Hiển thị các bài đăng có nhãn BÙI THỊ MINH HẰNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn BÙI THỊ MINH HẰNG. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2012

HÀNH TRÌNH ĐÒI CÔNG LÝ VÀ SỰ TRẢ THÙ HÈN MẠT ĐÊ TIỆN

NỖI ĐAU NÀY ĐÂU DỄ NGUÔI NGOAI ?
Có ai trong đời này có thể biết trước những gì xảy ra cho mình cơ chứ. 
Nhưng "biết sau" thì chắc chắn chúng ta sẽ biết thêm nhiều điều thật sự không chỉ đơn giản như nó vốn xảy ra. Tôi muốn viết về câu chuyện của chính bản thân tôi 
Những gì đã xảy đến cho cuộc đời tôi chỉ trong 4 năm qua khiến cho tôi đã bước qua những bước ngoặt lớn nhất của cuộc đời mà cho đến khi những sự việc tưởng chừng như kết thúc thì tôi cũng như rất nhiều người vẫn không trả lời cho rõ ràng rằng : VÌ SAO NHƯ THẾ?
Cha mẹ tôi sinh được 4 người con gái. Tôi là đứa con thứ 2 trong gia đình nhưng thoát ly khỏi nhà từ rất sớm. Cuộc sống của tôi là chuỗi ngày bôn ba tự lập nên hơn ai hết tôi quý trọng những giá trị bảo tồn và quy tụ. Chính vì lẽ này mà sau khi Cha tôi mất năm 1997 tôi đã hết sức phấn đấu, vận động để có thể thực hiện được một phần ý nguyện của Cha tôi, đó là mong muốn giữ lại ngôi nhà 15 ĐỐC NGỮ, thị xã Sơn Tây để làm nơi thờ cúng, sum họp cho con cháu dòng họ.
Năm 2001 tôi gom góp chút tiền tích cóp về quê xây dựng, sửa sang ngôi nhà cho khang trang để dùng làm nơi thờ phượng. Việc làm này đã nhận được sự ủng hộ của Mẹ tôi cũng như dòng họ bà con cô chú bác. Ngày hoàn thành, tôi đón mấy vị đại đức về tụng kinh, an vị tượng Phật tại nhà với hy vọng Mẹ tôi sẽ ấm lòng khi tuổi già đơn độc thường xuyên trong ngôi nhà ấy
Thế rồi cuộc sống bôn ba nơi xứ người, Công việc làm ăn, con cái và gia đình cứ cuốn tôi đi. Mỗi năm tôi chỉ ghé qua nhà 1 - 2 lần thăm viếng và nhang khói.
Cuối năm 2008 tôi trở về nhà vào dịp giáp Tết thì bỗng" ngã ngửa người" vì ngôi nhà thờ tôi toàn tâm xây dựng đã bị bán đi... Tôi đau đớn đi hỏi han khắp nơi thì biết rằng người nhà tôi đã bán và hoàn thành sang tên đổi chủ chỉ trong vòng 1 tháng trước.
Tôi vô cùng ngạc nhiên vì sao họ có thể bán được khi tôi chính là con ruột Cha Mẹ tôi và cũng là đồng thừa kế tài sản do Cha tôi chết đi để lại? Hơn nữa việc mua bán này được thực hiện hoàn toàn trái pháp luật.
Trở về nhà lo Tết nhất xong xuôi tôi trở ra Hà Nội vào tháng 3 năm 2009 để bắt đầu chặng đường đòi hỏi công lý pháp luật và hy vọng đòi lại nơi thờ cúng Ông bà và Cha tôi.
Việc đầu tiên mà chính quyền cùng những kẻ sai trái đáp trả là việc họ cho người cướp giật túi xách và lấy đi của tôi 28 triệu đồng một cách ngang nhiên ngay trước mặt công an (Còn hồ sơ trình báo tố cáo tại công an Thị xã Sơn Tây từ tháng 4/2009)
Tiếp đó chính công an Sơn tây lại cướp luôn tang vật là chiếc túi xách của tôi mà họ giữ làm "bằng chứng điều tra"
Tội lỗi chồng lên tội lỗi, tố cáo chồng lên tố cáo xong không ai xét xử.
Chính quyền Sơn tây công khai bao che cho tội phạm hoành hành, bất chấp pháp luật và hành hạ người dân.
Thậm chí họ còn ngoảnh mặt làm ngơ khi tôi gọi điện cầu cứu họ việc kẻ bán nhà, cướp thừa kế cho giang hồ đầu gấu đến tận nơi ở đập cửa đe dọa đòi đánh, đòi giết tôi (có bảo vệ và nhân viên khách sạn chứng kiến).

TIN NHẮN VÀ HÌNH ẢNH KẺ ĐẤU TỐ TÔI TRÊN TRUYỀN HÌNH HÀ NỘI VÀ LÀ KẺ ĐANG BỊ KHỞI TỐ TỘI LỪA ĐẢO

Suốt từ tháng 3 năm 2009 cho đến nay mọi khiếu kiện tố cáo của tôi tại thị xã Sơn Tây không một cơ quan nào giải quyết thỏa đáng. Đơn từ tôi gửi đi các cấp thành phố lẫn Trung ương không hề có phản hồi... Tôi như người "tỉnh ngộ" bởi bao năm lớn lên trong 1 xã hội hoàn toàn bưng bít lừa gạt... Dịp đó bỗng có người mách bảo tôi rằng đọc trên mạng thấy có người nói văn phòng luật sư Cù Huy Hà Vũ hay bênh vực, bảo vệ cho những vụ án bất công do hành xử của chính quyền 
Thế là tôi tìm đến... Sự thức tỉnh của tôi như một "nhân duyên" mặc dù văn phòng luật chưa kịp giup gì cho tôi trong vụ kiện tại Sơn Tây thì xảy ra việc luật sư CHHV bị nhà cầm quyền bắt bằng "vụ án 2 bao cao su"
Tôi còn đang ngơ ngác chưa biết bất cứ chuyện gì thì chính những việc làm bất chính danh của an ninh - mật vụ - công an , chính quyền đã thật sự thức tỉnh tôi như một cú "Đào tạo và thức tỉnh" 
Họ giúp tôi nhận thức ra nhiều điều mà xưa nay tôi vẫn lờ mờ đặt lòng tin vào chính quyền và pháp luật. Chính họ chứ không ai khác đã cho tôi thấy tất cả những hành xử dối trá - nói một đằng làm một nẻo... Chính họ chứ không ai khác đã chứng minh cho tôi bản chất bỉ ổi, xấu xa và đê hèn của nhà cầm quyền này thông qua tất cả những hành xử đi ngược lại luật pháp và bất chấp tất cả. 
Từ một con người vô cùng tin yêu chế độ.
Từ một công dân nhất mực tôn trọng pháp luật và luôn cống hiến giúp đỡ mọi người , xây dựng cuộc sống tốt đẹp và làm từ thiện thì giờ đây nói thật lòng rằng tôi đã mất hoàn toàn niềm tin vào những gì mà chính quyền giao giảng.
Tự họ nói ra những điều tốt đẹp, nhưng ngay lập tức họ lại hành xử đi ngược lại điều họ nói.
Họ làm ra luật nhưng chính họ đã bóp méo và bẻ cong luật. Họ không hề mảy may xấu hổ khi họ ngồi chồm hổm trên luật pháp mà vẫn giao giảng hô hào về một nhà nước pháp quyền.
Nếu nhà nước pháp quyền thì làm sao tôi phải bỏ công ăn việc làm đi khiếu kiện do hậu quả của việc chính quyền cố tình làm sai và tiếp tay cho kẻ phạm pháp?
Nếu thật sự có nhà nước pháp quyền thì làm gì trên cái đất nước "tốt đẹp hơn ngàn lần bọn dân chủ giãy chết" này lại có những câu chuyện thương tâm đau lòng, khi mỗi ngày dân oan từ khắp nơi lại kéo về biểu tình đòi quyền lợi hợp pháp trước những cơ quan hành pháp?
Có nơi đâu trên quả địa cầu này lại có những trò man di mọi rợ do chính những kẻ mệnh danh "Cha Mẹ dân" làm ra như chuyện 15 quan chức chính quyền cưỡng hiếp - mua dâm học sinh do chính thầy hiệu trưởng dẫn mối...?
Có ở đất nước nào có những hành xử tàn ác bẩn thỉu chỉ nhằm trả thù , bức hại người dân khi họ phản ứng lại những điều sai trái của mình?
Việc tôi bị bắt và giam cầm không qua xét xử cho thấy hoàn toàn có logic của một trò trả thù cá nhân do Nguyễn Thế Thảo ra tay. 
Bởi nhìn vào toàn bộ hồ sơ cùng quá trình tôi đi khiếu kiện vụ mất nhà thừa kế tại thị xã Sơn Tây thì mọi người sẽ thấy Nguyễn Thế Thảo không hề "vô can" 
Bản thân tôi cũng rất nhiều lần trực tiếp gửi đơn cho ông ta yêu cầu chỉ đạo xem xét vụ việc nhưng chưa bao giờ được hồi âm.
Bản thân ông ta là người trực tiếp lãnh đạo chính quyền Hà Nội thì không thể nào ông ta không biết và không chịu trách nhiệm liên quan đến thuộc cấp của mình. Như vậy khẳng định rằng mọi sai phạm ở tại thị xã Sơn Tây phải do chính bàn táy ông ta che chắn thì họ mới dám hoành hành , tác yêu tác quái 
Vì sao tôi có suy nghĩ này? Xin kể lại những sự kiện diễn ra tại Thị xã Sơn Tây .
Trong thời gian tôi về tại Sơn Tây và bắt đầu hành trình tố cáo - khiếu nại việc chính quyền Sơn Tây tiếp tay cho kẻ sai phạm bán nhà thừa kế của Cha tôi. Lúc này những kẻ bị tôi tố cáo tìm đủ mọi cách chống lại tôi. Họ xông vào cướp giật túi xách của tôi lấy tiền. Họ thuê côn đồ đầu gấu đe dọa nhằm khủng bố tinh thần tôi để tôi dừng vụ việc. Họ vu khống hạ nhục tôi bằng những chuyện bịa đặt đê tiện. Họ nhắn tin nhục mạ, chửi bới dọa dẫm tôi....Những ngày tháng ấy đối với tôi thật sự đau thương uất hận. Nhưng càng như thế tôi càng muốn quyết tâm đi đến cùng của sự thật.
Tôi quyết định ngưng hết công việc trong Vũng Tàu, bán bớt tài sản để quyết tâm theo đuổi vụ việc đi đòi công lý. Đau đớn cho tôi là người nhà tôi chính là những kẻ có chân trong chính quyền và chúng cũng chính là những đứa rắp tâm thực hiện việc mua bán trái luật pháp kia...nên khi tôi đòi hỏi thực thi công lý thì chúng đã điên cuồng chống lại....
Với một phó phòng tài nguyên môi trường thì chắc chắn người bao che cao nhất cho chúng sẽ không ai khác ngoài chủ tịch UBND thành phố... Chẳng thế mà khi tôi kiến nghị lên đến chủ tịch thị xã, mặc dù ông này nhận rõ sai sót của thuộc cấp và có công văn chỉ đạo xong phía tài nguyên môi trường và cả bên công an công khai phớt lờ công lệnh của chủ tịch thị xã (Có lẽ bởi chúng tin rằng chúng có ô dù ở cấp cao hơn).
Trong lúc đó dư luận tại thị xã Sơn Tây nhỏ to cho tôi biết rằng:" Thôi đừng kiện nữa, Con Hiền nó bán lô đất cướp được của mày trên 2 tỷ để chạy tận dưới Hà Nội rồi"
Mà quả thật điều này hoàn toàn có căn cứ cơ sở. Bởi chính mắt tôi nhìn thấy, tai tôi nghe thấy trong 1 lần tham gia biểu tình tôi bị công an Hoàn Kiếm bắt. Trên xe đưa tôi đi sang trại Lộc Hà - Đông anh tôi thấy bọn họ liên tục nghe chỉ đạo qua điện thoại của 1 người họ gọi là "Bác Thảo"....Sau nhiều lần thì tôi khẳng định đây chính là Nguyễn Thế Thảo chứ không còn ai khác


"HANG Ổ MAFIA"  HOÀN KIẾM NỚI DUNG TÚNG TIẾP TAY CHO NHỮNG KẺ TỘI ĐỒ 

Như thế việc bắt tôi có sự chỉ đạo từ ông này và nó được khẳng định rõ ràng bắt có chủ ý bằng những sự kiện nối tiếp nhau , đấy là việc công an Hoàn Kiếm đã điên cuồng lùng sục, khám xét bất chấp pháp luật ở khắp nơi . Từ nhà của cậu mợ tôi đến nhà của Đặng Bích Phượng rồi thậm chí cả nhà một người em dâu của mợ tôi ở Tây Hồ chỉ vì thấy chị này đi cùng tôi đến những nơi tôi từng tố cáo... Rồi cuối cùng họ đã tịch thu những lá đơn tố cáo, khiếu kiện tôi đưa cho Phương Bích xem khi tôi kể về những chuyện xảy ra đối với tôi
Thậm chí khi bắt tôi và đòi lấy cung tôi trong đồn công an Hoàn Kiếm thì một nữ công an tên Vũ Thị Bích Ngọc đã dùng những câu chuyện riêng trong gia đình tôi ở tận Sơn Tây để nhục mạ tôi (?)
Xâu chuỗi tất cả những sự việc này tôi thấy rất rõ ràng rằng việc cố tình bắt tôi trong đoàn biểu tình chỉ là cái cớ. Đằng sau sự kiện bắt bớ này là cả 1 âm mưu trả thù và bịt miệng tiếng nói tố cáo của tôi . Tôi sẽ chứng minh những nghi ngờ đó 1 cách logic như sau:
Việc tôi tham gia biểu tình chống Trung Quốc xâm lược cũng chỉ xuất phát từ những sự kiện gây hấn của Trung Quốc với đồng bào ta. Bản thân tôi cũng như tất cả những người công dân có ý thức trách nhiệm và tinh thần dân tộc khác. Mặt nữa tôi không đóng vai trò kêu gọi hay tổ chức gì mà tôi chỉ tham gia rất bình thường trong thời gian tôi vô tình có mặt và biết được có biểu tình mà tham gia.
Tại sao họ lại lùng sục và khám xét một cách bất chấp pháp luật những nơi tôi ở và những người thân quen của tôi? Phải chăng họ cần tìm kiếm hồ sơ tố cáo của tôi trên Sơn Tây? Và chính xác là hiện nay họ còn thu giữ trái phép những đơn từ tố cáo về vụ việc mà tôi đã gửi cho Phương Bích! Những thứ này liên quan gì đến việc bắt giữ người ở Bờ Hồ về việc đi biểu tình? Tại sao họ lại thu giữ những lá đơn này?
Tôi là công dân tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu, bị bắt cóc tại thành phố Sài Gòn vào ngày 27 tháng 11 năm 2011 sau đó đem giấu đi một nơi. Ngày hôm sau tên Lê Minh Hải an ninh Sài Gòn khi đến dẫn tôi đi đã nói: Đêm qua tôi được một cán bộ cao cấp của thành phố Hà Nội gọi điện năn nỉ nhờ đưa Hằng ra Hà Nôi để giải quyết một số vấn đề tồn tại ngoài đó (?) Họ nói chỉ có tôi mới đủ tư cách ăn nói để "thuyết phục" Hằng ...."
Vậy: vị cán bộ cao cấp của Hà Nội này LÀ AI? Vì sao họ lại phải "năn nỉ" nhờ tên an ninh Lê Minh Hải? Nếu công an Sài Gòn bắt tôi vì vi phạm quả tang thì họ cần gì phải đưa tôi ra Hà Nội? Và nhất là việc đưa tôi vào cơ sở giáo dục Thanh Hà thì càng hoàn toàn sai trái như những gì quý độc giả cùng toàn thể nhân dân đã thấy.....Rõ ràng qua những sự kiện này đã hé mở ra mưu đồ của việc bắt bớ tôi thực chất là động cơ cá nhân của Nguyễn Thế Thảo. Chính ông ta chứ không ai khác đã câu kết với thế lực sai phạm tham nhũng của Thị xã sơn Tây, trong đó có cả công an - cán bộ ủy ban, xã hội đen và bọn vô học lừa đảo. Đồng thời dùng quyền lực và sự ảnh hưởng của mình để sai khiến, sử dụng công an Hoàn Kiếm vào việc đàn áp, khủng bố bắt bớ tôi trái pháp luật và cố tình bỏ tù, hành hạ, đầy đọa tôi.
Thời gian tôi bị giam giữ trên trại tù trá hình Thanh Hà - Vĩnh Phúc. Nhiều lần tôi phản ứng - khiếu nại về việc giam cầm bất hợp pháp thì đều được cán bộ trại giải thích rằng: "Chị thông cảm! Chúng tôi chỉ là nơi giữ hộ". Và trong một buổi làm việc về nội dung TỐ CÁO của tôi. Khi tôi đề cập đến vấn đề tôi đang bị TRẢ THÙ vì tố cáo sai phạm của chính quyền thì ông phó giám đốc trại tên Bùi Khánh Chúc đã nhếch mép cười và nói thẳng trước mặt tôi cùng mấy trại viên khác rằng: "Chị nên biết thế và đừng đơn từ gì nữa, không ai giải quyết đâu" (?)
Trong khi họ cố tình bắt bớ giam cầm tôi một cách trái pháp luật thì đồng thời họ tiến hành hàng loạt những hành xử vô nhân tính . Họ tiếp tục dùng truyền thông , báo đài định hướng để đánh phá - bôi nhục tôi bằng những tin tức bịa đặt sai sự thật dưới danh nghĩa một "nhóm phóng viên nội chính"...Họ đã lợi dụng mâu thuẫn gia đình giữa những kẻ cố tình bất chấp pháp luật được chính quyền tiếp tay ăn cươp tài sản thừa kế của Cha tôi để lại để dựng lên những điều vu khống đê tiện cho tôi như những gì báo đài nhơ nhớp của họ từng đăng tải. Xong sự thật là gì? Đến bây giờ khi nhiều người biết  về tôi hơn tôi thiết nghĩ không khó khăn gì để mọi người có thể điều tra về tất cả SỰ THẬT đó vì gia đình tôi ở ngay Thị xã Sơn Tây. Kẻ lên truyền hình dựng truyện bôi nhục tôi là ai :
http://www.vietgiaitri.com/xa-hoi/phap-luat/2011/10/chay-viec-4-ty-dong-khong-thanh-lai-con-de-doa-dan/
http://www.youtube.com/watch?v=uvghd7kkfIM

http://danlambaovn.blogspot.com/2011/09/muon-tay-va-tiep-tay.html

Và như thế đủ để thấy sự đốn mạt của chính quyền Hà Nội mà kẻ đứng đầu chính là ông Nguyễn Thế Thảo. Người dân có còn có thể tin nổi đây là một chính quyền Nhân Dân hay không?
Cụ thể việc làm sai phạm và bất chấp luật pháp quốc gia - vi phạm quyền con người này như thế nào tôi xin để các cơ quan có đủ thẩm quyền điều tra xem xét.
Xong tôi cực lực căm phẫn lên án hành động vô nhân tính của Nguyễn Thế Thảo - Chủ tich UNBD thành phố Hà Nội trước việc ký quyết định 5225/QĐ/UBND ngày 8 tháng 11 năm 2011 giam cầm tôi trái pháp luật trong 5 tháng trời và dùng đủ mọi thủ đoạn đê hèn thông qua cái gọi là cơ sở giáo dục để hành hạ nhằm trả thù cá nhân đối với tôi một công dân yêu nước và dám lên tiếng tố cáo sai phạm của chính quyền do chính ông ta đang lãnh đạo.
Ông ta đã sử dụng quyền hạn của mình hại đến tan nát cả một gia đình mẹ con tôi đã bao năm sống cảnh mẹ góa con côi.
Các con tôi đã thiếu vắng tình cha từ khi còn nhỏ. Một mình tôi bươn chải làm trụ cột nuôi dạy các con mà chúng tôi chưa bao giờ vi phạm pháp luật hay trở thành gánh nặng cho xã hội này. Xong việc bắt giam tôi oan sai đã đẩy cả gia đình tôi vào thảm cảnh.
Con trai lớn của tôi chịu 15 tháng tù đày thiếu căn cứ và cũng mang tính chất trả thù.
Con trai út tôi đang học dở dang lớp 11 phải nghỉ học vì không ai chu cấp và còn phải đi nuôi mẹ hàng tháng giữa Vũng Tàu - Hà Nội - Vĩnh Phúc.
Công việc làm ăn và vốn liếng lưu thông của tôi bị gián đoạn, thất thoát do tôi bị bắt cóc bất ngờ và cộng với những sách nhiễu - đàn áp, khủng bố từ sau khi buộc phải trả tự do cho tôi đến nay nên tôi lâm vào tình cảnh nợ nần chồng chất. Tài sản thế chấp vay ngân hàng hiện không còn khả năng chi trả nên ngân hàng đang yêu cầu xiết nhà... Tất cả những hiện thực đau thương và chua xót này đều do những kẻ bất chấp pháp luật gây ra cho mẹ con tôi mà không ai khác chính là kẻ đặt bút ký quyết định cho thuộc cấp bắt cóc giam cầm đày đọa tôi phải hoàn toàn chịu trách nhiệm.
Tôi viết lên đây tất cả những gì sự thật đang diễn ra cho tôi và gia đình tôi
Trong tình cảnh nước mất - nhà tan như hiện nay tôi không còn con đường nào khác.
Tôi kêu gọi toàn thể những con người công chính hãy ủng hộ tôi trong cuộc đấu tranh đòi quyền sống - quyền làm người trong một đất nước mang danh có luật pháp
Không thể để những kẻ lưu manh đỏ cầm quyền rồi dùng quyền lực chà đạp lên chúng ta bất chấp luật pháp , bất chấp đạo lý con người.
Tôi tha thiết kêu gọi sự ủng hộ của toàn thể những cơ quan , đoàn thể, tổ chức cả trong và ngoài nước Việt Nam hãy vì công bằng luật pháp và vấn đề nhân quyền cho xã hội Việt  Nam mà quan tâm lên tiếng và theo dõi vụ việc của tôi.
Hy vọng rằng tòa án thành phố Hà Nội sẽ là nơi chứng minh cho nền pháp chế trước con mắt người dân và dư luận quốc tế thông qua vụ kiện hành chính với quyết định 5225 /QĐ/UBND mà nguyên đơn Bùi Thị Minh Hằng đã yêu cầu từ 16 tháng 5 năm 2012.
Hà Nội ngày 16/12/2012
Bùi Thị Minh Hằng


P/S: Mời xem những hồ sơ đơn từ khiếu kiện và những hình ảnh bị khủng bố đe dọa :
-https://www.facebook.com/media/set/?set=a.174515075959925.44291.100002043009988&type=3
-https://www.facebook.com/media/set/?set=a.174961892581910.44375.100002043009988&type=3
https://www.facebook.com/media/set/?set=a.313048638773234.73560.100002043009988&type=3



TRỞ VỀ SAU 5 THÁNG GIAM CẦM ĐẦY ĐỌA VÀ NHỮNG VẾT THƯƠNG KHÓ CÓ THỂ LÀNH

Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2012

BẮT ĐẦU CỦA NHỮNG TRÒ HÈN MẠT THEO KỊCH BẢN "ĐỊNH HƯỚNG" 


Vậy là đúng như kịch bản của những người tranh đấu từng gánh chịu trong bao nhiêu năm qua
Đúng như những gì bọn chúng từng gửi cả trong email đe dọa. Sau tất cả những chiêu trò bắ bớ- khủng bố bằng đủ mọi hình thức thì có lẽ bắt đầu đến màn TẤN CÔNG GÂY THƯƠNG TÍCH

Đây là email chúng nhiều lần gửi vảo đe dọa Bùi Hằng với cùng một nội dung
Từ đêm qua tới giờ quá nhiều việc xảy ra với Bùi Hằng mà vì công việc gấp gáp nên Bùi Hằng giờ này mới ngồi gõ bàn phím để thông báo cho toàn thể mọi người cùng chia xẻ
Trong đêm , quân bất nhân lại cho bọn rình mò và chúng đã xé gần hết những khẩu hiệu và thông tin trước cổng vào lúc hơn 1h sáng


Sáng nay đi chợ cùng con trai thì có kẻ muốn gây sự nhưng do cảnh giác nên không xảy ra chuyện. Rồi lác đác có người tới thăm hỏi , trò chuyện ( cũng không biết ngay hay gian nhưng Bùi Hằng cứ đón tiếp lịch sự) Công việc cứ phải chạy tới chạy lui nhiều . Vào lúc hơn 16h chiều khi Bùi Hằng vừa ra khỏi nhà , ngồi sau xe do người em chở , chạy chừng 500m cách nhà thì có 2 tên vượt lên ngang xe định tấn công . Bùi Hằng quay ngang sang nhìn rất rõ mặt 2 tên cô hồn này, rồi nhắc người chạy xe hãy cẩn thận. Đường lúc đó rất đông mà chúng vẫn có ý định tấn công, Bùi Hằng sau khi định thần và dặn dò người chạy xe thì quay sang nhìn thẳng mặt chúng để chờ xem chúng ra tay thế nào . Biết bị lộ nên chúng bỏ chạy về con đường khác, tuy nhiên vẫn ngoái cổ như còn "tiếc rẻ" điều gì? Bùi Hằng đi người không. Gio túi để trong cốp xe....vì thế sẽ không có khả năng cướp...Vậy thì chúng là ai? Định ra tay gì với Bùi Hằng? Đây có lẽ là kịch bản tiếp theo sau những khủng bố bằng mắm tôm , bằng xăng- sơn , bằng bắt cóc ...Và nhất là sau khi bài viết tường thuật chuyện khủng bố trong phiên tòa ở Sài Gòn ngày 24/9 vừa qua đăng lên . Rồi thêm bài CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ VỀ NGÀY 1/7/2012..Liền sau đó ngay cả trên trang blog chúng cũng vào chửi bới điên cuồng bằng tất cả những ngôn từ tục tĩu và cặn bã nhất...Cũng theo người nhà vừa cho biết mấy ngày qua chúng liên tục rình rập trước cổng , kể cả lúc trời mưa to gió lớn


Thậm chí chúng còn cố tình nói to cho trong nhà nghe rằng " Đốt mẹ nó nhà đi"
Những kẻ này là AI? Bùi Hằng chắc chắn rằng chỉ có công an và an ninh Vũng Tàu trả lời được . Bởi ngay hôm đưa Bùi Hằng từ Sài Gòn về trên chiếc xe biển xanh 72M- 2124 thì tên an ninh Thường đã có hành động "chỉ thị" cho bọn lâu la này tấn công Bùi Hằng. Kể cả ra lệnh cho cậu thuộc hạ của hắn cướp điện thoại trên xe , nhưng cậu ta đã không làm. Và 2 tên hôm nay cũng chính là 2 trong số mấy chục tên được gọi tới định tấn công Bùi Hằng khi vừa bị đẩy khỏi xe của bọn chúng . Bùi Hằng có gọi điện ngay cho Giam Đốc công an tỉnh , mời toàn thể quý anh chị em bạn bè đón nghe sau khi BH post lên
Mong mọi người hiệp thông theo dõi và trợ giúp Bùi Hằng trong cuộc đấu tranh không thể thỏa hiệp với tà quyền tàn bạo và độc ác này.





CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ 



Nếu không có cuộc ngăn chặn, bố ráp, đàn áp vô lối của ngày diễn ra phiên xử 3 Blogger của CLB NBTD tại tòa án Nhân Dân thành phố Hồ Chí Minh thì tôi cũng đã định "ỉm đi" câu chuyện này. Bởi dù sao, tôi đến đất Vũng Tàu sinh sống và coi như quê hương thứ 2 của mình. Thậm chí, tôi gắn bó với nơi đây còn hơn cả nơi tôi sinh ra và lớn lên vì thế tôi không muốn làm bất cứ điều gì tệ hại đến độ chút thời gian trong cuộc đời mà con người với con người không thể tha thứ và hòa hợp thông cảm với nhau được. Tôi muốn cảm thông và tha thứ cho cả những kẻ từng độc ác với tôi. Bởi ngay cả trong cơn giận dữ đến cuồng nộ tôi cũng vẫn biết nói với họ những điều mang tính răn dạy rằng: "Trình độ cao thấp có thể còn do nhận thức, sức học và trí thông minh. Nhưng đức độ thì bắt buộc khi làm người phải có".

Nhưng liệu họ có LÀM NGƯỜI được không? Họ có biết dừng tay tội ác hay không? khi mà cứ mỗi ngày, ở khắp nơi họ vẫn cứ điên cuồng gây thêm tội ác chống lại Nhân Dân , chống lại thượng tôn luật pháp, hiến pháp và chống lại những con người vô tội mà chỉ vì lên tiếng đấu tranh, phê phán những hành xử sai trái của họ.
Vẫn biết rằng nói ra mình tiếp tục sẽ bị thêm những trả thù tàn khốc nữa (Họ vẫn đã và đang làm đủ trò với tôi đấy thôi). Nhưng tôi cũng không thể ngồi yên để nhìn đồng bào tôi, đất nước tôi, gia đình tôi cứ ngày càng đắm chìm trong đau thương hận thù, bất công của một bộ phận người trong cái thể chế độc tài tàn bạo mà họ đối đãi với nhau như những kẻ man di mọi rợ không cần biết đến PHẢI -TRÁI -ĐÚNG - SAI.
Tôi muốn nói lên lòng quyết tâm của mình rằng: Cuộc đời này tôi sẽ không chấp nhận những hành xử sai trái man rợ đó. Tôi sẽ tố cáo - Tôi sẽ lên tiếng đấu tranh cho chính nghĩa và lẽ phải. Tôi ủng hộ hết mình những công cuộc xây dựng bảo vệ lợi ích Dân tộc và đất nước.
Nhưng, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho những tội ác hay kẻ tội đồ của Nhân Dân.
***

Ngày 1 tháng 7 -2012- chuyện bây giờ mới kể.


Sau khi 4-5 thằng mật vụ xông vào sốc nách tôi lên xe ngay trong sân công an quận 3, mặc dù tôi cương quyết không chịu và cưỡng lại nhưng với sức mạnh "chó đàn" bọn bắt cóc cũng đã thực thi xong việc cưỡng bức tôi lên chiếc xe mang biển số 72 M- ...24 của Vũng Tàu đã "phục sẵn" tại Sài Gòn từ khi nào. Xe chuyển bánh sau khi chúng túm tụm bàn tới bàn lui vì bị tôi la lớn vạch trần mưu đồ bẩn thỉu việc định dùng ma túy vu khống mà không thể có bằng chứng, kể cả việc tên bắt cóc côn đồ có tên Đoàn Văn Phúc luôn áp sát xô đẩy tôi (chắc muốn thừa cơ bỏ ma túy chúng đã chuẩn bị sẵn, nhưng tôi đi người không và quần áo không có túi nên chúng không thể thực hiện ý đồ). Xe chạy chậm chạp như rùa bò qua các con đường hướng ra phía Nguyễn Thị Minh Khai - Điện Biên Phủ... Trời lúc này còn sớm, lại vào ngày chủ nhật nên không khí thật thanh bình, đường SG thưa vắng hiếm thấy. Tên mật vụ tên Thường bắt đầu mở miệng lên giọng: Xã hội bình yên cứ thế này mà phát triển thì tốt quá rồi, cần gì...

Tôi chưa nghe hết câu nhưng biết ngay hắn định nói gì (tôi vốn không bao giờ tự nhận mình là "xuất chúng" nhưng so với những loại người này thì họ chẳng bao giờ có thể hơn tôi về đánh giá "đối phương" mặc dù họ mang tiếng được "đào tạo"). Tôi cười khẩy rồi bắt đầu "tiếp kiến" cái mào đầu của hắn. Tôi nói: Thật thương hại cho những con người mà nhận thức ngắn như anh, đã thế lại còn bị đui mù về hiện tình xã hội nữa, anh thấy "yên bình" à? Động não thử đi, có biết Tây Nguyên đã bị bán cho Tàu, có biết đất nước đã tan da nát thịt? Có biết mẹ VN đã mục ruỗng từng mảng "thịt" bởi sâu mọt đục khoét? Có biết chủ quyền đất nước bị chà đạp? Ngư dân bị bắn chết, giờ đây còn bị chúng mang tài nguyên của mình ra đấu thầu đem bán như chỗ không người không? Yên bình à? đất nước yên bình mà đến nỗi người dân bị "đuổi ra khỏi nhà mình vì mất đất, dân oan đầy rẫy trên cả nước rên xiết bao năm qua, khiếu kiện dài ngày? Yên bình là người dân đóng thuế nuôi đám vô lại như bọn mật vụ các anh để đêm ngày rình rập - bám váy những người dân lương thiện mong có cơ hội biến người ta thành "tội phạm" nhằm tiêu diệt những tiếng nói đấu tranh và vạch trần bộ mặt thật bịp bợm, bưng bít, đê hèn của những kẻ mang danh chính quyền như các anh đang làm đấy sao? Hắn im!

Rồi tôi nói tiếp: "Ông mở mồm ra nói những điều ấy mà không biết xấu hổ, ngượng miệng. Hay ông đui mù và thiểu năng? Ông có biết rằng đằng sau cái mà ông "cảm nhận" nó là "bình yên" thì ông không biết phân tích xem việc các ông dùng tiền thuế của dân vào những việc làm ngu ngốc vô bổ như dùng cho mấy chục con người để theo dõi - canh chừng rồi bắt cóc công dân, thô bạo can thiệp vào tự do đi lại của người ta, làm đảo lộn sinh hoạt cá nhân - vi phạm pháp luật thô bạo, chà đạp quyền con người khiến cho lòng dân phẫn nộ uất hận muốn vùng lên mà ông bảo là bình yên hả? Ông hãy trả lời tôi đi. Các ông dùng quyền và lý do gì để bắt cóc tôi? Hắn nham nhở, chây bửa hay thậm chí ngờ nghệch trả lời tôi không dưới cả chục lần rằng: Chúng tôi không bắt chị. Chúng tôi đưa chị về nhà... Tôi điên người đến không còn giữ nổi lịch sự và bình tĩnh nữa. Tôi đổi cách xưng hô hỏi hắn: Ai khiến mày đưa? Ai nhờ mày đưa? Mày tâm thần hay cả cái thể chế sai khiến mày làm những việc này tâm thần hết rồi? Miệng tôi nói, tay tôi xỉa xói đập vào lưng ghế nơi tên này ngồi. Hắn sừng xộ quát mắng tôi.

Này! Chị đừng có xúc phạm tôi đấy nhé! Nói gì cũng được, nhưng không được xúc phạn tôi. Aí chà! Còn liêm sỉ để biết rằng "bị xúc phạm ư" thế thì hãy trả lời cho tôi biết "Tại sao tôi xúc phạm ông? Tại sao tôi lại phải đụng tới ông nếu như ông không xúc phạm tôi một cách nặng nề và đã hành xử với tôi một cách mọi rợ? Ông nói đi, nói cho mọi người nghe đi..Ông có quyền gì cản trở những quyền tự do con người ? Tự do thân thể, tự do đi lại và làm tất cả những việc không vi phạm pháp luật của một người dân như tôi? Ai cho ông cái quyền chặn đường bắt cóc tôi một cách thô bạo như thế? Muốn bắt phải có lệnh, ông làm công an an ninh bao nhiêu năm rồi? Ông học được những cái gì trong cái nghề của ông? Hay là chỉ học những trò ma cô ma cạo làm chó săn và hành xử trái pháp luật? Thật uổng phí cho mồ hôi nước mắt của nhân dân khi bỏ những đồng tiền thuế mà nuôi những thằng đầu to nhưng thiếu óc như ông... Qúa bức xúc nên tôi mắng mỏ không tiếc lời và không biết mệt.

Ban đầu thì đám bắt cóc do tên Thường chỉ đạo còn tỏ ra hung hăng trấn áp tôi. Nhưng càng đi càng thấy tôi không hề run sợ và thỏa hiệp nên chúng dần mất đi sự hung hãn bản năng của chúng. Phần nhiều thời gian chúng chọn giải pháp im lặng. Có lẽ (tôi tin rằng) cả 5 kẻ trên xe chắc chắn không có tên nào đủ lý lẽ để có thể trả lời những câu chất vấn trong cơn bức xúc đến tột độ của tôi... Chẳng hiểu họ tính toán âm mưu gì mà họ cho xe đi rất chậm, thậm chí họ chạy vòng vèo qua cả Biên Hòa- Bình Dương.

Sau này tôi nghĩ rằng: Lúc đầu bắt tôi cho bằng được nhưng sau đó là tất cả sự bối rối của họ trong việc xử lý tiếp theo.

Trên xe, tôi thấy tên Thường liên tục nhận lệnh từ "trung tâm bán nước" của chúng... Mỗi lần có điện thoại gọi đến hắn lại cúi gập người về phía trước, tay che tai lại để nghe và cố nói nhỏ thông báo. Nhưng vì ngồi cùng trên xe nên tôi vẫn nghe thấy hắn thì thào, cập rập báo cáo cho một nơi nào đó rằng "Úi giời ơi! Nó chửi kinh lắm,... đấy nó đang chửi đấy!" Tôi nghe vậy thì lại gào lên cho to, những mong cho những kẻ nào "chủ mưu" trong vụ bắt cóc tôi phải nghe thấy. Tôi cần chửi thẳng vào những cái mặt ngu muội và những kẻ bất chấp pháp luật cho dù kẻ đó là ai?

Lúc xe chạy được chừng 2 giờ đồng hồ, tôi nghe qua những lời tên Thường trao đổi với đồng bọn thì đoán biết họ đã cho bọn thuộc hạ kia về lục lọi phòng thuê bên khách sạn của tôi tại số 27 đường G phường 4 Q 4. Tôi nghe tên Thường hỏi: "Thế à? Máy tính à? cứ để đấy, niêm phong lại. Hôm nào tôi quay lên chứ bây giờ về rồi không quay lai được" Qua những nội dung ấy tôi biết đám lâu la kia đã tự ý lục lọi phòng tôi và tôi tuyên bố:

Tôi sẽ tố cáo việc ông bắt cóc tôi để dàn dựng cho đồng bọn ông xâm phạm và lục soát chỗ ở của tôi một cách trái phép. Tôi sẽ hoàn toàn không chịu trách nhiệm gì nếu các ông vu khống cho tôi bất kể tội trạng gì khi các ông cố tình lục xét chỗ ở của tôi mà không có mặt tôi như thế! (Vì khi ở công an quân 3 tôi nghe tên Phúc trả lời rằng: chúng tôi tình nghi chị mang ma túy, thật khốn nạn!) Và lúc này tôi sỉ vả họ không tiếc lời, bởi không còn gì để phải kiêng nể khi mà một lũ công an, an ninh đã hiện nguyên hình là đám cướp đầu trâu mặt ngựa. Làm sao tôi có thể tôn trọng hay phục tùng khi mà họ không có một tư cách gì còn xót lại để người dân như tôi phải tôn trọng và kiêng nể họ cả.

Thật trái với vị thế hiên ngang của những người công chính hay những kẻ có đủ chức quyền. Nghe tôi phản ứng dữ dội như thế tên Thường này vội vàng chối bay chối biến rằng "ai lục phòng chị? chỉ là đưa anh Đức kia về lấy đồ của anh ấy (Đức đi chung với tôi và bị bắt cùng tôi, nhưng Đức ở phòng khác). An ninh gì mà hèn thế? Người của nhà nước chính quyền mà sao hèn mạt thế? Nói rồi chối, cũng có khác đi được gì đâu khi việc cưỡng chế, bắt cóc tôi giữa đường đã nói lên tất cả bản chất vụ việc...

Lòng vòng gần 6 tiếng đồng hồ để đồng bọn tổ chức chiếm đoạt tài sản của tôi xong họ chạy xe thả tôi về ngay cửa nhà tôi tại 106 Lê Hồng Phong - Vũng Tàu

Đã làm những trò đốn mạt vi phạm pháp luật nhưng với bản chất lưu manh, đổi trắng thay đen nên những tên này lại muốn giở trò gì khi cho gọi phường xã tới chứng kiến và còn tổ chức quay phim lại. Nhưng ngay chính tay công an khu vực sau đấy cũng gọi điện hỏi tôi vì "không biết chuyện gì xảy ra".

Hóa ra, bấy lâu nay bộ quân phục họ mặc trên người, cái danh xưng CAND mà họ sử dụng tất cả chỉ là tấm áo giáp che đậy cho họ để họ có điều kiện làm những việc vi phạm pháp luật mà không ai có quyền xử lý. Những hành xử của họ trắng trợn đến nỗi ngỡ ngàng, bởi họ nhân danh pháp luật mà họ lại làm những việc bất chấp pháp luật đến tàn tệ như thế. Thử hỏi, ai sẽ là người xử lý họ đây? Và tôi hiểu thế nào là nỗi đau của những đồng bào tôi khi ai đó rơi vào tay những kẻ như đám âm binh cô hồn này. Có lẽ, qua những lần bị họ bắt bớ, qua mỗi khoảng thời gian đối mặt với những tên an ninh mật vụ mà tôi đúc kết ra một điều rằng: Trong hệ thống công quyền không nơi nào con người lại tàn ác, xấu xa và đê tiện như đám an ninh mật vụ rồi mới tới đám công an cảnh sát... Mà thực ra, trong đám cảnh sát kia may ra tôi còn nhìn ra những con người có chút tính người chứ thật sự những tên mật vụ lang sói thì tôi chưa hề tìm đâu hay nhìn ra ở chúng một chút gì cặn bã của cái gọi là lương tâm.

Trước đây, tôi chỉ nghe nhiều người kể lại, nhưng tôi chưa thấy nhiều người dám đứng lên vạch trần sự thật bất lương ấy ra cho nên thực lòng rằng tôi vẫn bán tín bán nghi. Tôi không tin nổi trong xã hội này lại tồn tại một cơ quan cho phép những kẻ này lộng hành đến độ bất chấp tất cả như vậy. Tôi không tin rằng, một con người bình thường có thể làm những chuyện đồi bại với con người như thế, mà sự thật toàn là những chuyện Tàn ác và độc địa. Nào là bắt cóc - nào là vu khống - dựng chuyện - tạo bằng chứng giả - Nào là theo dõi khủng bố dưới mọi hình thức thậm chí không từ cả thủ đoạn sát hại tính mạng con người (Đổ xăng vào nhà tôi lúc đêm khuya nhưng chưa kịp đốt thì bị tôi phát hiện). Và chỉ trong hơn một năm qua, từ một con người bị mất đất, mất nhà thờ Cha, tôi đi kiện đòi công lý. Từ một con người có trách nhiệm với xã hội với nhân dân biết xót đau vận mệnh Dân Tộc đất nước tôi xuống đường đi biểu tình vì biển đảo để rồi tôi không những không thể tìm ra công lý - pháp luật cho bản thân mình, chưa thể đòi lại nơi thờ cúng của Cha đã mất mà trái lại tôi bị bắt bớ tù đày một cách vô luân vô luật. Tôi bị trả thù một cách bất công tàn độc bằng tất cả những trò bỉ ổi đến đê tiện, mà cho tới lúc này tôi không còn gì để mà che đậy bởi vì ai ai cũng biết.

Cả cuộc đời tôi chỉ biết sống đúng, sống tốt và sẻ chia (bao năm qua tôi đi làm từ thiện ở khắp nơi từ nam chí bắc tôi không một lần vi phạm pháp luật, và thật tế địa phương nơi tôi sống hơn 20 năm đã phải cúi đầu khi đối diện với tôi, bởi họ không thể làm những điều bịa đặt mà nói về tôi như cái kịch bản nhẫn tâm và vô luân của báo đài dưới sự chỉ đạo của bàn tay đen an ninh, mật vụ. Họ không thể trắng trợn để đi rỉ tai từng hàng xóm của tôi rằng "đừng dính líu quan hệ với nó, nó là phản động đấy, nó sida đấy. Họ không thể mặt dày mày dạn mà vô lý cấm đoán những mối quan hệ tình cảm của những người thân với tôi trong bao năm qua. Họ không thể là những con người chỉ biết làm những trò mọi rợ như là nói xấu sau lưng - đe dọa ngầm - dọa nạt cấm đoán vô lối cả việc không cho tiệm in có thể in cho tôi những tài liệu đơn từ cũng như bằng chứng tố cáo. Họ cũng không bỉ ổi đến độ định dùng con tôi để hại tôi như việc tên Thường an ninh Vũng Tàu đã khống chế con tôi, dọa dẫm bắt cháu nhận 1 số điện thoại lạ là của mẹ để chúng vu cho tôi nhắn tin đe dọa một người. Trong khi đó, bản thân tôi bị hàng ngàn tin nhắn đe dọa đến nỗi tôi đã phải 3 lần viết đơn cầu cứu cơ quan công an vì thậm chí chúng đe dọa cả bạn bè tôi nên ai cũng biết. Xong, tất cả đều không có nơi nào giải quyết. Chỉ càng ngày càng thấy tôi bị trả thù một cách tàn độc hơn. Họ đã bắt cóc tôi và giam giữ tôi 5 tháng trời không một bản án. Họ đã đối xử với tôi hết sức tồi tệ không giống như một con người. Họ chỉ còn có nước chưa thể giết được tôi đi để tiếng nói đấu tranh này vĩnh viễn không còn nữa. Chắc chắn, đây là điều họ rất mong muốn. Bởi dù đã làm hết cách mà vẫn không thể bỏ tù hay buộc tôi im miệng nên kể cả phải thả tôi về thì họ vần luôn khủng bố nhiễu sách tôi bằng bất cứ thủ đoạn nào có thể: Nào là lén lút ném đồ dơ chất bẩn vào nhà hết lần này qua lần khác. Nào thì bắt cóc công khai, nào là đổ xăng dọa đốt, nào là tấn công dọc đường, nào là nặc danh chửi bới trên điện thoại email... Không còn một thủ đoạn nào mà họ chưa áp dụng... Họ nghĩ rằng không ai biết việc họ làm ư? Họ đã nhầm!

Tôi đã không còn e sợ hay ngại ngần khi chỉ thẳng mặt tên Thường an ninh mà nói rằng: "Ngoài tàn độc và vô học ra các ông chẳng thể có được một trò gì trí tuệ cho chúng tôi nể phục cả. Các ông không thể khuất phục được những người như tôi bởi các ông không có chính nghĩa và để mất Nhân Dân. Vĩnh viễn các ông sẽ không bao giờ cai trị người dân bằng sự tàn bạo, độc ác mà bất chấp và chà đạp lên pháp luật được đâu.

Ngày 24-9-2012, lại một lần nữa tôi chứng kiến những hành xử đàn áp đến kinh hồn và vô lối trong phiên tòa xử 3 blogger bất đồng chính kiến. Gíá như tôi không bao giờ gặp những hành xử của công an, mật vụ chính quyền từng làm với mình thì có lẽ cũng như bao người dân, tôi cũng hoài nghi về những điều nói về họ. Nhưng với tôi giờ đây sẽ không bao giờ cho tôi có lại lòng tin vào cách hành xử của công an, an ninh mật vụ. Bởi trong con mắt tôi, họ thật sự là những kẻ tội đồ kinh tởm nhất vì họ dám làm tất cả những gì ghê sợ và tàn bạo, bất chấp luật pháp, bất chấp luân thường đạo lý để "tiêu diệt" một hay nhiều con người mà họ cho rằng người đó có thể là mối "an nguy" cho lợi ích cá nhân của họ.

Nghĩ đến bao nhiêu số phận con người công chính bị đọa đày. Nghĩ tới những đau thương uất hận mà bao gia đình phải gánh chịu. Nghĩ tới nhưng mất mát bằng chính cả tính mạng con người không gì bù đắp nổi thì tôi không thể ngồi yên hay tiếp tục im lặng chịu đựng được nữa.
Trong tôi không thể có được sự căm thù đến độ muốn tiêu diệt họ như họ từng làm với chúng tôi, bởi tôi là con người đang có chính nghĩa và tôi chỉ muốn bảo vệ cho pháp luật.

Nhưng tôi cần làm gì và sẽ phải bắt đầu từ đâu khi luật pháp của dân tôi đang nằm trong tay những con người không có chính nghĩa - bỏ qua pháp luật và có thừa sự độc ác nhẫn tâm như thế này???

Thứ Sáu, 10 tháng 8, 2012

Hình ở chùa Liên Trì
 
DLB
Ngày 6-8-2012, khi mấy trăm thư mời được gửi đi và biết bao thương binh tàn tật, biết bao những tù nhân lương tâm cùng các chức sắc tôn giáo khắp nơi đổ về chùa Liên Trì của thầy Thích Không Tánh mong dự bữa cơm chay họp mặt và nhận chút quà chia sẻ tình đồng bào thì tại đây chúng tôi cùng chứng kiến cảnh chính quyền mà thực chất là lực lượng công an, mật vụ thành phố Hồ Chí Minh tổ chức dàn quân bằng mọi cách ngăn cản không cho đồng bào vào dự lễ trong chùa. Thậm chí họ còn bỉ ổi vu khống rằng "đang tổ chức vây bắt ma túy trong chùa"

Nhìn cảnh những thương phế binh bị ngăn lại giữ trời trưa nắng, trong khi đó cơm nước trong chùa thì chuẩn bị bày đầy ra bàn, những phần quà nằm chờ người cần được giúp đỡ... Bên cạnh đó, những hình ảnh bố ráp, khủng bố, ngăn chặn từ ngoài đường cho tới trong chùa tôi thấy thật sự bức xúc cho những hành xử hết sức vô nhân tính, bất chấp pháp luật của nhà cầm quyền thể hiện bằng hành xử của những tên công an mang quân phục và danh nghĩa Nhân Dân.
Đây phải chăng là ĐƯỜNG LỐI HÒA GIẢI HÒA HỢP DÂN TỘC của nhà cầm quyền Việt Nam?
Đây phải chăng là LỜI KÊU GỌI ĐOÀN KẾT CÁC TÔN GIÁO XUNG QUANH ĐẢNG của nhà cầm quyền.
Tôi không còn biết nói gì hơn rằng hãy ĐỂ CHO NHỮNG BỨC ẢNH NÀY LÊN TIẾNG.
Và như vậy ai nhìn vào cũng sẽ thấy được AI LÀ PHẢN ĐỘNG.
Máy xúc được điều đến cả buổi để phá cột bê tông lấy 10 kg sắt vụn.
Đối diện cồng chùa, chỗ này có một "đống" ngồi giám sát
Nhà chùa đang mời khách vào dự bữa cơm chay
Khách đang vào chỗ ngồi




Cũng đối diện cồng chùa, lại thêm một "đống" nữa.
Những kẻ này không phải phật tử, thương phế binh và càng không  phải tù nhân lương tâm. Vậy thì họ là AI? TAY SAI HAY TỘI ĐỒ DÂN TỘC?
Thêm cả "đống" này nữa... chỗ này có vẻ đạo mạo hơn đây
Trong khi đó, bất chấp sự ngăn chặn , khủng bố của đám công an, mật vụ , an ninh chìm, nhiều người dân đã vào được trong chùa và Thầy Thích Không Tánh đã đi từng bàn phát quà cho mọi người.





Vui vẻ dùng bữa cơm chay thấm nghĩa tình và tấm lòng đồng bào hải ngoại




























Cho đến khi đoàn khách đầu ra về thì vẫn còn những người dân và gia đình cựu thương phế binh tiếp tục tìm tới. Thầy Thích Không Tánh vẫn ân cần chào đón và trao quà.
HÃY LÀM ĐÚNG DANH XƯNG VÀ NGỪNG NGAY BÀN TAY GÂY TỘI ÁC
Trước đây tôi luôn tin vào những bài báo hay những hình ảnh nói về "Sự lớn mạnh oai hùng của của lực lượng CAND" 

Xong, giờ đây những gì tôi chứng kiến và viết ra sẽ làm cho không chỉ tôi mà hầu hết người dân không bao giờ tin vào cái sự "vững mạnh " ấy nữa. Như thế cũng còn nhẹ nếu không muốn nói rằng việc làm, tư cách và hình ảnh của hầu hết CAND bây giờ đã để lại những nhận thức vô cùng tệ hại xấu xa tới độ KHINH GHÉT - CĂM THÙ của dân chúng.

Vì sao tôi nói thế ư? Này nhé! Ai cũng thấy càng ngày xã hội càng nhiễu nhương

Trước đây thời chiến tranh thì nói: Ra ngõ gặp anh hùng. Nhưng bây giờ thì sao? Ra ngõ gặp TỘI PHẠM

Tội phạm đủ các loại: tham ô tham nhũng, trộm cắp vặt, trộm cắp có tổ chức, trộm cắp có "bảo kê"

Hãm hiếp mại dâm cũng đủ loại, đủ kiểu từ mại dâm đường phố. mại dâm ngàn dolla của các người mẫu chân dài, rồi một thằng say rượu mất phần người đè 2 em nhỏ ra hiếp xong giết chết (vụ án tại Sơn Tây mới đây) Cho tới những kiểu mại dâm - hiếp dâm - mua bán dâm cao cấp hơn trong hàng ngũ các lãnh đạo, điển hình như vụ thầy hiệu trưởng hiếp dâm và bán dâm học trò của mình cho 15 quan chức của tỉnh Hà Giang....Giết người cũng vậy...càng ngày tội phạm giết người càng mang tính man rợ, như vụ cướp tiệm vàng ở Bắc Giang- Vụ giết 2 em nhỏ tại Sơn Tây..Nhưng có lẽ man rợ và gây căm phẫn hơn cả lại là những cái chết trong đồn công an , Bởi mạng người bị cướp đoạt đi không phải bởi những kẻ tội phạm thất học hay đầu đường xó chợ mà mạng người bị tước đoạt dưới bàn tay của những "chiến sĩ công an" Không thể chấp nhận hai chữ Nhân dân. Điển hình là những vụ như em Khương ở Bắc Giang, anh Nhựt ở Bình Dương- ông Trịnh Xuân Tùng ở Hà Nội..Nhiều lắm, nhiều không sao kể xiết , nếu ai không tin thì bấm vào "công an đánh chết người " trên google sẽ cho ra 77.600.000 kết quả trong vòng 0,24 giây....Như thế đủ thấy thành tích CAND "oai hùng" như thế nào?

Công an đã tự họ làm mất đi lòng tin của Nhân Dân và làm xấu đi hình ảnh tốt đẹp mà bao năm nay được thế hệ chân chính  "dày công xây dựng" Chẳng thể nào buộc người dân phải tin vào sự tử tế tốt đẹp của Công an khi mà nhan nhãn khắp nơi công an- an ninh- mật vụ cứ hàng ngày ra sức làm những hình ảnh xấu xa,  tồi tệ đến thế. Từ hình ảnh đàn áp những người biểu tình yêu nước được truyền đi khắp địa cầu, hình ảnh công an mặc quân phục khiêng và đạp vào mặt một đảng viên - biểu tình viên yêu nước

Từ những hình ảnh ăn nói hỗn láo với người dân- văng tục chửi bậy của công an, an ninh  khi tiếp xúc làm việc với dân bị ghi lại- bị quay chụp lại, cho tới vô số kể những việc làm sai phạm pháp luật của những người khoác áo công quyền- Những hình ảnh họ đàn áp tôn giáo, sách nhiễu người dân lương thiện .....Thử hỏi như vậy làm sao buộc người dân còn tin yêu quý trọng họ chứ chưa muốn nói rằng PHẪN NỘ - CĂM THÙ?
 Công an bắt người sai pháp luật, công an đánh chết người dân, công an sách nhiễu dân thường, công an câu kết cùng băng nhóm tội phạm , công an đàn áp tôn giáo ở khắp nơi mà chính mắt tôi chứng kiến hầu hết những sự việc này và còn có cả bằng chứng , hình ảnh....Vậy thì thử hỏi làm sao để chúng tôi có thể nghe những mỹ từ tốt đẹp về "LỰC LƯỢNG CÔNG AN VỮNG MẠNH VÀ OAI HÙNG"

Nhiều bài viết gần đây người dân tố cáo. vạch trần những hành xử sai trái bất chấp pháp luật của chính những người mang danh bảo vệ luật pháp- đó chính là CAND. Đặc  biệt trong số họ là những tên an ninh mật vụ , tuy chúng không thường xuyên mặc quân phục, và công việc của chúng thường không "ra mặt" như đám cảnh sát , Có lẽ chính về đặc thù này mà mức độ tàn bạo và tội ác của chúng dày hơn, bởi chúng luôn nghĩ việc làm "lén lút" của chúng không bị phát giác. Chúng thường làm những việc không chính danh. Nói lén lút sau lưng, theo dõi như "trộm cắp" gây cho người dân sự bất an nhưng lại không dám công khai thân phận và việc làm của mình. Tôi thấy trong đám tang ông Trịnh Xuân Tùng hay cả đám  tang Mẹ Liêng bọn an ninh được tung ra là để  "bảo vệ cho tội ác của chính quyền" Vì vậy chúng luôn dùng những lời nói quy chụp cho người này , người kia là "phản động" nhằm nói xấu, vu khống và cản trở những tình cảm,  cũng như sự quan tâm của đồng bào với nhau, và nhiệm vụ của chúng cũng là bịt tất cả những chỗ có thể rò rỉ , phát tán rộng rãi về những thông tin tội ác của chính quyền,  thế nên chúng đã không từ một thủ đoạn nào khi thấy người dân quan tâm tới những việc làm để LỘ BẢN CHẤT THẬT của chính quyền và bọn chúng.  Chính bọn an ninh chìm chỉ là những kẻ rỗng não vô tích sự khi luôn nghĩ ra những trò vô công rỗi nghề để gây căm phẫn cho người dân. Chính chúng là những kẻ mang trong mình bản tính du thủ du thực trong mọi hành xử vì luôn nghĩ rằng không ai nhận ra chúng, Chính chúng lôi kéo đám cảnh sát mặc quân phục vào làm bình phong cho chúng gây ra những việc làm vi phạm pháp luật như tất cả những gì chúng ta thấy, Nhưng thật đáng tiếc và đau lòng khi trong xã hội chúng ta HÈN NHÁT CÚI ĐẦU đã hằn sâu trong mội người nên thường họ dễ trở thành những kẻ đồng lõa với cái xấu khi họ chỉ biết nói một câu:" chúng tôi làm theo lệnh"

Và một phản ứng tất yếu đã - đang xảy ra khi mà người dân từ trước tới nay đều "nhìn vào chính quyền mà học hỏi" thì nay đã có những hình ảnh người dân "tấn công" phản vệ lại khi bị công an chèn ép- cố tình làm sai pháp luật
Đã có những hình ảnh họ chỉ mặt , vạch tội công an ngay giữa chốn đông người mà công an không thể cãi được ( làm sai lấy gì ra cãi)
Khi chính quyền cho "trả thù " sự đấu tranh của người dân bằng quăng mắm tôm và cứt vào nhà thì ngay sau đó trong xã hội có sự "học hỏi hành xử " của người dân bằng việc "khủng bố ngân hàng bằng C"
Khi mật vụ theo dõi .khủng bố người dân thì Nhân dân cũng làm theo cách ấy mà "theo dõi " chụp hình tố  cáo những hành xử không minh bạch. Song ai ai cũng nhận ra một điều rằng chính quyền đang đưa mình vào "ngõ hẹp" của sự bấn loạn Bởi họ không thể mãi dùng "quyền lực bất chính" hòng lãnh đạo hay thu phục người dân
Giờ  đây người dân đang đóng vai trò "dạy dỗ" và "thay đổi" cách hành xử của chính quyền cho đúng như một con người tôn trọng luật pháp, Người dân đang buộc những kẻ mang danh chính quyền mà làm những việc TÀ QUYỀN phải biết quay đầu về với chính nghĩa lẽ phải mà cùng Nhân dân xây dựng đất nước này bằng niềm tin công lý chứ không thể bằng những trò bạo lực,  bạo quyền chỉ để phục vụ cho một nhóm người VÔ NHÂN TÍNH

Ngày nay tôi vô cùng hiếm gặp những hành xử mang tính quân dân giữa những người mặc quân phục công an với dân chúng, mà trái lại chỉ thấy đâu đâu cũng một hình ảnh thật xấu xa- tồi tệ về những người công an mà tôi gặp...Mới đây thôi! vào ngày 6-8-2012 tôi được mời đi dự bữa cơm chay của nhà chùa tại Q2 -Sài Gòn do thầy Thích Không Tánh trụ trì chùa đích danh mời. Buổi họp mặt - tặng quà này tôi thấy là việc làm nhân văn đầy ý nghia mà nhà chùa đã , đang làm cho một mục tiêu TỐT ĐẠO - ĐẸP ĐỜI . Việc làm đi đúng đường lối đoàn kết dân tộc- đoàn kết tôn giáo. Chia sẻ và giúp đỡ lẫn nhau giữa những tầng lớp dân chúng trong xã hội...Thế nhưng thật trái ngược với mục tiêu nghĩa tình này là hình ảnh hàng trăm công an cả quân phục lẫn thường phục đã lập chốt bao vây , cô lập lối vào chùa, ngăn chặn không cho phật tử và mọi người đến với nhà chùa..thậm chí họ còn trắng trợn bịa đặt - trơ trẽn mà nói rằng : Mọi người về đi, chúng tôi đang vây bắt ma túy trong chùa(?)

Thử hỏi công an có là con người không? khi mà nhìn những hình ảnh thương phế binh què cụt- lê lết, họ chờ đợi dưới trời nắng nóng để xin được vào chùa ăn bữa cơm chay và nhận phần quà giúp đỡ từ tấm lòng nhân ái của đồng bào nhưng bị công an bằng mọi cách ngăn cản (Công an đang làm theo đường lối chính sách của ai) 

Công an có còn là con người không? khi họ khoác trên mình bộ quân phục đại diện luật pháp nhưng họ ngang nhiên - trắng trợn làm sai pháp luật? Trong một quốc gia có kỷ cương phép nước thì công an có thể lộng hành khi tự chặn đường bắt cóc người dân bất cứ lúc nào họ muốn? hay cản trở người dân trong mọi sinh hoạt đời thường? Công an là AI? khi họ được cái quyền sách nhiễu dân chúng bằng những "luật rừng" do họ tự nói ra theo kiểu LUẬT LÀ TAO- TAO LÀ LUẬT 

Thậm chí có được vài người còn chút lương tri , biết mình làm sai nhưng vẫn phải làm thì họ luôn có câu cửa miệng" Thông cảm , đây là chỉ thị," hay rằng: Chúng tôi chỉ làm theo mệnh lệnh" (Chỉ thị và mệnh lệnh này từ đâu?)

Công an là AI? khi họ có quyền mặc thường phục đi theo người dân làm những chuyện mờ ám? Họ sẵn sàng tấn công người dân khi biết bị chụp ảnh những việc làm bất minh của họ, Nhưng trái lại thì họ có quyền giơ ngay "thẻ ngành" ra khi họ bị người dân phẫn nộ , phản ứng lại..?????????

Công an LÀ AI? khi họ không lo những việc giữ gìn bình yên cho đất nước, giữ gìn bình yên cuộc sống của Nhân dân ? Không lo chống lại những tội phạm đang lan tràn khắp nơi , mà họ lại phải tốn kém thời gian, tiền bạc, công sức cho những việc làm hoàn toàn nhằm chống lại Nhân dân như những gì chúng ta đã thấy qua rất nhiều những bài viết tố cáo tội ác của công an gần đây 

Bản thân tôi trong 4 năm qua đã có không biết bao nhiêu đơn từ tố cáo (có bằng chứng) trước những hành xử sai phạm của những người công an này, Nhưng tuyệt nhiên không có một nơi nào giải quyết

Và một thực tế chúng ta đã nhìn thấy : Công an bây giờ lộng hành ở khắp nơi

Họ không còn là lực lượng BẢO VỆ NHÂN DÂN như bản chất và tên gọi vốn có, mà trái lại những việc làm của họ chỉ cho mọi người thấy một điều HỌ ĐANG CHỐNG LẠI NHÂN DÂN. Họ coi Nhân dân là "kẻ thù" và họ cũng tự biến họ thành "kẻ thù của Nhân Dân" 

Họ đang đi ngược lại cả những "đường lối chủ trương" của Đảng. Mà những đường lối đó nếu làm đúng thì rất tốt đẹp cho xã hội này. Đảng chắc chắn không dạy họ đàn áp Nhân Dân- Đảng chắc chắn không dạy họ chia rẽ khối đoàn kết tôn giáo dân tộc. Đảng chắc chắn không dạy họ sách nhiễu- bắt cóc dân chúng. Đảng chắc chắn phải hô hào THỰC HÀNH TIẾT KIỆM chứ không bao giờ dạy họ lãng phí ngân sách quốc gia vào những việc cử hàng chục kẻ vô công rỗi nghề đi theo dõi một công dân bình thường trong xã hội mà thậm chí công dân đó rõ ràng có "nhân thân " tốt hơn chính những việc làm của công an. Bởi cả cuộc đời những công dân này chỉ sống tốt - sống chia xẻ chứ không cướp đoạt hay khủng bố bất cứ ai. Không làm trái pháp luật quy định

Vậy công an LÀ AI? mà họ có quyền bất chấp luật pháp để làm trái cả chủ trương đường lối của Đảng như thế? Đất nước này có còn là một CHXHCNVN dưới sự lãnh đạo của Đảng hay nó đã là một đất nước CÔNG AN TRỊ bất cần pháp luật và hiến pháp nữa rồi?

Với tất cả những gì diễn ra trước mắt người dân và công luận thì rõ ràng chúng ta đều khẳng định một điều chắc chắn rằng LỰC LƯỢNG CÔNG AN ĐANG PHÁ HOẠI ĐẤT NƯỚC VÀ CUỘC SỐNG CỦA NHÂN DÂN, phá hủy và đi ngược lại tất cả đường lối tốt đẹp của đảng và nhà nước đề ra và phát đi trên toàn thế giới. Lực lượng công an đang bôi tro trát trấu vào thể diện quốc gia bằng những việc làm vô pháp vô luân của họ . Nếu cho rằng tôi nói và phản ảnh không đúng thì Ông bộ trưởng bộ công an hãy điều tra những thông tin này đi. Hãy tiếp xúc với dân chúng một cách dân chủ công khai mà nghe phản ảnh và bức xúc vì lực lượng của ông đi và trên hết hãy biết rằng người dân chúng tôi quyết tâm đòi lại hai chữ NHÂN DÂN đang bị các ông bôi nhọ - Không có một "lực lượng" nào có thể dìm người dân Việt Nam chúng tôi trong biển máu của bạo lực - bạo tàn...bất công , tàn ác như những gì người dân chúng tôi đang phải gánh chịu..Họ là " thanh kiếm , là lá chắn của đảng" mà họ bảo vệ Đảng bằng cách trấn áp người dân và bôi nhọ chính sách của đảng thế ư? Không! Họ không hề bảo vệ xây dựng uy tín cho đảng , bằng chứng là họ luôn làm ngược lại những tuyên bố , đường lối của đảng và gây căm phẫn trong Nhân Dân, họ luôn "mượn danh" đảng. mượn danh Nhân Dân để làm những điều không đúng pháp luật. Không đúng lương tâm con người . Như thế chính xác họ là KẺ PHÁ HOẠI

HÃY NHÌN LẠI VIỆC LÀM CỦA CHÍNH MÌNH VÀ HÃY DỪNG NGAY BÀN TAY TỘI ÁC! 

ồn:http://danoanbuihang.blogspot.de/2012/08/hay-lam-ung-danh-xung-va-ngung-ngay-ban.html
--------------------------------------------------------------------------------
Chú ý: Nhấn vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
          Sẽ xóa những comment nói tục
          Thinhoi001