Hiển thị các bài đăng có nhãn TẠP VĂN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TẠP VĂN. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2014

Dì Tôi (Trinh M Phí)

Dì Tôi (Trinh M Phí) 


“…Chúng ta vẫn hay ca ngợi gương thành công của những người nổi bật mà quên mất sự hy sinh thầm lặng của những người bình thường. Chúng ta luôn ca ngợi sự phát triển của cộng đồng hôm nay bằng những đóng góp của những chính trị gia, nhà khoa học, bác sĩ, kỹ sư mà quên mất những người đó…”

Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2014

Những ngôi nhà của một đời người (Trần Mộng Tú)

Những ngôi nhà của một đời người (Trần Mộng Tú) 


“…Nhưng lại có những người từ chối cả một nấm mồ. Họ muốn rắc tro than mình lên núi hay thả vào lòng biển. Họ chọn ngôi nhà cuối cùng không có mái, không có bốn vách tường, để linh hồn được tự do tan biến vào thiên nhiên…”

Chủ Nhật, 22 tháng 12, 2013

Đường đời không lối rẽ

Đường đời không lối rẽ 


Nguyn Quang Lp
Đôi lỜi
Câu chuyện bắt đầu như mọi câu chuyện theo kiểu Nguyễn Quang Lập, nghĩa là như không có văn, không định làm văn, càng không thấy dấu vết nào của sự cố ý “làm văn”. “Tôi làm ở báo Cửa Việt … tôi túng bài cho số Tết … tôi mò ra Hà Nội … tôi không định đặt bài cái “thằng Phương” bạn tôi ấy, nhưng rồi lại có bài của nó đem về dùng, chỉ bỏ đi chừng năm trăm chữ …”

Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2013

Vương Ðình Thanh - Cú đấm

Vương Ðình Thanh - Cú đấm 

   at 4:10 PM
 Vương Đình Thanh - 

Tôi còn nhớ một chuyện, chẳng vui cũng chẳng buồn mà có thể gọi là trớ trêu. Đó là chuyện tôi dạy võ cho một công an Việt Cộng miền Nam, để hạ đo ván một công an Việt Cộng miền Bắc. Dạy trực tiếp mà coi như dạy hàm thụ, vì chẳng thực hành bao nhiêu, lại phải dạy cấp tốc. Mới nghe tưởng như chỉ có trong chuyện kiếm hiệp.

Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013

Mặc Lý - Thư gửi các con

Mặc Lý - Thư gửi các con 

   at 2:25 PM

Mặc Lý - 

Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ
(Vũ Đình Liên)

Chưa bao giờ trong lịch sử con người lại có nhiều thay đổi như trong thời đại ngày nay. Bố có cảm tưởng con người trải cả trăm năm chỉ trong chục năm.

Võ Phiến - Tả Cảnh

Võ Phiến - Tả Cảnh 

   at 2:25 PM

Võ Phiến - 

Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

CÁNH ĐỒNG MÙA ĐÔNG - tạp văn của Phan Cẩm Thượng

CÁNH ĐỒNG MÙA ĐÔNG - tạp văn của Phan Cẩm Thượng 



Cánh đồng mùa đông

- tạp văn của Phan Cẩm Thượng
Lúc ấu thơ, khi còn chưa biết rét là gì, tôi thường đi chơi trên những cánh đồng mùa đông. Lúa tháng mười vừa gặt xong, thửa ruộng cạn chỉ còn những gốc rạ trơ trụi. Từ gốc rạ ấy, những mầm lúa lại mọc lên xanh non, nếu để lâu chúng cũng kết bông trổ hạt, người ta gọi đó là lúa trau, có thể lùa trâu bò xuống ăn.

EM ƠI ĐÔNG LẠI VỀ - Mai Thanh Sơn

EM ƠI ĐÔNG LẠI VỀ - Mai Thanh Sơn 



Em ơi đông lại về ....

Mai Thanh Sơn
Mưa. Và gió lạnh.
Thu tàn. Đông đã về thật rồi.

Thứ Ba, 10 tháng 12, 2013

Nguyễn Lê Hồng Hưng - Bão ngoài trời bão trong lòng

Nguyễn Lê Hồng Hưng - Bão ngoài trời bão trong lòn

   at 4:47 PM



Nguyễn Lê Hồng Hưng - 

Trước khi lên hội quán anh có bỏ ít tiền vô bao thư định lát nữa gặp Nonie nhờ nó gởi giúp những người bị bão Hải Yến ở bên Phi Luật Tân. Nhưng nãy giờ ngồi trước hội quán uống hết hai chai bia rồi mà không thấy mặt mũi nó đâu hết. Chợt thấy Gel bận áo sơ mi trắng, choàng áo lạnh màu vàng, quần jeans, vai mang túi da trắng trông không có vẻ gì là nhân viên hết, từ trong hội quán đi thẳng ra chỗ anh ngồi. Anh chỉ mới hello chào, chưa kịp hỏi gì thì cô liền khoe:

Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Hoàng Ngọc Lễ - Không Hận Thù

Hoàng Ngọc Lễ - Không Hận Thù 

   at 4:27 PM

HOÀNG NGỌC LỄ - 

Tôi không biết em từ đâu đến, chỉ  thấy em xuất hiện như ma trơi. Em qua nhà tôi với tiếng mõ lốc cốc và cứ âm thầm lặng lẽ bước đi cho tới khi có người ngoắc gọi. Dân phố ở đây hầu như đã quen em từ lâu và họ gọi em bằng một cái tên thật dễ nhớ và thân tình: Thằng Cu Đen.

Thứ Tư, 4 tháng 12, 2013

Nhớ một mùa đông Ba Lan

Nhớ một mùa đông Ba Lan 




|
Sang thăm con cháu từ mùa Hè 2009, định qua Thu thì về. Con cháu cứ nằn nì: Hai ông bà ở lại qua Tết hãy về; có ông bà mới làm một cái Tết đúng kiểu truyền thống cho các cháu nó biết… Ông gói bánh chưng, bà làm cỗ 6 đĩa 4 bát cho đúng kiểu Tết Việt Nam… Tấm lòng con cháu chân thành, thiết tha như thế, ông bà nào cầm lòng được!

Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013

Miêng - NƯỚC TRẮNG XOÁ ĐỒNG…

Miêng - NƯỚC TRẮNG XOÁ ĐỒNG… 

   at 12/01/2013 03:11:00 PM

Miêng - 

Em bị tiếng mưa rơi đổ ào ào xuống mái tôn gọi bật dậy, bắt chước mọi người ngồi lên thỏng chân khỏi giường nhìn nước từ từ len vào khe cửa mỗi lúc một nhiều và mạnh. Không gian chật chội, tiếng người cùng phòng lao xao lo âu khiến em mệt, muốn được yên tĩnh nhìn dòng nước đục ngầu lừng lững bò lên liếm mép chân giường.

Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013

Tiếng hát Lộc Vàng

Tiếng hát Lộc Vàng 




|
Boston, nơi tôi ở, trời đã cuối thu. Những cơn mưa đêm tuốt đi những chiếc lá cuối cùng. Lá rơi đầy trên những con đường trong xóm, trên mặt hồ và hàng cây trước mặt nhà chỉ còn những cành trơ trụi.

Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013

Vũ Thư Hiên - Ba ngày ở thị trấn Cù Cưa

Vũ Thư Hiên - Ba ngày ở thị trấn Cù Cưa 



Vũ Thư Hiên
- Anh muốn hỏi chuyện Cù Cưa, hử? – hướng đôi mắt mờ đục và bất động về phía tôi, ông già ghé sát vào mặt tôi để nghe rõ câu hỏi
– Nhưng cụ thể là chuyện gì cơ?
- Dạ, chả là cháu phải viết một bài báo.

Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

Con đường Liên-Âu: thâu cả châu về một mối [1 - 3]

Con đường Liên-Âu: thâu cả châu về một mối [1] 




|
Tản Mạn Ký Sự Hè 2013  –  Trương Như Thường
HỒI HAI : VIẾNG NƯỚC ĐỨC
Thăm dân cho biết sự tình
Trọng người xứ Đức mình kinh-sắc [1] nhiều
Thế chiến: cảnh vật tiêu điều
Ngày nay đổi mới: trăm chiều bình an!
[Kinh sắc = kính (kính trọng)]
————————

Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013

Đặng Mai Lan - Mồ Hôi Nước Mắt

Đặng Mai Lan - Mồ Hôi Nước Mắt 

at 11/10/2013 05:54:00 PM

Đặng Mai Lan - 

Lúc nghe chị Nguyệt nói với mấy người làm chung trong xưởng rằng da chị đen, vì ở Việt Nam suốt ngày chị phải ngồi ngoài đường bán trái cây, nắng Sài Gòn đã ăn sâu vào da mặt chị, không cách chi nhả được hết. Thư không biết chị bán trái cây ở đâu? Chị ngồi trên những cái sạp cao sau chợ Bến Thành, hay xập xệ quang gánh ở các vỉa hè? Nhưng chắc chắn là chị sẽ không tha thứ cho bất cứ ai mua trái cây của chị mà eo xèo giá cả. Chị sẽ nguýt, sẽ háy bằng con mắt sắc như dao, hoặc mỉa mai rủa sả họ... Nhất là những cô học trò khờ khạo như Thư, thích ăn quà vặt mà cứ xớ rớ đến gần ngắm nghía rồi chẳng mua gì hết. Da mặt chị đen, lại bị rỗ chằng chịt, tạo nên một vẽ dữ dằn, đanh đá. Từng ấy nét đủ cho Thư tưởng tượng ra những điều không mấy đẹp về chị.

Võ Phiến - Nằm chơi

Võ Phiến - Nằm chơi 

at 11/10/2013 05:51:00 PM

Võ Phiến - 

Hồi xưa, khi vừa biết chữ võng (hán tự) có nghĩa là cái lưới, tôi liền hoan hỉ thấy công việc tầm nguyên chữ nghĩa xem ra thoải mái quá. Cái võng do cái lưới mà ra: Đích rồi. Mặt võng khác gì mặt lưới? Giăng ra bắt chim bắt thú, gọi là lưới; còn treo nó lên để nằm đu đưa thì gọi là võng. Cũng nó thôi. Thừa thắng xông lên, tôi phăng ngay ra quê quán của chiếc võng. Lại gốc từ phương bắc nữa đây. Tiếp xúc với văn minh Trung Quốc có nhiều cái lợi; ít nhất là cái lợi cho thuở bé nằm bú sữa mẹ, và khi lớn lên thỉnh thoảng được nằm cáng toòng teng về nhà ngoại.