Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013

Hoàng Nhất Phương - Ryan’s Daughter – Con Gái Của Ryan

Hoàng Nhất Phương - Ryan’s Daughter – Con Gái Của Ryan 



Hoàng Nhất Phương





Câu chuyện xảy ra tại ngôi làng nhỏ Kirrary bị cô lập trên bán đảo Dingle ở Ái Nhĩ Lan, trong thời Thế Chiến Thứ Nhất. Rosy Ryan (Sarah Miles), con gái ông chủ quán rượu Tom Ryan (Leon McKern) cảm thấy thật nhàm chán, khi cứ phải ra vào ngã ở xuống lên trong một khung cảnh gần như đơn điệu, chỉ có ngần ấy người ngần ấy công việc. Cô luôn tưởng tượng nếu như vượt biển, phải chăng ở đằng xa tít tắt ngoài kia là cuộc đời tự do, vô cùng sinh động và hấp dẫn. Ở đây chẳng có gì đáng để cô phải lưu luyến, ngoại trừ biển và chiều tà. Những cơn sóng ầm ầm không ngừng vỗ nhịp ngoài khơi. Sóng sau dồn sóng trước, thi nhau lao nhanh vào bãi cát dài thăm thẳm chạy dọc theo đường chân trời, khiến những bọt nước trắng xóa bắn lên tung toé, gieo vào lòng cô gái thanh xuân khát vọng yêu đương đầy âm hưởng huyền hoặc. Khi bóng hoàng hôn bảng lảng, mặt trời dần khép. Cả trùng dương đắm chìm trong sắc vàng sắc đỏ, chen lẫn màu tím màu hồng màu tía tuyệt đẹp, đưa đẩy Rosy rơi vào cơn ngất trí hoan ái khó hiểu. Những lúc như vậy, trong tâm hồn đầy mộng mị của cô luôn luôn vương vấn hình ảnh thầy giáo hiền lành, hòa nhã, lịch sự Charles Shaughnessy (Robert Mitchum). Cô chợt nảy ý định quyến rũ ông thầy giáo. Cô cho rằng nếu lấy ông rồi, chắc chắn tình yêu mãnh liệt bồng bềnh như sóng, lãng mạng như chiều xuống đêm về trong lòng cô sẽ được no đầy lạc thú. Bằng mọi cách, Rosy đã làm cho Charles vui lòng chọn cô làm vợ.


Đám cưới vừa là sự kiện trọng đại của Rosy và Charles, vừa là dịp để dân làng vui chơi. Tưởng rằng tình vợ chồng đầu gối tay ấp sẽ ru êm giấc mộng thanh xuân của Rosy, nhưng ngay trong đêm tân hôn cô gái đã vỡ mộng. Rosy biết rằng người chồng lớn tuổi của cô, sẽ không giờ làm cho sóng tình trong lòng cô được thỏa mãn. Thế nên, dù đã có chồng Rosy vẫn lang thang mộng mị, vẫn mải miết đi tìm nửa kia của đời cô. Khi thiếu tá Randolph Doryan (Christopher Jones) xuất hiện, như con thiêu thân Rosy đã lao vào vòng tay của chàng quân nhân điển trai này. Cuộc tình giông bão ngắn ngủi của họ bị anh khờ Michael (John Mills) phát giác, chồng của Rosy và cả làng ai cũng biết. Là người khuyết tật bẩm sinh và xấu xí, Michael sống dưới sự bảo trợ của cha Hugh Collin (Trevor Howard), nhà truyền giáo duy nhất và cũng là người tham gia tích cực vào vấn đề chính trị của làng. Thật không ngờ, anh Michael khờ lại đem lòng yêu Rosy, hệt như chàng gù Quasimodo của nhà thờ Đức Bà yêu nàng Esmeralda xinh đẹp.


Dân làng Kirrary vốn không ưa Doryan, vì anh là lính của quân đội Anh. Họ gọi binh sĩ Anh là bọn cướp nước, âm thầm chờ nhận vũ khí của một thuyền Đức chở đến để chuẩn bị làm cách mạng. Khi thuyền đến, mọi người ủng hộ du kích quân đồn trú trong làng bằng cách đổ ra biển, bất chấp mưa gió bão bùng, bất chấp sống chết tiếp tay với du kích vớt mìn, tải đạn vào bờ. Nhưng sáng hôm sau trên đường về, đoàn xe tải đạn và người chỉ huy du kích bị quân đội Anh do Doryan chỉ huy bắt giữ. Cho rằng Rosy là gian tế đã thông báo cho người tình đến bắt du kích quân và vũ khí, dân làng nổi giận xông đến nhà Rosy. Họ cắt mái tóc vàng óng ả, xúm lại lột trần truồng cô để làm nhục. Họ không hề biết cha của Rosy mới chính là gian tế. Người cha hèn nhát đã chạy trốn, bỏ mặc con gái bị hành hạ tàn nhẫn, thảm thương.


Đứng trước biển, Doryan là người lữ hành cô độc. Anh mắc một chứng bệnh kỳ lạ, luôn vật vã lên cơn mỗi khi nhớ lại cảnh chiến trường đã làm cho chân anh bị thương tật. Tiếng súng, tiếng đại bác, hay là bất cứ một tiếng động nào đó vang lên một cách không bình thường, luôn khiến màng nhĩ của anh như bị chọc thủng, khiến anh phát sốt rét. Dân làng không ưa Doryan, họ tuyệt giao với anh. Mỗi khi Doryan đi ngang, những cánh cửa đóng sầm lại. Chỉ có quán nước là mở. Tại đây Doryan gặp Rosy, hai con người cô đơn lạc lõng đã nhận ra nhau, đã lấp đầy khoảng trống trong lòng nhau bằng tình yêu cuồng nhiệt, bất chấp dư luận của thiên hạ, bất chấp mọi nghịch cảnh có trên đời. Nhưng biết ra sao ngày sau? Chiến tranh là bi thảm. Tình yêu thật đau khổ. Bao giờ cho đến bình minh, khi mặt trời luôn lặng lẽ chìm xuống đại dương. Chỉ một ngọn lửa thôi...! Tất cả sẽ bình yên…! Có lẽ Doryan đã nghĩ như vậy… Và chiếc que diêm loé sáng! Doryan cùng kho vũ khí nổ tung, vỡ tan trong sóng biển. Doryan chết. Rosy và Charles ra đi mong tìm một đời sống mới, bỏ lại sau lưng sự đổ vỡ tang thương của chính họ. Để lại trong làng Kirrary một anh khờ Michael, ngẩn ngơ vì nụ hôn của Rosy đặt trên má. Để lại một vùng biển lặng yên dị thường!


"Ryan’s Daughter" là bộ phim cuối cùng của đạo diễn tài hoa David Lean, người đã dàn dựng những tác phẩm điện ảnh bất hủ, như "Doctor Zhivago," "Lawrence of Arabia," "Bridge on the River Kwai," "A Passage of India." Tuy không đạt doanh thu cao trên thương trường, "Ryan’s Daughter" vẫn là bộ phim có giá trị khi được trao hai giải thưởng Oscar: "Best Actor in a Supporting" dành cho John Milles trong vai anh khờ Michael, và "Best Cinematography" dành cho nhà quay phim Freddie Young. David Lean đã nhiếp phục lòng người, khi mang vào "Ryan’s Daughter" hình ảnh thiên nhiên huy hoàng tráng lệ, được quay rất sắc sảo và tuyệt đẹp. Có thể nói thiên nhiên là bối cảnh vô cùng quan trọng và đặc biệt, trong hầu hết những tác phẩm điện ảnh của David Lean. Thiên nhiên đã mời gọi các nhân vật sống thật với bản chất đích thực của họ. Khát vọng yêu thương của Rosy, nỗi hoài nghi đau đáu của Doryan được phô bày rất rõ trước biển hoàng hôn, trước những cơn sóng vỗ mãnh liệt như tiếng sóng lòng. Tấm lòng vị tha của thầy giáo Charles thật rõ nét, khi ông một mình lang thang trên bãi vắng, yên lặng cảm nhận bi kịch gia đình ; tâm sự của ông giống hệt mặt biển tĩnh lặng nhưng dậy sóng ở đáy lòng. Anh chàng khờ Michael hết lòng yêu thương Rosy, thật tình cảm mến Doryan, ngay cả khi biết họ ngoại tình. \Tình cảm dung dị chân chất này của Michael, nào khác ánh mặt trời khoan dung quảng đại an nhiên chìm sâu dưới đáy trùng dương, như không muốn phán đoán hay chê trách bất cứ một lỗi lầm nào của nhân thế.


Dựa theo tác phẩm "Madame Bovary" của nhà văn Gustave Flaubert, "Ryan’s Daughter" diễn tả sự đau khổ của một phụ nữ trẻ vì tình chăn gối không mặn nồng, đã buông thả đạo đức nằm trong vòng tay của tình nhân. Cái giá mà Rosy phải trả cho sự khẳng khái dám yêu dám sống của cô, chính là sự sỉ nhục mà cô đã hứng chịu. Cái giá mà Doryan phải trả cho sự phi lý của chiến tranh, chính là cái chết đầy bi oán vì tự tử của anh. Trước khúc quanh ngặt nghèo khi niềm tin đã trở thành hoài nghi như Dorey, hay trước tâm sinh lý bị dồn nén như Rosy, phải chăng sự thật trần trụi của cuộc đời luôn nghịch lý, và thước đo giá trị nhân cách của mỗi người dựa trên luân lý đạo đức không phải bao giờ cũng đúng.


Và phải chăng, những vấn nạn không bao giờ có thể trả lời về thân phận mong manh phiêu hốt của một kiếp người, về sự dồn nén tâm sinh lý của một cá nhân trước khuynh hướng tình dục..., chính là thông điệp mà "Ryan’s Daughter" của David Lean muốn nói, khi diễn trình trên màn bạc bi kịch tình yêu và nỗi buồn chiến tranh.
HNP
11:18pm Thứ Năm ngày 15 tháng 3 năm 2012




Tâm Như gửi hôm Chủ Nhật, 22/09/2013          
nguồn:https://danluan.org/tin-tuc/20130922/hoang-nhat-phuong-ryans-daughter-con-gai-cua-ryan
========================================================================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Chú ý: Điền vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
Sẽ xóa những comment không phù hợp
Thinhoi001