(Đòn Đău Nhớ Đời – Tục ngữ)
Món Nướng : Cá , Lợn sữa…
Lê Xuân Quang
.
Tết đến, dân ta ngoài tổ chức lễ hội linh
đình, thường làm các món ăn cúng gia tinh rồi hưởng thụ. Các món ăn dân
giã của ta không thể viết, nói tóm tắt trong dăm ba trăm trang sách.
Bởi, mỗi nơi trên đất Việt đều có những đặc sản riêng. Lấy Hà nội – đất
nghìn năm văn vật, nơi tập trung những tinh hoa của đất Việt làm thí dụ:
Thứ nào ngon nhất của các địa phương đều được mang đến quảng bá, giới
thiệu . Chỉ kể vài món điển hình: Chả cá phố Lã vọng (làm bằng cá Lăng),
Phở – Nam Định, Canh bánh đa (Hải phòng), Bún thang, bánh đậu xanh (Hải
Dưong). Bánh gai : Ninh Giang (Hưng Yên), Đò quan (Nam Định)… ’’Húng
Láng – Tương Bần – Nước mắm Vạn Vân – Cá rô đầm sét’’ vân vân và v.v…
Hoa qủa thì có: Chuối Ngự Hà Nam (tiến
vua), nhãn Lồng (Hưng Yên) , vải Thiều (Hải Dương), mận Mẫu Sơn, hồng
Hạc Trì, bưởi Đoan Hùng, chè móc câu Thái Nguyên… sau 1975 có các đặc
sản phưong Nam : Xoài cát, Sầu riêng, măng cụt, bưởi Năm roi, Thanh long
và còn rất nhiều thứ khác nữa…
Tôi là người Nam Định – một địa phương
không chỉ sản sinh ra những danh nhân văn hóa, khoa bảng, vua quan (từ
cổ chí kim…) mà còn có nhiều đặc sản và các món ngon, qúy hiếm, lừng
danh cả nước. Hồi mới thống nhất, năm 1978 – tôi vào Sài gòn, đi trên
đường phố luôn bắt gặp 2 bảng hiệu: ’’Thịt cầy 7 món’’, ’’Phở Bắc’’ – 2
món này có xuất xứ từ Nam Định. Thế nhưng nếu kể ra còn nhiều món khác
(tôi đã và sẽ kể dần). Bài viết này xin giới thiệu một đặc sản độc đáo
dùng trong dịp tết: Cá và lợn sữa nướng!
Ngay từ thời xã hội loài người còn hoang
sơ – mọi dân tộc trên hành tinh đều biết dùng lửa nướng chín thức ăn .
Cách nướng nguyên thủy – còn truyền đến bây giờ, là: Đốt đống lửa, xâu
vật cần nướng (gà, thỏ, lợn…) vào cây que (gỗ, sắt) rồi hơ trên ngọn
lửa, xoay đi lại cho chín đều, hoặc cho trực tiếp vào đống than hồng…
Thịt, vật nướng ăn rất thơm, ngon.
Dân Nam Định có cách nướng hơi khác (trừ
thui chó). Họ làm sạch con vật, ướp muối và gia vị, lấy lá chuối xanh,
tươi – rải xuống đất, đặt con vật cần nướng lên trên, lấy nồi đất (hoặc
nồi gang) úp kín, đổ trấu (vỏ của hạt thóc sau khi xay, sàng – thải ra) –
trùm lên rồi đốt lửa. Trấu chắy âm ỉ, sau dăm ba giờ (tùy theo vật
nướng), tắt lửa, bới tro, con vật nướng chín trong hơi nóng, ảm mùi thơm
của trấu cháy. Cách nướng này, dân Nam Định gọi là ’’ủ đống rấm’’!
Thịt nướng kiểu ủ đống rấm ngon vô cùng.
Ngon không thể miêu tả bằng lời, chỉ có thể tóm tát: Thơm mùi thịt ướp
hương vị không bị mất hơi, được mùi thơm của trấu chắy thẩm thấu, ảm vào
– tạo cho người ăn cảm giác: Nuốt vào đến đâu, thấy ngon, khoái khẩu,
biết mùi vị thịt nướng – đến đó!
Tôi nhớ lại những lần gần tết – vào ngày
20 – 21 tháng chạp – trước ngày 23 ông táo lên chầu trời. Bố thuê người
tát ao nhà, với thỏa thuận: Những con cá chép từ 2 kílô trở lên, người
tát thuê không được chia, còn lại tất cả cá tôm chia đôi mỗi bên một
nửa. Trong số những con cá chép to nhất, bố để nguyên con, đem nướng
chín cúng ông táo (…). Cách nướng như đã nói ở trên.
Con cá chép nướng xong, đặt lên đĩa.
Chúng tôi vây quanh bố trầm trồ sít xoa…
đứa nào cũng nuốt nước bọt ’’ừng ực’’ bởi mùi thơm của cá bộc lên ngào
ngạt. Cũng may, bố nhớ đến lũ trẻ nên đặt cạnh con chép to là vài con
chép con bọc thêm lá chuối (chống cháy). Chúng tôi hău hắu nhìn. Bố cười
bảo: Các con không được ’’hỗn’’, để bố cúng ông Táo, thắp hương chắy
tàn, xong – mới được ăn . Dù thèm ’’rỏ rãi’’, chúng tôi đành tiu nghỉu
lảng ra sân đốt pháo.
Lúc dọn cơm, cả 3 anh em được mẹ gắp chia
cho miếng lườn toàn thịt nạc (chỗ ngon nhất) đầu, bụng bố mẹ ăn. Cho
đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ con cá chép nướng 2 kí lô kia: Vẩy, vây,
đuôi vẫn còn nguyên nhưng gắp đưa lên miệng, nhai dòn tan. Thịt của cá
không nhão mà hơi dai, phải nhai kĩ, càng nhai chất ngọt, bùi của thịt
cá tứa ra rồi nuốt mới thật đã – Chao! Tuyệt vời…
Sau này có dịp đi tứ xứ, tôi đã từng ăn
đủ thứ cá đưọc các đầu bếp Việt, Tầu, Đức, Nga, Tiệp – chế biến thành
món ăn. Tuy mỗi món cá do những đầu bếp tài ba chế biến, có hương vị đặc
sắc riêng, nhưng không thể có món cá nào ngon bằng con chép nưóng theo
kiểu ủ đống rấm – của miền quê Nam Định mà tôi đã từng được ăn!
Cũng cách nướng như vậy, chúng tôi còn
được ăn lợn sữa (cả lợn bao tử). Món nướng này trở thành kỉ niệm sâu sắc
thời thơ ấu, đã theo tôi trong suốt cuộc đời: Năm 1956 – 1957, dân quê
tôi gặp trận đói. Trận đói này không khủng khiếp như trận đói năm 1945.
Bây giờ, tuy cũng đói nhưng vẫn còn cái ăn để cầm cự cho đến mùa gặt.
Dân làng đều phải ăn cháo cám và những thứ có thể ăn độn được… Nhà tôi
ăn 1 bữa cháo cám, còn bưa kia độn ngô khoai sắn. Vừa ra khỏi cuộc chiến
tranh chống Pháp, lại quây quần đêm ngày ’’mải mê’’ đấu tố nhau làm trễ
nải việc đồng áng… Nhưng tôi nhớ rõ: Mùa đông năm 1956 – 1957 rất rét,
trâu chết la liệt, điều đó đã góp phần làm lúa thất thu và nạn đói đã
xẩy ra…
Người ăn cả cám của lợn nên nhà có con
lợn nái (lợn nuôi để đẻ con) cám còn lại chỉ đủ cho nó cầm hơi. Tuy vậy
con lợn vẫn sinh được 10 con. Bố mẹ nhìn lũ lợn con mới sinh còn đỏ hỏn,
chưa mở mắt – trầm ngâm… chợt bố bảo mẹ: Không có cách nào nuôi chúng
được. Có lẽ… có lẽ – bố ngập ngừng mãi mới thốt lên lời – giết thịt
chúng thôi!
Mẹ hốt hoảng: Đừng, như thế tội nghiệp lắm!
- Nhưng nếu không, lũ con chúng vẫn sẽ chết, lúc đó vât đi hết, chi bằng giết thịt, con minh còn được mấy bữa ăn tươi.
Mẹ thương cảm mắt rớm lệ…
Bố biết ý giải thích: Theo nhà Phật, không được sát sinh. Giết lũ lợn còn đỏ hỏn lại càng không nên !
Đạo công gíao lại có cách lí giải : Thứ
nào có trên mặt đất chính là Chúa Trời ban cho người ăn để sống. Trời
sinh ra nó để nuôi con người, như vậy Chúa Trời cho phép ăn thịt sinh
vật khác nên không sợ mang tội…
– Nhưng – Mẹ vẫn ngần ngừ…
- Phật cũng còn dậy: Giết, ăn thịt súc
vất là hóa kiếp để nó đi đầu thai chuyển kiếp, giúp cho chúng được làm
một kiếp sinh linh mới khá hơn. Nói đến đây, bố ngừng lại, giọng nhỏ
dần: Vả lại trong hoàn cảnh bất khả kháng như bây giờ, đành phải chịu
thôi.
Lý luận của bố đã thuyết phục được mẹ.
Thế là bố vao chuồng lợn, tiến đến chô
lợn mẹ đang nằm – lũ con vẩn đang ngậm vú. Bố nhặt từng con bỏ vào chiếc
thúng… chúng cọ quậy mồm ọ ẹ… Lợn mẹ – dù mới sinh đang nằm – chồm dậy
xông vào tấn công ’’kẻ’’ mang con nó đi… Sự chống trả chỉ vô ích, nó chỉ
còn biết lùi sát chân tường mồm hộc… hộc.
10 con lợn sữa được bố tiến hành đem
nướng như quy trình nướng cá… Mấy giờ sau, chúng tôi được thưỏng thức
món nướng ngon tuyệt, tôi có thể nói: Chưa có món thịt nướng nào ngon
bằng!
Món thịt lợn sữa vừa hết, chú Khanh – em
ruột bố – lại gọi sang nhà làm thịt con lợn nái, đang chửa, vì đói đã
chết đột ngột… Chúng tôi lại tiếp tục được ăn thịt lợn bao tử , nướng –
nghĩa là lũ lợn con hãy còn nằm trong bụng mẹ chưa ra đời . Lúc đó tuy
còn nhỏ nhưng khi cắn, nhai thịt nướng, tôi vẫn có cảm gíac gai… gai
trong dạ. Cho đến bây giờ – đã hơn nủa thế kỉ qua, bố mẹ đã về với tổ
tiên – tôi vẫn nhớ lại khuôn mặt mẹ rơi lệ và lợn mẹ vùng vẫy tuyệt vọng
giữ con…
Sau trận đói năm 56 – 57, tôi không bao
giờ còn được nhìn, nghe dân làng nói đến việc giết lợn sữa hay lợn bao
tử. Bởi vì người nông dân không đói, không đến bước đường cùng – không
bao giờ chịu giết lợn con. Chỉ đơn giản: Nuôi lợn con vài tháng sau bán,
sẽ lãi nhiều hơn nếu giết từ lúc mới đẻ….
Tuy vậy vẫn bán tin bán nghi. Thời bao
cấp, mỗi khi Hợp tác xã cho phép các đội sản xuất giết lợn chia nhau để
ăn têt, tôi lại chú ý nghe, xem… Bởi vì ấn tượng bố đem nướng lũ lợn con
(…) vẫn đọng lại trong trí tưởng. Mùi vị của thịt lợn sữa nướng – theo
cách ủ đống rấm – đã hằn sâu trong tiềm thức, trong tâm can dù lúc đó
hãy còn là đứa bé dăm mười tuổi. Dù thời gian đã trôi đi hơn nửa thế kỉ,
ấn tượng đó trong tôi vẫn không phai mờ…
Cho đến nay, đã bước qua thế hệ ’’cổ lai
hi’’ – mỗi khi nghĩ lại chuyện xưa… lời giải thích ’’đầy thuyết phục’’
của bố, hình ảnh mẹ… lại hiện ra rõ nét như cuốn phim quay chậm, tiếng
nói của bố mẹ lại vang vọng trong tâm tưởng… nhất là hình ảnh lợn
mẹ’’gào thét thất thanh’’, lao tới tấn công bố hòng giữ – bảo vê những
đứa con, đỏ hỏn, mắt nhắm nghiền…
Chính lúc này lòng tôi lại trào dâng cảm giác nao nao… cổ tắc nghẹn…gai gai…
Berlin – 25 tháng chạp năm 2012
LXQ
(Rút trong tập Kí – Tạp bút: Đòn Đău Nhớ Đời)
Tác giả gửi cho NTT blog
nguồn:http://nguyentuongthuy2012.wordpress.com/2013/02/09/mieng-ngon-nho-lau/
======================================================================
Chú ý: Nhấn vào
“nhận xét” ở cuối bài để xả stress
Sẽ
xóa những comment nói tục
Thinhoi001
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Chú ý: Điền vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
Sẽ xóa những comment không phù hợp
Thinhoi001