NGUYỄN TƯỜNG THỤY
.
Thơ Nguyễn Bính hay hơn ở những sáng tác
trước năm 1945, tức là khi ông chưa sáng tác theo phương pháp hiện thực
XHCN, chưa có tính đảng. Đây cũng là nét chung của các nhà thơ trong
phong trào thơ mới như Xuân Diệu, Tế Hanh, Huy Cận, Chế Lan Viên.
Trong giai đoạn này thì thời kỳ 1936-1940
là thời kỳ rực rỡ nhất của thơ Nguyễn Bính, trong đó thành công hơn cả
là mảng mùa xuân – làng quê – tình yêu. Sau đó thì đuối dần.
Trong đợt tuyển chọn 100 bài thơ hay nhất
thế kỷ 20, chọn 100 tác giả, mỗi tác giả 1 bài thì với Nguyễn Bính,
người ta chọn bài “Những bóng người trên sân ga”. Không ai phủ nhận đấy
là một bài thơ hay nhưng nếu được quyền, tôi sẽ chọn bài “Mưa xuân”
Mưa xuân
Em là con gái trong khung cửi
Dệt lụa quanh năm với mẹ già
Lòng trẻ còn như cây lụa trắng
Mẹ già chưa bán chợ làng xa.
Bữa ấy mưa xuân phơi phới bayDệt lụa quanh năm với mẹ già
Lòng trẻ còn như cây lụa trắng
Mẹ già chưa bán chợ làng xa.
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy
Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ
Mẹ bảo: “Thôn Đoài hát tối nay”.
Lòng thấy giăng tơ một mối tình
Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
Hình như hai má em bừng đỏ
Có lẽ là em nghĩ đến anh.
Bốn bên hàng xóm đã lên đèn
Em ngửa bàn tay trước mái hiên
Mưa chấm bàn tay từng chấm lạnh
Thế nào anh ấy chả sang xem!
Em xin phép mẹ, vội vàng đi
Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe.
Mưa bụi nên em không ướt áo
Thôn Đoài cách có một thôi đê.
Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm
Em mải tìm anh chả thiết xem
Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh
Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.
Chờ mãi anh sang anh chẳng sang
Thế mà hôm nọ hát bên làng
Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn
Để cả mùa xuân cũng bẽ bàng!
Mình em lầm lụi trên đường về
Có ngắn gì đâu một dải đê!
Áo mỏng che đầu mưa nặng hạt
Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya.
Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay
Hoa xoan đã nát dưới chân giày
Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ
Mẹ bảo: “Mùa xuân đã cạn ngày”.
Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày
Bao giờ em mới gặp anh đây?
Bao giờ hội Đặng đi ngang ngõ
Để mẹ em rằng hát tối nay?
(Các bản chép có 2 chỗ dị bản: “Em ngừng tay lại giữa thoi xinh/ Em ngừng thoi lại giữa tay xinh” và “Để cả mùa xuân cũng nhỡ nhàng/Để cả mùa cuân cũng bẽ bàng“. Trong bài dẫn, tôi chọn theo cảm thụ).
Bài thơ tả cảnh, tả tình rất tuyệt vời.
Đã có nhiều bài bình về bài thơ này, mỗi người cảm thụ một vẻ, nhưng
cũng có những phần giao thoa.
Mùa xuân trong bài thơ có mưa bụi, có hoa
xoan, có hội chèo. Ba nét ấy là những nét chấm phá nói về mùa xuân ở
làng quê. Bức tranh làng quê sống động hẳn qua ngòi bút của ông. Cách
dùng chữ của ông thật tài tình. Mùa xuân đẹp đến hạt mưa cũng bay một
cách phơi phới, như nỗi lòng con gái dậy thì, đầy nhựa sống và xúc cảm.
Tác giả đã thổi hồn vào hạt mưa thật đẹp. Hoa xoan trăng trắng, tim tím
rơi từng lớp, từng lớp, rải khắp đường làng, ngỡ như chỉ cần cơn gió nhẹ
là tung bay như xác pháo.
Qua hình ảnh hoa xoan rụng, ta biết bối
cảnh trong bài thơ là vào tháng 3. Lúc này, ở làng quê đang tiếp tục mùa
lễ hội. Trong các lễ hội thường có diễn chèo, diễn tuồng, gọi chung là
đi xem hát, chứ không nói là xem chèo hay xem tuồng. Hát ở đây không
phải là chương trình ca nhạc như bây giờ. Các đôi trai gái đang yêu vụng
nhớ thầm thường mượn những nơi hội hè, phiên chợ để tìm cơ hội gặp
nhau. Nhưng cũng chỉ là lúc mới thương thương nhớ nhớ mơ hồ thôi, chứ
còn khi họ đã thuộc về nhau rồi thì chẳng dại gì đem nhau ra những nơi
ấy. Họ có bờ ao, gốc cây riêng của họ.
Cô gái trong bài thơ cũng thế, cô đi xem hát là để hy vọng gặp chàng trai chứ thiết gì xem. Qua câu “Thế nào anh ấy chả sang xem“,
ta biết đây không phải là cuộc hẹn mà cô gái phỏng đoán, là hy vọng đấy
thôi. Nhưng cũng đáng trách chàng trai là trước đó có hứa, có hẹn gì
đấy nhưng không cụ thể, theo kiểu sẽ thế này, sẽ thế nọ.
Cô gái ở đây là con nhà bình dân làn nghề
canh cửi, có khuôn phép. Cô là cô gái mới lớn còn trong trắng, ví như
“cây lụa trắng” mà quyền bán là của người mẹ. Ấy thế nhưng không thể
đóng khao khát yêu đương của cô vào một cái khuôn nào đó
Lòng thấy giăng tơ một mối tình
Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
Hình như hai má em bừng đỏ
Có lẽ là em nghĩ đến anh.
Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
Hình như hai má em bừng đỏ
Có lẽ là em nghĩ đến anh.
Hai chữ “hình như” và “có lẽ” đặt vào tâm
trạng cô gái lúc này là rất chính xác. Cắt nghĩa ra thì nó không mang
tính khẳng định nhưng ai cũng biết má cô bừng đỏ thật, cô đang nghĩ đến
người yêu thật. Cô vừa muốn thừa nhận lại vừa sợ người khác biết nên chỉ
lấp lửng như vậy thôi. Nó còn nói lên tâm trạng phân tâm, nên đi hay
không đi.
Cuối cùng thì cô đã bị tình cảm lấn át:
Em xin phép mẹ vội vàng đi.
Tác giả tả tình thật tuyệt vời. Người và cảnh hòa quyện đến độ con đê, hạt mưa, hoa xoan cũng biết vui, biết buồn.
Sau khi “chờ mãi anh sang anh chẳng sang“, cô gái “lầm lụi trên đường về“. Nguyễn Bính diễn tả tâm lý cô gái khi đi và khi về rất tinh tế. Ông sử dụng thủ pháp tương phản rất hiệu quả:
Hãy đọc lại những cặp câu tương phản sau:
Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay/ Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy/ Hoa xoan đã nát dưới chân giày
Mưa bụi nên em không ướt áo/ Áo mỏng che đầu mưa nặng hạt
Thôn đoài cách có một thôi đê/ Có ngắn gì đâu một dải đê
Mẹ bảo thôn Đoài hát tối nay/ Mẹ bảo mùa xuân đã cạn ngày.
Tình cảm của cô gái đã rõ, còn tình cảm chàng trai đối với cô gái như thế nào? Chàng ta được nhắc đến hai lần:
… hôm nọ hát bên làng
Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn
Và:
Chờ mãi anh sang anh chẳng sang.
Có thể nói anh chàng này rất khả nghi, còn tình cảm cô gái rất mãnh liệt. Mặc dù việc không gặp được người yêu làm cho “cả mùa xuân cũng bẽ bàng” nhưng cô gái vẫn thiết tha, mòn mỏi chờ đợi, hy vọng. Qua đó ta còn thấy ở cô một tấm lòng bao dung cao thượng:
Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày
Bao giờ em mới gặp anh đây?
Bao giờ hội Đặng đi ngang ngõ
Để mẹ em rằng hát tối nay?
Bao giờ em mới gặp anh đây?
Bao giờ hội Đặng đi ngang ngõ
Để mẹ em rằng hát tối nay?
Khi yêu, thường là người con trai chủ
động hơn người con gái. Nói như thế, không phải là tình yêu của con trai
mãnh liệt hơn. Cô gái ở đây chỉ có một hành động duy nhất là sang hội
chèo xem có gặp người ta không, rồi về, thế thôi. Nếu như chàng trai
cũng sang xem hát, chắc là cô sẽ không hỏi trước, không tỏ ra vồn vã. Đó
là sự kín đáo của con gái, nhất là con gái nhà quê. Nhưng ai bảo là cô
không khao khát yêu đương.
Kể ra, bài thơ có thể thay nhân vật cô
gái bằng chàng trai. Như vậy có vẻ hợp với lẽ thường hơn. Nhưng nếu thế,
có lẽ bài thơ kém hay đi nhiều. Chợt nhớ Huy Thục, ít nhất đã có 2 lần
đổi ngôi anh thành ngôi em khi phổ nhạc, đó là bài “Đợi” của Vũ Quần
Phương, “Trăng khuyết” của Phi Tuyết Ba, và cái sự có vẻ trái khoáy ấy
làm cho bài hát thành công hơn hẳn:
Anh ngỏ lời yêu em => Em ngỏ lời yêu anh
Anh đứng trên cầu đợi em => Em đứng trên cầu đợi anh.
Trở lại bài “Mưa xuân”. Bài thơ được bố
cục rất chặt chẽ. Ta không thể thay đổi vị trí các câu, các khổ thơ cho
nhau, cũng không thể bỏ đi hay thêm vào một khổ thơ nào. Từ ngữ được sử
dụng đầy dụng ý, không có một chữ nào khiên cưỡng. Khó có thể thò bút
chữa đi một chữ mà không làm suy giảm giá trị của bài thơ. “Những bóng
người trên sân ga” cũng được bố cục rất chặt chẽ nhưng ở “Mưa xuân”, ý
và chữ nghĩa hay hơn. Có thể nói, “Mưa xuân” là một bài thơ toàn bích.
Nguyễn Bính không cố đi tìm những từ lạ,
lối diễn đạt lạ. Ông chỉ sử dụng ngôn ngữ bình dân nhưng với ngòi bút
tài hoa, ông đã để lại cho đời nhiều bài thơ xuất sắc, trong đó “Mưa
xuân” – một bài thơ tuyệt đẹp là ví dụ điển hình.
.Bên mộ Nguyễn Bính
.
Giao thừa Quý Tỵ
nguồn:http://nguyentuongthuy2012.wordpress.com/2013/02/09/mua-xuan-bai-tho-viet-ve-mua-xuan-va-tinh-yeu-hay-nhat-cua-nguyen-binh/#comments
======================================================================
Chú ý: Nhấn vào
“nhận xét” ở cuối bài để xả stress
Sẽ
xóa những comment nói tục
Thinhoi001
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Chú ý: Điền vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
Sẽ xóa những comment không phù hợp
Thinhoi001