và sẽ chi ra tổng cộng 11.000 tỷ là ít hay nhiều khi kinh tế đất nước vẫn chìm trong khủng hoảng?
L.T.T.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN
nguồn:http://www.boxitvn.net/bai/16802
======================================================================
Chú ý: Nhấn vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
          Sẽ xóa những comment nói tục
          Thinhoi001

Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013

Chi phí vận tải quá lớn – Một nguyên nhân gây lỗ cho Tân Rai và Nhân Cơ 

Lê Trung Thành 


Đã thừa nhận công khai là thua lỗ mà vẫn nhảy vào cuộc như một con thiêu thân, đó là những động thái không thể hiểu được của cái Tập đoàn nhà nước TKV mà chúng tôi đã cảnh báo từ cách đây 4 năm và kiên trì đấu tranh không mỏi cho đến khi họ phải lòi ra sự thật. Vì sao vơ lấy cái tổn hại kinh tế khủng về cho đất nước mình trong khi đào quặng lên, tung bụi mù mịt, phá hoại rừng cây, xóa bỏ những vườn cà phê, hạt tiêu, xua đuổi hết văn hóa cổ truyền của người dân bản địa, làm nát bấy môi trường,… rồi chở đi xa mấy trăm cây số làm hỏng hết đường sá, chỉ cốt để dâng quặng cho “ông anh”, vậy mà vẫn “tự nguyện” thế nhỉ? Sao không mở mắt mà nhìn sang chính bên “ông anh”, ngay cái Tập đoàn khai thác alumin làm ăn với TKV là Chinalco cũng đã phải ngừng các dự án ở Australia vì biết rằng thua lỗ? Phải có một món nợ truyền kiếp gì đây mà các ngài đành cụp tai, cong lưng xuống, bắt quân gia quần quật làm để trả nợ chứ không thể có cách lý giải khác. Viên TBT đã nghỉ hưu tài nông đức mỏng từng ký kết một cách ngoan ngoãn với hai cựu chúa tể đại Hán Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào những hiệp ước vô nguyên tắc ở đâu rồi, hãy chờ đến lúc ra trước dân chúng để trả lời về “món nợ” này. Và Đại tướng còn tại thế đấy, những ai xúc phạm vỗ mặt đến uy danh ĐT trên vấn đề mà ĐT đặc biệt quan tâm vì an nguy của Tổ quốc, nếu còn chút thiện lương cũng xin hãy tự mình ngẫm nghĩ.
Bauxite Việt Nam
Người dân sống dọc tuyến đường 725, QL20 qua thành phố Bảo Lộc về tới ngã ba Dầu Giây – Đồng Nai đã “quen dần” với hình dáng của những chiếc xe đầu kéo cỡ lớn thay vì những thùng container 40 feet ở phía sau thường thấy loại xe này lắp đặt thùng ben để chuyên chở than từ Gò Dầu lên Tổ hợp Tân Rai, có bạt che kín mít. 
Trước bãi xe cạnh cổng nhà máy đầy bùn đất đỏ nhiều xe đang chờ đến lượt đổ than hoặc chuẩn bị cho chuyến đi mới… 
Với tải trọng trên dưới 40 Tấn, loại xe này sẽ góp sức tàn phá cầu đường mà chúng chạy qua hàng ngày… 
Nó là “hung thần” nhưng cũng là cứu cánh cho hai Tổ hợp Bauxite Tân Rai và Nhân Cơ trong (và hơn?) chục năm tới!
 Cuối tháng 5 vừa qua, Tập đoàn công nghiệp Than và Khoáng sản Việt Nam (Vinacomin) đã âm thầm tổ chức xuất khẩu chuyến hàng alumin đầu tiên từ Tổ hợp bauxite Tân Rai về cảng Gò Dầu.
Có thể vì quá lo lắng hoặc xen lẫn vui mừng nên Vinacomin đã thận trọng giữ gìn, không làm rùm beng, không mời báo giới truyền thông tới đưa tin cho dư luận hay biết. Tuy nhiên, trên báo Tuổi trẻ và một vài tờ báo khác vẫn “chộp” được nhiều hình ảnh về những chiếc xe phủ bạt kín mít, chất alumin đóng bao… quá tải nên bị cảnh sát giao thông Lâm Đồng, Đồng Nai xử lý.
Dẫu có trục trặc kỹ thuật nhưng rồi con tàu nhận alumin đã rời bến cảng Gò Dầu an toàn. Chắc rằng, Vinacomin sẽ rút ra nhiều kinh nghiệm để việc tổ chức vận chuyển, bốc xếp alumin xuất khẩu sẽ dần vào nề nếp. Tuy nhiên, dù sẽ chuyên nghiệp hơn, dù có kế hoạch tập kết hàng nhanh hơn, thời gian lưu kho thấp hơn… thì vấn đề cốt lõi nhất, không thể khắc phục được là cự ly vận chuyển dài 210km từ Tân Rai về Gò Dầu và tương lai, từ tổ hợp bauxite Nhân Cơ về Gò Dầu dài 320km là một “hàm” bất biến trong một khoảng thời gian dài (mười, mười lăm năm nữa?) nếu không có tuyến đường sắt thay thế.
Những chiếc xe tải nặng đậu trước cổng nhà máy Tân Rai
 
Với loại xe chở nặng 40 tấn này, chẳng mấy chốc cầu đường sẽ hư nát
 Hiện nay, để phục vụ cho Tổ hợp Tân Rai, Vinacomin đang tổ chức vận chuyển than cám và than cục từ Cẩm Phả (Quảng Ninh) vào cảng Gò Dầu bằng loại tàu biển trọng tải 3.000 DWT. Giá tiền vận chuyển đường biển bình quân 300.000 đ/T cộng với khoảng 460.000 đ/T vận chuyển đường bộ, cộng với tiền xếp dỡ đã ngốn trên dưới 800.000 đ/T. Riêng với than, Tân Rai phải chi xấp xi 400 tỷ đồng mỗi năm trả cho Công ty cổ phần vận tải, Sài Gòn Công ty cổ phần giao nhận Thuận Phong (Vinatrans). Nếu tính thêm các khoản chi phí vận tải các loại nhiên liệu (dầu DO, FO), đá vôi, NaOH, H2SO4… thì mỗi năm, Tổ hợp Tân Rai phải chi khoảng 30 triệu USD cho việc nhập các loại nhiên liệu, vật tư bảo đảm cho nhà máy hoạt động đúng công suất thiết kế.
Với cự ly dài thêm 110km tính từ cửa nhà máy Tân Rai lên tới Nhân Cơ – ĐăkNông, tổ hợp bauxite Nhân Cơ sẽ phải chi phí khoảng 48 – 50 triệu USD tiền vận chuyển. Sau này, khi Tân Rai xuất khẩu alumin đạt sản lượng 600.000 T/năm thì tiền vận chuyển mỗi năm ở mức 300 tỷ đồng/ năm (15 triệu USD) và với Nhân Cơ sẽ ở mức 360 – 380 tỷ đ/năm (18 triệu USD). Tổng hợp lại, chi phí vận chuyển 2 chiều đối với tổ hợp Tân Rai là 45 triệu USD/ năm và Nhân Cơ là 62 – 65 triệu USD/ năm, chiếm tỉ lệ 20 – 30% giá thành sản phẩm.
Đây là một trong vài nguyên nhân chính gây lỗ triền miên cho Tân Rai hôm nay và một vài năm nữa là Nhân Cơ mà không có cách nào khắc phục nổi khi còn hoàn toàn phụ thuộc vào vận tải đường bộ. Và, đó cũng là yếu tố quan trọng khiến giá alumin của Việt Nam không thể cạnh tranh được trên thị trường khu vực và thế giới.
Thử so sánh với ngành công nghiệp khai thác bauxite ở Australia sẽ thấy rõ điều này…
Hiện nay ở Australia có các “đại gia” giàu kinh nghiệm khai thác và chế biến bauxite là Alcoa World Alumina Australia (Tập đoàn Alcoa – Mỹ chiếm tỉ lệ 60% và Alumina Australia chiếm 40%) Rio Tinto và BHP – Billington. Hầu hết các nhà máy bauxite đều ở gần biển và có hệ thống vận chuyển bằng đường sắt tới cảng hoặc tới các nhà máy chế biến nhôm nên chi phí vận tải rất thấp. Điển hình như tổ hợp Wagerup ở Tây Australia. khu khai thác quặng bauxite đặt ở Willawdale có hệ thống băng tải quặng tinh đến nhà máy Wagerup dài 15km. Alumin (công suất 2,4 triệu T/năm) được chuyển bằng đường sắt tới cảng Bunbury (dài 70km) hoặc chở đến nhà máy luyện nhôm ở Victoria nơi có nguồn điện dồi dào và giá rẻ.
Tập đoàn BHP – Bilington có tổ hợp alumina Wesley đạt hiệu quả kinh tế cao nhờ chi phí sản xuất và chi phí vận chuyển rất thấp. Sản phẩm của họ nhờ vậy, vẫn mang về lợi nhuận trong khi thị trưởng alumin thế giới chìm trong cơn khủng hoảng dài. Vì vậy, ngay cả Tập đoàn công nghiệp nhôm Trung Quốc (Chinalco) đã phải dừng dự án khai thác bauxite ở Aurukun gần Weipa miền bắc Australia dù đã ký hợp đồng thuê. Họ cũng phải từ bỏ dự định xây dựng nhà máy chế biến alumin ở phía nam Wiepa do sau khi tính toán chi phí đầu tư lớn và phải tuân thủ những ràng buộc khắt khe của Luật Bảo vệ môi trường và có sự giám sát chặt chẽ của các tổ chức dân sự đại diện cho người dân sống xung quanh dự án nhưng giá alumin thấp sẽ gây lỗ lớn cho Chinalco.
Nêu ví dụ trên để thấy các nhà đầu tư bao giờ cũng đặt hiệu quả kinh tế lên hàng đầu và khi thấy trước thua lỗ là họ quyết định ngừng ngay dù đã tốn kém nhiều tiền của công sức để tiếp cận và chuẩn bị dự án. Chinaclo – một tập đoàn mạnh của nhà nước Trung Quốc cũng phải chùn tay trước những dự án có dấu hiệu thua lỗ mặc dù họ dư thừa tiền của nhưng cũng phải tôn trọng các nhà đầu tư đã mua cổ phiếu của họ.
Vậy mà, khi buộc phải thừa nhận hai dự án thí điểm Tân Rai và Nhân Cơ không có hiệu quả, người ta có cảm giác Vinacomin tự nguyện “nhảy vào lửa” một cách khá thoải mái, chấp nhận “lỗ” 5 năm, 7 năm, mỗi năm vài trăm tỷ đồng để mơ mộng đến ngày nào đó của gần chục năm nữa, giá alumin bỗng cao ngất ngưởng để họ sẽ “lấy lại” những gì đã mất???
L.T.T.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN
nguồn:http://www.boxitvn.net/bai/16716
======================================================================
Chú ý: Nhấn vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
          Sẽ xóa những comment nói tục
          Thinhoi001

Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013

Nguyễn Vạn Phú - Phép thử bauxite 

Nguyễn Vạn Phú

Trong chương trình nghị sự của kỳ họp Quốc hội lần này thấy có bàn đến hai dự án khai thác bauxite. Tuy nhiên nếu các đại biểu cứ tranh luận dựa trên các lập luận cũ, đã đăng tải trên báo chí, kể cả dùng các số liệu chính thức từ TKV cũng không ăn thua. Bởi chính Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã tuyên bố: “Phải chờ hiệu quả thí điểm làm xong đến đâu đã. Bây giờ đang tính toán trên sổ sách và dự báo, nên nói ngay là lỗ bao nhiêu, hay có lỗ hay không là chưa đủ cơ sở”. (Nói như thế có nghĩa những tính toán dự án có lãi, có hiệu quả kinh tế của TKV cũng không có cơ sở!).
Các đại biểu muốn biết các dự án bauxite có thật sự hiệu quả hay không thì phải dùng biện pháp chất vấn để tìm cho bằng được câu trả lời thỏa đáng.
1. Vay vốn ở đâu mà rẻ thế?
Với dự án Lâm Đồng, TKV sẽ vay ngoại tệ 7.400 tỷ đồng (chiếm hơn một nửa tổng vốn đầu tư) với lãi suất chỉ có 4,75%.
Với dự án Nhân Cơ, TKV sẽ vay ngoại tệ 9.000 tỷ đồng (chiếm gần 65% tổng vốn đầu tư) với lãi suất chỉ có 5,45%.
Câu hỏi các đại biểu phải đặt ra cho TKV và cho Bộ Công Thương là nguồn vay ở đâu mà rẻ thế trong khi ngay bây giờ muốn phát hành trái phiếu quốc tế thì lãi suất phải trên 8%. Vay một lượng ngoại tệ lớn như vậy có phải thông qua Quốc hội hay không? Ai đứng ra bảo lãnh?
(Điều đáng ngạc nhiên là trong phương án cũ năm 2009, vốn vay nước ngoài của hai dự án này thấp hơn và lãi suất cao hơn nhiều (Lâm Đồng vay 4.300 tỷ đồng, lãi suất 7,75%; Nhân Cơ vay 5.300 tỷ đồng, lãi suất 8%). Vì sao sau bốn năm phải cần vay nước ngoài tăng thêm nhiều trong khi lãi suất lại giảm ngon lành đến thế?
2. Thuế sao tính lạ vậy?
Có hai loại thuế chính cho dự án bauxite là thuế tài nguyên và thuế xuất khẩu.
Trong kế hoạch cũ năm 2009, thuế tài nguyên được tính là 7% X giá thành khai thác quặng nguyên khai; kế hoạch mới năm 2013, thuế suất thuế tài nguyên được nâng lên 12%. Ai cũng nghĩ giờ các dự án này nộp thuế tài nguyên cao hơn. Không phải. Giá thành bình quân mỗi tấn được tính là 6,5 triệu đồng nhưng kế hoạch mới cho phép tính thuế suất 12% nhân cho 140.000 đồng/tấn quặng nguyên khai (một con số cố định, không hiểu dựa trên cơ sở nào cho một dự án kéo dài 30 năm). Không biết chênh lệch giữa quặng nguyên khai với quặng thành phẩm là bao nhiêu nhưng tính thuế kiểu đó thì khôn quá.
Thuế xuất khẩu theo kế hoạch cũ là 5% nay thuế xuất khẩu còn 0%.
Câu hỏi đặt ra là Luật Thuế xuất khẩu do Quốc hội thông qua; vậy thay đổi thuế suất như vậy Quốc hội đã biết chưa và đã có sự đồng ý chưa?
Chỉ cần TKV hay Bộ Công Thương nói về nguồn vốn ngoại tệ vay được với giá rẻ như thế cũng đủ rõ vấn đề để Quốc hội quyết định làm hay ngưng dự án bauxite.
Admin gửi hôm Chủ Nhật, 19/05/2013          
nguồn:https://danluan.org/tin-tuc/20130519/nguyen-van-phu-phep-thu-bauxite
======================================================================
Chú ý: Nhấn vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
          Sẽ xóa những comment nói tục
          Thinhoi001

Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2013

Bộ ngực của Angielina Jolie và “khối u” bô xít Tây Nguyên  


Bùi Hải- GDVN 


Diễn viên điện ảnh Angelina Jolie 

Khi đứng trước sự lực chọn nghiệt ngã cắt đi phần đẹp nhất của cơ thể, không ai có thể quyết định thay Angielina, kể cả chồng cô. Quyết định đó không chỉ cứu sống cô mà còn có thể cứu sống nhiều người khác, đặc biệt là khi cô dũng cảm công khai chuyện của mình lên báo để truyền cảm hứng. Trách nhiệm công dân của Angielina đã đặt lên mức cao nhất. 
Khi quyết định cắt bỏ bộ ngực của mình để chống lại căn bệnh ung thư vú, rồi dũng cảm công bố cái tin ấy trên truyền thông, nữ diễn viên nổi tiếng Angielina đã được gọi là người hùng. 
Chồng cô, nam tài tử điện ảnh Bratt Pitt, cũng được gọi là người hùng khi ca ngợi và sát cánh bên vợ trong những giờ phút khó khăn nhất đối mặt với phẫu thuật và dư luận. 
Bị “tước bỏ” một trong những bộ phận quyến rũ nhất cơ thể, một biểu tượng của sắc đẹp, nhưng hình ảnh của nữ diễn viên lại trở nên quyến rũ bội phần: “Bây giờ, Angielina thực sự là người phụ nữ đẹp nhất thế giới” (David Krumholtz); “Điều này rất cảm động và đang truyền cảm hứng. Angielina Jolie là người phụ nữ đẹp nhất, đẹp từ trong ra ngoài” (Ariana Grande). 
Cùng thời điểm cả thế giới đang ngợi ca một người dám “rũ bỏ” cái vẻ đẹp bên ngoài để cắt bỏ mầm mống của khối u ác tính có thể hủy hoại mạng sống, thì Tập đoàn Than Khoáng sản tổ chức họp báo về bô xít Tây Nguyên. 
Thông điệp đưa ra tại cuộc họp báo được các tờ báo hiểu rất nhanh là Tập đoàn này không dám dừng dự án vì đã đầu tư cả đồng tiền. 
Mặc dù được rất nhiều nhà khoa học, thậm chí cả nhà khoa học trong ngành tính toán rằng, nếu tiếp tục triển khai, dự án này rất có thể trở thành một khối u ác tính: Lỗ hàng chục triệu đô la mỗi năm, chưa kể có thể mang lại những hậu quả nặng nề về môi trường, nhưng Tập đoàn này vẫn kiên quyết làm. 
Quyết định tiếp tục đầu tư của Tập đoàn Than khoáng sản là một quyết định “cực kỳ thông minh”. Rất dễ dàng để đưa ra bằng chứng: 
Nếu dừng dự án tại thời điểm này, thì trách nhiệm của nhiều tập thể và cá nhân quyết định triển khai dự án, sẽ bị xã hội “nội soi” ngay lập tức. 
Nhưng nếu vẫn cứ tiếp tục đầu tư, thì kể cả có thua lỗ nặng nề, thì ít nhất 12-13 năm nữa, tên của những người cầm cân nảy mực hôm nay, mới bị gọi đến (theo dự án, thời gian hoàn vốn của dự nán này là 12-13 năm). 
12-13 năm là thời gian đủ cho vài nhiệm kỳ khác nhau và đủ cho những “ông trách nhiệm” hôm nay đã “đi về nơi xa lắm”. 
Khi ấy, người ôm trọn khối u ác tính mà không thể cắt bỏ, chính là Nhà nước, nói đúng hơn là nhân dân, chứ không phải là những người đã ra quyết định từ hơn 10 năm trước. 
Nhưng, có người cho rằng, không phải đợi đến 12-13 năm nữa. 
Dù hiện nay chưa thể có bằng chứng về chuyện lỗ lãi, nhưng “khối u nghi ngờ”, “khối u lòng người” đã có dấu hiệu bộc phát ngay từ khi bắt đầu dự án. 
Chuyện bất ngờ miễn thuế xuất khẩu cho quặng nhôm của dự án này xuống còn 0% thay vì 15-30% làm giảm gánh nặng thuế mỗi năm cho dự án này tới hơn 750 tỉ đồng, một lần nữa, làm cho “khối u nghi ngờ” về tính khả thi, được dịp phình to. 
Khi đứng trước sự lựa chọn nghiệt ngã cắt đi phần đẹp nhất của cơ thể, không ai có thể quyết định thay Angielina, kể cả chồng cô. Quyết định đó không chỉ cứu sống cô mà còn có thể cứu sống nhiều người khác, đặc biệt là khi cô dũng cảm công khai chuyện của mình lên báo để truyền cảm hứng. Trách nhiệm công dân của Angielina đã đặt lên mức cao nhất. 
Dự án bô xít cũng vậy, không ai có thể quyết định thay Tập đoàn Than khoáng sản. Một quyết định đúng, không chỉ cứu sống ngành mà còn làm lợi cho cả nền kinh tế, cho nhân dân. 
Từ người bị thương hại trở thành người hùng là một khoảng cách lớn, nhưng không phải là không thể xoay chuyển được. 
Điều kiện cần và đủ là một hành động dũng cảm và trách nhiệm công dân được đặt ở mức cao nhất, của chính lãnh đạo tập đoàn này.
nguồn:http://quechoa.vn/2013/05/18/bo-nguc-cua-angielina-jolie-va-khoi-u-bo-xit-tay-nguyen/
======================================================================
Chú ý: Nhấn vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
          Sẽ xóa những comment nói tục
          Thinhoi001

Thứ Năm, 16 tháng 5, 2013

'Không dám dừng' dự án bauxite 


Cập nhật: 14:59 GMT - thứ năm, 16 tháng 5, 2013
Dự án bauxite Nhân Cơ
Tập đoàn Than - Khoáng sản Vinacomin nói họ không dám dừng dự án
Tập đoàn Công nghiệp Than và Khoáng sản Việt Nam (Vinacomin) nói họ không dám dừng dự án khai thác, xuất khẩu Bauxite gây tranh cãi ở Nhân Cơ vì lý do kinh tế, theo truyền thông trong nước.
Trong một cuộc họp báo hôm thứ Năm, một quan chức lãnh đạo Ban Khoa học Công nghệ và Chiến lược phát triển của Vinacomin khẳng định Vinacomin không thể dừng dự án vì đã đầu tư, triển khai và không muốn dừng vì sợ bị lỗ.
"Là một nhà đầu tư, khi đã bỏ tiền đầu tư là như ngồi trên một đống lửa vì công trình đang ngổn ngang, hợp đồng ICP đã ký, thiết bị nằm sát để thực hiện theo tiến độ. Nếu giờ dừng sẽ phải hủy hợp đồng thì giải quyết những hậu quả ấy ai tính," Tiến sỹ Nguyễn Hữu Chỉnh, Trưởng Ban này được VOV trích lời nói.
Ông Chỉnh khẳng định dự án khả thi về kinh tế và xã hội, nhưng có vẻ đã đã không hoàn toàn chắc chắn về việc vì sao dự án vốn gây tranh cãi này có nên dừng lại hay không.
Ông nói:"Chúng tôi đã tính toán và khẳng định dự án có hiệu quả và tiếp tục phát triển. Còn nói dừng hay không thì phải có những hội thảo chuyên sâu. Với dư luận của xã hội và các ý kiến của các nhà khoa học sẽ được Tập đoàn tiếp thu nếu thấy hợp lý và mong muốn  hợp tác triển khai những ý kiến đó.
Cũng hôm thứ Năm, ông Chính nói với tờ Bấm VnExpress.net cho biết ngoài lý do kinh tế, Vinacomin không dừng dự án còn do lý do tâm lý. Ông nói:
"Thực ra đối với kiến nghị dừng dự án, Tập đoàn đã xem xét tính toán cả phương án dừng triển khai và tiếp tục. Thực tình, chúng tôi không dám dừng dự án vì những thiệt hại mà chúng tôi phải gánh vác rất nhiều. Vinacomin đã tính toán, xem xét và khẳng định, tiếp tục làm sẽ tốt hơn so với việc dừng dự án Nhân Cơ.
"Ý kiến các nhà khoa học, chúng tôi trân trọng và tiếp thu và mong muốn hợp tác. Thú thực, cũng có ý kiến cũng tác động đến tâm lý chung. Chúng tôi sẵn sàng ngồi lại bàn bạc thảo luận với các nhà khoa học song phải có người đứng ra tổ chức, ví dụ như Bộ Công Thương chẳng hạn."
Hôm thứ Năm, tờ Bấm Dân Việt trích dẫn thông tin do Vinacomin đưa ra cho biết vốn đầu tư thực hiện của Tập đoàn này cho hai dự án bauxite - nhôm Tân Rai (Lâm Đồng) và dự án alumin Nhân Cơ - Đăk Nông đã lên tới khoảng 18.448 tỷ đồng.
Vinacomin cho hay về hiệu quả kinh tế dự án, thời gian hoàn vốn của dự án bauxite - nhôm Lâm Đồng là 12 năm và dự án Nhân Cơ là 13 năm và dự kiến hai dự án sẽ nộp ngân sách bình quân khoảng 460 tỷ đồng/năm và 398 tỷ đồng/năm.
Tập đoàn Than và Khoáng sản của Việt Nam cũng cho hay họ có đã ký hợp đồng tiêu thụ sản phẩm alumina với các công ty của Nhật Bản và Trung Quốc, ngoài ra, vẫn theo Vinacomin, một số công ty của Thụy Sĩ, Hàn Quốc, Trung Quốc, Anh, Malaysia cũng quan tâm mua alumin của Việt Nam.
 
"Thực tình, chúng tôi không dám dừng dự án vì những thiệt hại mà chúng tôi phải gánh vác rất nhiều. Vinacomin đã tính toán, xem xét và khẳng định, tiếp tục làm sẽ tốt hơn so với việc dừng dự án Nhân Cơ"
Ông Nguyễn Hữu Chỉnh

Tuy nhiên, tại một cuộc hội thảo do Liên hiệp Các hội khoa học kỹ thuật Việt Nam (Vusta) tổ chức ngày 9/5 ở Hà Nội, nhiều nhà khoa học đã lên tiếng phản đối dự án này và đưa ra các con số tính toán theo đó nói dự án sẽ lỗ nặng.
Theo báo Bấm Đất Việt, Giáo sư Nguyễn Quang Thái, Phó Chủ tịch Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam cho rằng với giá bán 340 USD/tấn alumin, Tập đoàn cầm chắc lỗ vài chục triệu USD/năm, chưa kể công suất khoảng 600.000 tấn/năm, quãng đường vận chuyển trên 200 km là phi kinh tế học.
Giáo sư Thái được truyền thông trong nước dẫn ý nói "chưa kể đồng USD mất giá mỗi năm 2%. Hay việc Vinacomin muốn giảm thuế, phí môi trường là đặt Nhà nước vào thế “hy sinh” cho tập đoàn."
Được biết tập đoàn Vinacomin cũng cho truyền thông hay họ đã được Chính phủ đồng ý cho áp dụng thuế xuất xuất khẩu bằng 0% đối với các sản phẩm khai thác xuất khẩu, một hình thức hộ trợ và bao cấp, trong khi loại thuế này có chức năng kiểm soát việc khai thác khoáng sản quốc gia và là một nguồn quan trọng cho ngân sách quốc nội.

Không tưởng?

Bình luận về lý do không muốn dừng dự án của Vinacomin, trên blog của mình, nhà báo Nguyễn Vạn Phú, phóng viên tờ Thời báo Kinh tế Sài Gòn cho rằng động cơ của Tập đoàn này xuất phát từ tâm lý “nước đổ ra rồi” mà người trong cuộc khó nhận ra.
Ông nói: "Tốt nhất là thuyết phục cho Nhà nước thấy nếu tiếp tục thì càng mất thêm tiền, mới hy vọng sẽ có một quyết định can đảm dừng dự án Nhân Cơ."
Ông Phú đưa ra hai lý do chính, thứ nhất cần dừng là vì tổng mức đầu tư tăng 37,80% thì mọi thông số cũ xem như bỏ, làm lại từ đầu: "Nếu cứ cho là khi tổng mức đầu tư chưa tăng thì dự án có lãi chút ít, nay tăng đến gần 40% thì chắc chắn sẽ lỗ."
Thứ hai, tỷ suất thu hồi nội bộ (IRR) của dự án Nhân Cơ được Bộ trưởng Bộ Công Thương Vũ Huy Hoàng báo cáo với Quốc hội là 10,6% nay chỉ còn 7,62%, thì theo ông Phú lãi không còn nữa, đó là  chưa kể tới các vấn đề nhà nước đã trợ giá, hỗ trợ cho dự án từ miễn thuế xuất khẩu, cho tới sử dụng nguồn vốn vay với lãi xuất ưu đãi rõ ràng.
 
"Tôi thấy sốc và lo lắng về giá bán alumin. Giá bán alumin thấp hơn giá thành thì rõ ràng là thua lỗ mà Bộ Công thương nói là nằm trong kế hoạch và mong có lãi là điều không tưởng"
Tiến sỹ Nguyễn Văn Ban


Ông Phú cho rằng chỉ có một nơi có thể ra lệnh dừng dự án để giảm bớt thiệt hại, ông viết: "Đó là bên phía Đảng và dựa vào kết luận của Bộ Chính trị ngày 24-4-2009 trong Thông báo số 245- TB/TW ghi rõ: Riêng Dự án Nhân Cơ, cần rà soát lại toàn bộ các vấn đề có liên quan, nhất là việc đánh giá hiệu quả kinh tế và tác động môi trường, nếu thực sự có hiệu quả và bảo đảm yêu cầu về bảo vệ môi trường thì mới tiếp tục triển khai thực hiện”. Đó là lối thoát trong danh dự duy nhất.
Trong cuộc hội thảo của Vusta hôm thứ Năm tuần trước, TS Nguyễn Đức Quý, Chủ tịch Hội Tuyển khoáng Việt Nam, được truyền thông trong nước dẫn lời, cảnh báo giá sản phẩm của ngành bauxite – nhôm ít thay đổi trong vòng 30 năm qua; chỉ tăng 1,2-1,3 lần trong khi các khoáng sản khác tăng 3-5 lần.
Một đại biểu khác, Tiến sỹ Nguyễn Văn Ban, nguyên trưởng Ban Nhôm Titan, Tổng Công ty Khoáng sản Việt Nam (đã sáp nhập vào Vinacomin), nói :
“Tôi thấy sốc và lo lắng về giá bán alumin. Giá bán alumin thấp hơn giá thành thì rõ ràng là thua lỗ mà Bộ Công thương nói là nằm trong kế hoạch và mong có lãi là điều không tưởng”.
Theo ý kiến của ông Ban, giá bán alumin có lãi mà Vinacomin áp dụng theo mức giá 362 USD/tấn ở thời hoàng kim (2005-2008) là phi lý vì khủng hoảng kinh tế, giá khoáng sản đi xuống đã hơn 4 năm qua và vẫn ở mức trầm trọng, chưa biết đến khi nào chấm dứt, cho nên tính hiệu quả kinh tế rất mơ hồ.
“Với quãng đường trên dưới 200 km mà không có giải pháp căn cơ để giảm chi phí vận tải nhằm hạ giá thành thì dự án Nhân Cơ sẽ mắc kẹt ít nhất 15 năm nếu trong trường hợp có tiền ở đâu đó để làm dự án đường sắt, dự kiến hơn 3 tỉ USD,” ông Ban được trích lời  nói.

Trách nhiệm

Được biết, dự án Bauxite ở Tây Nguyên do Vinacomin đứng ra thực hiện gặp nhiều tranh cãi từ khi được Chính phủ đề xuất tiến hành. Nhiều trí thức và chuyên gia đã liên tiếng cảnh báo về các rủi ro về mặt môi trường, xã hội, kinh tế, chính trị và an ninh từ dự án. Tuy nhiên, cho tới nay, dự án vẫn được Chính phủ cho phép tiến hành.
Hôm 16/5, tờ Trí Thức Trẻ, dẫn lời Tiến sỹ Lê Đăng Doanh, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Quản lý Trung ương nói các lý lẽ của Vinacomin là một chiều:
Ông nói với tờ báo: "Vinacomin bây giờ mới tổ chức họp báo với những lí lẽ không đi vào những điều mà các nhà khoa học chỉ ra mà lại đưa ra những lập luận một chiều. Tôi nghĩ cần tổ chức một cuộc đối thoại song phương và hai bên cùng nói về những lập luận mà các nhà khoa học trình bày, như thế mới sáng rõ mọi vấn đề ra được.
 
"Vinacomin cần có tinh thần cầu thị, cầu thị ở đây là cần có người đứng ra gánh vác tránh nhiệm, trách nhiệm xem xét và ra quyết định xem có dừng lại hay tiếp tục."
Tiến sĩ Lê Đăng Doanh

"Còn nếu Vinacomin lập luận đâm lao phải theo lao, đứng về kinh tế học là không thể chấp nhận được. Bởi vì anh đã thua lỗ mà càng tiếp tục dấn vào thì anh càng thua lỗ chứ có ích lợi gì đâu."
Tiến sỹ Doanh đặt vấn đề phải có người chịu trách nhiệm cá nhân, thậm chí là trong dự án bauxite, nếu dự án này đổ vỡ dù đã được cảnh báo trước:
"Vinacomin cần có tinh thần cầu thị, cầu thị ở đây là cần có người đứng ra gánh vác tránh nhiệm, trách nhiệm xem xét và ra quyết định xem có dừng lại hay tiếp tục.
"Và nếu tiếp tục mà thua lỗ thì người đó phải có trách nhiệm cá nhân trước Quốc hội, trước nhân dân về hiệu quả của đồng vốn đã bỏ ra, bao gồm cả trách nhiệm về mặt tài chính, về mặt hành chính, thậm chí là trách nhiệm hình sự.
Cùng hôm thứ Năm, trao đổi với BBC Việt ngữ, một chuyên gia theo dõi cuộc Hội thảo phản biện về dự án Bauxite hôm 9/5 tại Vusta cho hay có thể lãnh đạo Tập đoàn Vinacomin đang chịu những áp lực lớn để tiếp tục vận hành dự án.
Chuyên gia không muốn tiết lộ danh tính này cho rằng nội bộ của Vinancomin cũng biết về những yếu tố bất ổn và thiếu an ninh hoặc kém khả thi của dự án, nhưng do một số tác động, có thể từ cấp độ chính trị, những người chỉ đạo dự án từ tập đoàn không thể dừng các hạng mục và tiến độ dự án:
"Chúng tôi không dám bình luận về chuyện nhóm lợi ích, hay thậm chí chuyện có sự liên kết với nước ngoài đã tác động tới dự án hay không,
"Nhưng nhiều người cho rằng có thể chính bản thân các lãnh đạo tập đoàn và những người đang điều hành trực tiếp dự án đang chịu các áp lực rất lớn với chính cá nhân họ để không dừng dự án mà ngược lại còn làm theo kiểu cố đấm ăn xôi," ý kiến này cho hay.
nguồn:http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2013/05/130516_vn_bauxite_nhanco.shtml
======================================================================
Chú ý: Nhấn vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
          Sẽ xóa những comment nói tục
          Thinhoi001

Nguyễn Vạn Phú - Nước đổ ra rồi (2) 

Nguyễn Vạn Phú

Hôm qua tôi có viết về chuyện sunk cost ở dự án khai thác Bauxite Nhân Cơ dưới hình ảnh “nước đổ ra rồi” cho dễ hình dung. Hôm nay đại diện chủ đầu tư là Tập đoàn Than - Khoáng sản Việt Nam (TKV) đã họp báo với những phát biểu rất điển hình cho một tình huống sunk cost fallacy: “Chúng tôi không dám dừng vì thiệt hại sẽ rất lớn”; “Số tiền mà chúng tôi đã bỏ ra là rất lớn”; “Những thiệt hại mà chúng tôi sẽ phải gánh vác xử lý, khó khăn còn nhiều hơn là tiếp tục dự án”.
Thiệt đáng tiếc cái tâm lý “nước đổ ra rồi” người ngoài dễ thấy còn người trong cuộc với nhiều ràng buộc thì khó nhận ra.
Theo tôi tốt nhất là thuyết phục cho Nhà nước thấy nếu tiếp tục thì càng mất thêm tiền, mới hy vọng sẽ có một quyết định can đảm dừng dự án Nhân Cơ.
Thuyết phục như thế cũng dễ nếu chịu lắng nghe: 1. Tổng mức đầu tư tăng 37,80% thì mọi thông số cũ xem như bỏ, làm lại từ đầu. Nếu cứ cho là khi tổng mức đầu tư chưa tăng thì dự án có lãi chút ít, nay tăng đến gần 40% thì chắc chắn sẽ lỗ.
2. Khi Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng báo cáo với Quốc hội thì IRR của Nhân Cơ là 10,6% nay chỉ còn 7,62% thì lãi ở chỗ nào nữa. (Chúng ta không cần biết IRR là gì, chỉ cần nhớ nếu IRR này thấp hơn mức sinh lời mong muốn thì xem như dự án đổ sông đổ biển – ít nhất IRR cũng phải cao hơn mức lãi vay ngân hàng).
3. Cái con số IRR đó được 7,62% là do biến báo nhiều con số khác; ví dụ thuế xuất khẩu nay được miễn còn 0% (đào tài nguyên lên bán mà được miễn thuế thì làm để làm gì nhỉ?); vốn vay thì kê khống lên là vay được của nước ngoài lên trên 2/3 tổng mức đầu tư và lãi suất hạ thấp xuống từ 8% nay chỉ còn 5,45% (vay ở đâu thì không thấy nói). Tất cả những con số nói trên là lấy từ các con số chính thức của TKV. Nếu không biến báo như thế, IRR còn thấp hơn nữa.
Theo tôi bản thân TKV cũng muốn dừng dự án Nhân Cơ nhưng chưa tìm ra lý do chính đáng, lại sợ trách nhiệm nên bản thân họ khó có quyết định dừng. Chỉ có một nơi có thể ra lệnh dừng để giảm bớt thiệt hại: Đó là bên phía Đảng và dựa vào kết luận của Bộ Chính trị ngày 24-4-2009 trong Thông báo số 245- TB/TW ghi rõ: “Riêng Dự án Nhân Cơ, cần rà soát lại toàn bộ các vấn đề có liên quan, nhất là việc đánh giá hiệu quả kinh tế và tác động môi trường, nếu thực sự có hiệu quả và bảo đảm yêu cầu về bảo vệ môi trường thì mới tiếp tục triển khai thực hiện”. Đó là lối thoát trong danh dự duy nhất.
Admin gửi hôm Thứ Năm, 16/05/2013          
nguồn:http://danluan.org/tin-tuc/20130516/nguyen-van-phu-nuoc-do-ra-roi-2
======================================================================
Chú ý: Nhấn vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
          Sẽ xóa những comment nói tục
          Thinhoi001