
Phương Bích
- Thiên hạ chẳng được lấy một phút bình yên. Tư duy chưa kịp bắt kịp
chuyện này, đã nhảy phắt ngay sang chuyện khác. Chuyện ông nghị Phước
còn đang nóng dãy, lại đến chuyện đi đặt vòng hoa tưởng niệm những người
đã mất, hy sinh trong các cuộc chiến tranh chống quân bành trướng Bắc
Kinh, bị chính quyền tìm đủ cách ngăn chặn một cách kỳ quặc chẳng
hạn...
Trước mỗi sự kiện, bao nhiêu là bài viết hay, đọc không tài nào xuể.
Trên các blog văn viết còn tàm tạm, chứ trên facebook thì thôi rồi. Đồ
rằng những người bị chửi mà nghe thấy, có họa là gỗ đá mới không lên cơn
tăng xông mà tổn mất vài phần trăm tuổi thọ. Phàm là người, ai không
muốn được tôn xưng ông này bà nọ, thì thực lòng cũng chẳng muốn bị gọi
là “thằng”, là “con” ...
Thôi thì “dân chợ búa” chửi ngoa ngoắt còn bảo không chấp. Người được cho là “tử tế” cũng phải nổi đóa lên chửi thì khó có thể nói rằng: “tao ngồi xổm” lên cái sự chưởi bới đó! Cũng phải suy nghĩ ít nhiều đấy.
Có một blogger cũng được nhiều người khen là có tài, nhưng cách dùng từ
của người này thì thật khiếp. Với người này, già trẻ lớn bé, đức cao
vọng trọng hay vô danh tiểu tốt được cho vào một rọ hết. Đổi lại, chủ
nhân nhận được cũng kha khá, thậm chí có phần “hào phóng” hơn cái mà đã
ban ra. Vậy mới nói, gieo gió thì gặt bão là thế.
**
Hôm đọc cái thư trả lời của ông đại điện Ủy ban sửa đổi Hiến pháp của
quốc hội, “phê” cái kiến nghị của các nhân sĩ trí thức là không đúng quy
định, rằng họ chỉ tiếp nhận ý kiến sửa đổi qua các đại biểu quốc hội!
Nghĩa là dân có kiến nghị sửa đổi thì phải thông qua các ông nghị đấy.
Tôi xin thề là sống đến ngần này tuổi, tôi chưa bao giờ được tiếp xúc
với một vị đại biểu quốc hội nào. Không biết họ tiếp xúc cử tri ở đâu?
Bằng cách nào? Vậy làm sao tôi có ý kiến được với họ nhỉ? Chưa nói đến
việc họ có chuyển ý kiến của cử tri đến quốc hội hay không? Chưa nói đến
việc tôi nghi ngờ vai trò của các ông nghị bà nghị, vì quốc hội không
phải cơ quan quyền lực cao nhất (nên chỉ gật theo chỉ đạo là chính?).
Và nữa, là vì phần lớn họ là đảng viên nên làm sao mà tin được !!!
Có lần tôi đi biệt phái vào miền Trung. Cả phân ban tôi bị bỏ quên,
không được đi bầu cử quốc hội (vì không được phát phiếu). Thế mà họ vẫn
báo cáo là 100% cử tri đi bầu! Nói tóm lại, là tôi chả tin tý nào vào
quốc hội của nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
***
Mấy hôm trước, trên mạng có lời kêu gọi, hãy làm gì đó để kỷ niệm ngày
17/2/1979 - là ngày bè lũ bành trướng Bắc Kinh xua 600 ngàn quân tràn
qua tất cả các tỉnh biên giới phía bắc, giết hại hàng trăm ngàn đồng bào
và chiến sĩ của ta, mở màn cho cuộc chiến tranh xâm lược phản trắc nhất
trong lịch sử “hữu nghị Việt- Trung”.
Mọi người rủ nhau lên đặt vòng hoa ở tượng đài Cảm tử trên Bờ Hồ. Người
thì bảo phải giữ “bí mật”, kẻo bị phá. Người thì bảo: không sợ! Nếu
chúng phá, sẽ càng lộ rõ bộ mặt khốn nạn của chúng. Rốt cuộc là lộ
thật!
Vì bố tôi mệt, nên sáng tôi không ra Bờ Hồ tham gia cùng mọi người được.
Chỉ ra chợ mua hoa, in mấy dòng chữ tưởng nhớ ... đặt lên bàn thờ, thắp
hương bá cáo với thần linh và tổ tiên ông bà nội ngoại về lý do thắp
hương. Tôi chả biết khấn gì, nhưng nghĩ về cảnh cuộc chiến đau thương
năm nào, tự nhiên nước mắt cứ ròng ròng...

Buổi chiều, bác Phan Trọng Khang gọi điện hỏi, có ra thắp hương ở nghĩa
trang liệt sĩ Nhổn không? Áng chừng đi hơn tiếng thôi, nên tôi vơ lấy
cái máy ảnh, quáng quàng chạy xuống nhà...
Nghe nói nghĩa trang liệt sĩ ở Nhổn quy tập khá nhiều mộ liệt sĩ, hy
sinh trong chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979. Nghĩa trang vắng
lặng. Ngoài anh quản trang và đôi ba người chúng tôi, có thêm một người
mà được anh em nhận diện là an ninh, đã quen mặt trong các cuộc biểu
tình chống Trung Quốc.
Mới qua tết không lâu nên các ngôi mộ ở đây vẫn tràn ngập hoa. Chúng tôi
đi tìm khu vực mộ liệt sĩ hy sinh năm 79 ở biên giới, đặt những bông
cúc vàng lên mộ các anh, thắp hương và dán những bức ảnh hoa sim tím lên
trên mộ. Phần lớn họ đều hy sinh ở tuổi mười chín đôi mươi. Chúng tôi
chưa từng trải nghiệm tình đồng đội trong chiến tranh, nên nỗi xúc động
không giống cựu chiến binh Phan Trọng Khang. Bác ấy luôn miệng nói, cảm
thấy nhẹ cả lòng khi thắp cho họ được nén nhang.
Đây mới chỉ là số ít trong những ngôi mộ được gia đình tìm đưa về đây.
Còn bao nhiêu ngôi mộ nữa vẫn hoang lạnh khói hương, vẫn còn lưu lạc nơi
rừng xanh núi đỏ?
Cuối ngày lên mạng, mới biết không chỉ có mấy anh em biểu tình viên, mà
cả các nhân sĩ trí thức cũng đi đặt vòng hoa tưởng niệm...mới biết đến
chuyện họ bị ngăn cản như thế nào.
Thế mới biết, khó nói được đâu là tận cùng của sự đớn hèn, sự vô ơn bạc
nghĩa. Thiên hạ “chửi” nhiều rồi, tôi chả “chửi” thêm nữa.
Chùa chiền mà làm gì? Cầu khấn lễ bái mà làm gì? Trời Phật nào phù hộ?








Mộ liệt sĩ Đặng Thùy Trâm cũng ở trong nghĩa trang này.
nguồn:http://danlambaovn.blogspot.com/2013/02/au-la-tan-cung-cua-on-hen-cua-vong-boi.html#more
======================================================================
Bị “bạn” chửi thẳng vào mặt, Đảng ta vẫn câm mồm
Bị “bạn” chửi thẳng vào mặt, Đảng ta vẫn câm mồm
22/02/2013
Cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam mà Trung Quốc phát động ngày 17/2/1979 vừa qua được Đảng Cộng sản Trung quốc rầm rộ kỷ niệm (đọc thêm tin này).
Song song với đó, Nhân Dân Nhật báo (cái mồm của Đảng Cộng sản TQ) công
khai đưa thẳng tên của nguyên Tổng bí thư Lê Duẩn cùng khóa lãnh đạo
lúc đó lên báo của chúng để chửi.
Như vậy, những người bị chửi trực tiếp gồm (còn nhiều nữa):
Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Phạm Hùng, Lê Đức Thọ, Nguyễn Duy Trinh, Lê Thanh Nghị, Trần Quốc Hoàn, Văn Tiến Dũng, Lê Văn Lương, Võ Chí Công, Chu Huy Mân, Tố Hữu, Võ Văn Kiệt, Nguyễn Cơ Thạch, Đỗ Mười …
Một số người trong số lãnh đạo này hiện vẫn sống mà theo báo của Đảng CSVN gần
đây đăng là rất minh mẫn, sáng suốt. Có đồng chí mới tuần Tết vừa qua còn hồ hởi tiếp các đoàn vào nhà riêng tặng quà Tết. Con cái của toàn bộ các đồng chí nói trên đều đang nắm giữ những chức vụ cao cấp trong các cơ quan Đảng, chính quyền.
Dịp 17/2 vừa qua, báo Nhân Dân của VN câm hẳn, không dám nói một từ nào về cuộc chiến xâm lược mà TQ phát động đối với Việt Nam, không dám nói về (chứ chưa nhắc tới việc ca ngợi) sự hy sinh của đồng bào, chiến sỹ ta trên các mặt trận phía Bắc.
Hèn hạ hơn, bộ máy tư tưởng của Đảng CSVN vẫn ôm khư khư cái bọc quái thai “16 vàng 4 tốt” mà tập đoàn cướp nước và bán nước gian díu, ăn nằm với nhau và són ra. Rất tinh vi, bộ máy tuyên giáo chỉ đạo “đầu tư” hết chất xám vào kỷ niệm 40năm Điện Biên Phủ trên không và 40 năm ký kết Hiệp định Paris.
Tuy nhiên, chiếc mặt nạ đã rơi và bộ mặt thật lộ rõ khi vừa qua công an được lệnh thẳng tay dập tắt bất cứ hoạt động nào kỷ niệm sự hy sinh anh dũng bảo vệ Tổ quốc. Hôm 17/2/2013, cựu Bộ trưởng Nguyễn Đình Lộc, Thiếu tướng, cựu đại sứ Nguyễn Trọng Vĩnh cùng đông đảo trí thức, nhân dân mang vòng hoa ra tưởng niệm các Liệt sỹ anh dũng hy sinh bảo vệ Tổ quốc đã bị an ninh và công an dùng lực lượng xua đuổi tan tác.
Đọc thêm:
1. Hà Nội cấm viếng liệt sỹ chống Trung Quốc xâm lược.
2. TRUNG QUỐC KỶ NIỆM RẦM RỘ NGÀY PHÁT ĐỘNG CHIẾN TRANH XÂM LƯỢC VIỆT NAM 17/2/1979.
nguồn:http://caunhattan.wordpress.com/2013/02/22/bi-ban-chui-thang-vao-mat-dang-ta-van-cam-mom/#more-5272
======================================================================
Như vậy, những người bị chửi trực tiếp gồm (còn nhiều nữa):
Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Phạm Hùng, Lê Đức Thọ, Nguyễn Duy Trinh, Lê Thanh Nghị, Trần Quốc Hoàn, Văn Tiến Dũng, Lê Văn Lương, Võ Chí Công, Chu Huy Mân, Tố Hữu, Võ Văn Kiệt, Nguyễn Cơ Thạch, Đỗ Mười …
Một số người trong số lãnh đạo này hiện vẫn sống mà theo báo của Đảng CSVN gần
đây đăng là rất minh mẫn, sáng suốt. Có đồng chí mới tuần Tết vừa qua còn hồ hởi tiếp các đoàn vào nhà riêng tặng quà Tết. Con cái của toàn bộ các đồng chí nói trên đều đang nắm giữ những chức vụ cao cấp trong các cơ quan Đảng, chính quyền.
Dịp 17/2 vừa qua, báo Nhân Dân của VN câm hẳn, không dám nói một từ nào về cuộc chiến xâm lược mà TQ phát động đối với Việt Nam, không dám nói về (chứ chưa nhắc tới việc ca ngợi) sự hy sinh của đồng bào, chiến sỹ ta trên các mặt trận phía Bắc.
Hèn hạ hơn, bộ máy tư tưởng của Đảng CSVN vẫn ôm khư khư cái bọc quái thai “16 vàng 4 tốt” mà tập đoàn cướp nước và bán nước gian díu, ăn nằm với nhau và són ra. Rất tinh vi, bộ máy tuyên giáo chỉ đạo “đầu tư” hết chất xám vào kỷ niệm 40năm Điện Biên Phủ trên không và 40 năm ký kết Hiệp định Paris.
Tuy nhiên, chiếc mặt nạ đã rơi và bộ mặt thật lộ rõ khi vừa qua công an được lệnh thẳng tay dập tắt bất cứ hoạt động nào kỷ niệm sự hy sinh anh dũng bảo vệ Tổ quốc. Hôm 17/2/2013, cựu Bộ trưởng Nguyễn Đình Lộc, Thiếu tướng, cựu đại sứ Nguyễn Trọng Vĩnh cùng đông đảo trí thức, nhân dân mang vòng hoa ra tưởng niệm các Liệt sỹ anh dũng hy sinh bảo vệ Tổ quốc đã bị an ninh và công an dùng lực lượng xua đuổi tan tác.
Đọc thêm:
1. Hà Nội cấm viếng liệt sỹ chống Trung Quốc xâm lược.
2. TRUNG QUỐC KỶ NIỆM RẦM RỘ NGÀY PHÁT ĐỘNG CHIẾN TRANH XÂM LƯỢC VIỆT NAM 17/2/1979.
nguồn:http://caunhattan.wordpress.com/2013/02/22/bi-ban-chui-thang-vao-mat-dang-ta-van-cam-mom/#more-5272
======================================================================
Chú ý: Nhấn vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
Sẽ xóa
những comment nói tục
Thinhoi001
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Chú ý: Điền vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
Sẽ xóa những comment không phù hợp
Thinhoi001