Vũ Hoàng & Nguyễn Xuân Nghĩa, RFA -
Thủ
tướng Lào Bouasone Buphavanh (T), Thủ tướng Ấn Độ Manmohan Singh (P) và
Thủ tướng Myanmar Thein Sein cùng uống trà bên lề các Hội nghị Thượng
đỉnh lãnh đạo các nước trong khối ASEAN tại Hà Nội ngày 29 tháng 10 năm
2010. - AFP photo
Vì địa dư hình thể lẫn lịch sử, Miến Điện nằm giữa ảnh hưởng của hai
nước láng giềng cực lớn là Trung Quốc và Ấn Độ. Diễn đàn Kinh tế tìm
hiểu về sự xoay trở của dân Miến để tự dân chủ hóa ở bên trong và đồng
thời ứng xử với hai nước láng giềng ở bên ngoài. Chúng ta cùng theo dõi
hồ sơ này qua cuộc trao đổi do Vũ Hoàng thực hiện sau đây với chuyên gia
kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa.
So sánh giữa Miến với VN
Vũ Hoàng: Xin kính chào ông Nghĩa. Thưa ông, kỳ này chúng ta thử
phân tích yếu tố ý thức hệ trong quan hệ kinh tế giữa các quốc gia và
chú ý đến trường hợp Miến Điện, một nước đang tự chuyển hóa sang chế độ
dân chủ ở bên trong, mà với bên ngoài thì phải xoay trở giữa hai nước
láng giềng có nhiều ảnh hưởng là Trung Quốc và Ấn Độ. Như mọi khi, chúng
tôi cũng muốn nhấn mạnh là từ kinh nghiệm đó của Miến Điện mà suy ngẫm
ra cách xử thế của Việt Nam dưới một chế độ độc tài ở bên cạnh Trung
Quốc. Ông nghĩ sao về đề nghị này?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi thiển nghĩ là ta có thể rút tỉa được nhiều
điều bổ ích cho Việt Nam nhất là nếu thấy ra khó khăn muôn mặt của Miến
Điện nếu so với hoàn cảnh của Việt Nam. Như thông lệ, chúng ta sẽ nói
về bối cảnh trước để thấy ra từng bài toán cụ thể của Miến Điện và lối
tính toán của các nước láng giềng.
Về Miến Điện thì từ xa xưa, xứ này từng là cường quốc giàu mạnh của Đông
Nam Á hơn hẳn nước Đại Việt của ta, nhưng rồi họ bị Đế quốc Anh cai trị
từ năm 1886 đến 1948 – cũng tựa Việt Nam dưới chế độ thực dân Pháp. Di
sản của Đế quốc Anh có nhiều mặt tiêu cực mà cũng có điều tích cực nhưng
bài toán lớn nhất là sắc tộc đa số là dân Miến chỉ đảm nhiệm vai trò
hành chính và chính trị, mà không được tham gia vào quân đội, vốn được
người Anh trao cho các sắc dân thiểu số.
Sau khi giành lại độc lập từ năm 1948, Miến Điện trở thành thịnh vượng
nhất nhì Đông Nam Á và từng có công dân làm Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc
là ông U Thant, từ 1961 đến 1971. Nhưng họ gặp nhiều vấn đề an ninh bên
trong để thống nhất lãnh thổ và hội nhập các sắc tộc vào một quốc gia.
Thật ra, Việt Nam không gặp bài toán an ninh ấy, nhưng lại tự gây cho
mình trong tiến trình đấu tranh giành lại độc lập và tụt hậu vào quỹ đạo
Trung Quốc.
Từ năm 1962, Miến Điện bị ách độc tài quân phiệt một phần cũng vì bản
năng bảo vệ sự thống nhất lãnh thổ của dân Miến. Đã vậy, họ còn bị tai
họa thứ nhì là chế độ độc tài ngả theo xã hội chủ nghĩa làm xứ sở bần
cùng và rơi vào vòng tay Trung Quốc. Vì nạn độc tài, Miến Điện càng bị
thế giới cô lập từ năm 1988 lại càng lệ thuộc hơn vào Trung Quốc.
Ngày nay, cùng tiến trình dân chủ hóa, xứ này đang tìm lại một quan hệ
đa diện và cân bằng hơn với các nước trong khi vẫn phải giải quyết bài
toán an ninh vì gần phân nửa lãnh thổ tại miền Bắc và miền Đông hiện do
các sắc tộc thiểu số chi phối trên vùng núi rừng hiểm trở tiếp giáp với
Ấn Độ và Trung Quốc. Nói vắn tắt, hoàn cảnh của họ còn khó khăn gấp bội
nếu so với Việt Nam.
Vũ Hoàng: Ông thường lấy địa dư hình thể làm cơ sở phân tích các
bài toán cơ bản và lâu dài của từng cộng đồng quốc gia. Trường hợp của
Miến Điện là thế nào nếu so sánh với Việt Nam?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Về địa dư lẫn văn hóa, Miến Điện mới thật là
một nước Ấn-Hoa "Indochina" vì nằm giữa hai đại cường Á Châu là Ấn Độ và
Trung Hoa, trên Vịnh Bengale nối liền Ấn Độ dương với Thái Bình dương
qua eo biển Malacca là dòng hải lưu sinh tử cho cả Đông Nam Á. Trong
lịch sử, Trung Hoa đời nhà Nguyên đã bành trướng vào xứ này khi vượt qua
rặng núi Hoành Đoạn. Thời cận đại, Đế quốc Anh đẩy mạnh việc "Ấn hóa"
xứ này để bảo vệ quyền lợi của họ tại Ấn Độ nên thương nhân người Ấn đã
giữ vị trí trọng yếu trong kinh tế Miến Điện.
Nhìn vào hiện tại, lãnh thổ Miến rộng gấp đôi mà với dân số chỉ bằng hai
phần ba Việt Nam, ngày nay là 60 triệu người. Miến Điện là kho tài
nguyên khoáng sản chưa khai thác hết gồm có dầu, khí, than, thiếc, đồng,
uranium lẫn ngọc và gỗ quý cùng tiềm năng lớn về thủy điện nhờ địa dư
đầy núi rừng và thác nước. Thời loạn mà ta có ngọc trong nhà thì rất dễ
bị đạo tặc nhòm ngó!
Cho nên địa dư hình thể ấy cũng bị nhiều tai ách. Thứ nhất, ngoài kho
tài nguyên đáng chú ý, lãnh thổ Miến còn là ngả thông thương từ các tỉnh
bị khóa trong lục địa Trung Quốc với Vịnh Bengale mà khỏi qua eo biển
Malacca. Thứ hai, lãnh thổ Miến cũng giải quyết bài toán sinh tử cho Ấn
Độ là khai thông và phát triển tám tiểu bang trên vùng Đông Bắc mà khỏi
bị nghẽn ở hiểm lộ Siliguri rộng có 50 cây số giữa bang Tây Bengale của
Ấn với xứ Bangladesh. Thứ ba, cả một khu vực rộng lớn ở miền Đông và
miền Bắc của Miến còn là nơi sinh hoạt và hùng cứ của nhiều sắc tộc
thiểu số được các lân bang yểm trợ để gây sức ép với chính quyền.
Trở ngại của Trung Quốc
Một cuộc biểu tình tại Yangon vào ngày 2 tháng 12 năm 2012 phản đối dự án mỏ đồng của Trung Quốc ở miền bắc Myanmar. AFP photo
Vũ Hoàng: Nói về sức ép đó, thưa ông trước hết là từ Trung Quốc, Bắc Kinh muốn những gì và làm những gì tại Miến Điện?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Lãnh đạo Trung Quốc là những người thực dụng
và cái gọi là ý thức hệ cộng sản chỉ là chiêu bài mà thôi, những ai hiểu
lầm tại Hà Nội thì ráng mà chịu!
Về động lực, Bắc Kinh nhìn ra hai mối lợi kinh tế từ Miến Điện là tài
nguyên thiên nhiên có thể bổ sung cho sự khan hiếm của họ và là đường
giao thông qua Ấn Độ dương sang đến Trung Đông và Đông hải. Về tính thực
dụng thì Bắc Kinh đã từng cắt hẳn viện trợ cho các nhóm phiến quân Miến
Điện theo hu xướng Mao Trạch Đông hay "Mao-ít", để bình thường hóa quan
hệ với chế độ quân phiệt Miến, nhất là khi chế độ này bị thế giới tẩy
chay.
Ban đầu, khi bành trướng ảnh hưởng, Bắc Kinh tiến vào Miến Điện qua ba
ngả. Đó là củng cố quan hệ với chế độ quân phiệt ở trung ương mà vẫn
giao kết với các lực lượng thiểu số vốn đã có liên hệ lâu đời về văn
hóa, sắc tộc và cả kinh tế với nhiều tỉnh của Trung Quốc. Và thứ ba là
tiếp tục đối thoại với các tổ chức đối lập, kể cả Liên đoàn Dân chủ.
Nhưng, từ hai chục năm nay, khi chế độ quân phiệt bị cô lập hóa thì họ
hoàn toàn lệ thuộc vào Trung Quốc nên Bắc Kinh có thể đảm bảo quyền lợi
của mình với một đối tác duy nhất là chính quyền độc tài ở thủ đô
Naypyidaw. Đã đành rằng Bắc Kinh khỏi nói chuyện với xu hướng dân chủ
tại Miến, họ cũng khỏi cần yểm trợ các nhóm võ trang thiểu số để gây khó
cho chế độ quân phiệt.
Vũ Hoàng: Thế rồi khi Miến Điện chuyển hóa từ hai năm nay thì tình hình thay đổi ra sao?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Khi Miến Điện tiến vào một thể chế đa nguyên
hơn với nhiều trung tâm có ảnh hưởng về chính trị thì Bắc Kinh lâm thế
kẹt và họ cũng đang phải chuyển hướng.
Người ta có thể thấy ra nỗi khó của Trung Quốc khi hai dự án lớn của họ
tại Miến Điện đã bị phản đối từ bên trong. Trước hết, dự án xây đập
Myitsone tại bang Kachin ở vùng Đông Bắc bị chính quyền Miến đình chỉ từ
Tháng Chín năm 2011 sau khi bị dân thiểu số Kachin, các nhóm bảo vệ môi
sinh lẫn đối lập chính trị vận động phản bác, mỗi lực lượng vì một lý
do riêng. Thứ hai là dự án liên doanh Hoa-Ấn cùng khai thác mỏ đồng
Latpadaungtaung bị chống đối và bà Aung San Suu Kyi hiện đang là chủ
tịch một ủy ban do Quốc hội lập ra để điều tra về dự án này.
Xưa nay, Bắc Kinh nắm gọn chế độ quân phiệt nên dễ thao túng. Từ khi
Miến Điện chuyển dần qua chế độ dân chủ thì Trung Quốc gặp trở ngại. Đây
là ta chưa nói đến ảnh hưởng của quốc tế, của truyền thông hay các nước
Anh, Mỹ, Nhật và Ấn Độ. Ra khỏi nạn độc tài, Miến Điện hết bị cô lập
thì có nhiều cách ứng phó hơn trước để bảo vệ quyền lợi của mình.
Ảnh hưởng từ Ấn Độ
Chủ
tịch Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ Miến Điện, bà Aung San Suu Kyi (P),
bắt tay với Bộ trưởng Ngoại giao Ấn Độ Salman Khurshid trước một cuộc
họp tại New Delhi vào ngày 15 Tháng 11 năm 2012. AFP photo
Vũ Hoàng: Bước qua hoàn cảnh của Ấn Độ, thưa ông, chính quyền Ấn đã tác động như thế nào vào kinh tế Miến Điện?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Ta không quên là Ấn Độ có ảnh hưởng văn hóa và
tôn giáo từ đã lâu tại Miến Điện. Thời thuộc địa, ảnh hưởng đó được
củng cố thêm về kinh tế với ba triệu dân Ấn đang làm ăn phát đạt ở nơi
đây. Sau thời độc lập, Ấn Độ duy trì chế độ dân chủ đa nguyên trong một
xã hội đa văn hoá và đa chủng tộc dù có bị khủng bố phá hoại. Chế độ ấy
khiến Ấn Độ tôn trọng luật lệ và quan tâm đến dư luận chứ không ngang
ngược như Trung Quốc. Nhưng hoàn cảnh ấy khiến họ bị trở ngại khi bành
trướng ảnh hưởng, mà cũng có nhiều lợi thế khác ta rất cần chú ý.
Sau khi từ bỏ chế độ tập trung quản lý để ngả theo kinh tế thị trường từ
20 năm nay, Ấn Độ phát triển khá nhanh và cũng cần tài nguyên và vị trí
địa dư của Miến. Từ năm 2006 đến nay, họ xúc tiến rất nhiều dự án thủy
điện, dầu thô, khí đốt và xây dựng hạ tầng vận chuyển tại đây, điển hình
là dự án đa năng Kaladan, gọi tắt là KMMT, nối liền cảng Kolkata của Ấn
với cảng Sittwee của Miến qua cảng Chittagong của xứ Bangladesh.
Khởi công từ năm 2011, dự án quy mô này nhắm vào mục tiêu năng lượng lẫn
vận tải, cả hàng hải lẫn lộ vận, nhưng qua nhiều giai đoạn khá phức tạp
như vét bùn và tân trang hải cảng Sittwee của Miến, khai thông sông
Kalamantan cho các giang thuyền và xây xa lộ, v.v... Dọc đường họ bị
Trung Quốc cạnh tranh và lấy mất nhiều công đoạn, kể cả trúng thầu dự án
khí đốt tại trung tâm dầu khí lớn nhất của Miến để đưa khí đốt về Vân
Nam thay vì qua Bangladesh về Ấn Độ....
Vũ Hoàng: Thưa ông, nếu có một tấm bản đồ thì ta thấy rằng Miến
Điện tiếp giáp với hai nước đông dân nhất và có ảnh hưởng văn hóa sâu
đậm nhất là Ấn Độ ở hướng Tây-Bắc và Trung Quốc ở hướng Đông-Bắc. Ngày
nay, hai cường quốc này đang ráo riết cạnh tranh với nhau để bảo vệ
quyền lợi kinh tế lẫn an ninh chiến lược của họ tại Miến Điện. Nếu Trung
Quốc có thể chi phối và mua chuộc lãnh đạo Miến thì Ấn Độ lại bị bất
lợi khi phải tôn trọng luật chơi quốc tế. Như vậy, đâu là lợi thế của Ấn
Độ và nhất là của Miến Điện?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Ấn Độ có lợi thế quốc tế khi các nước khác
cũng tìm vào Miến Điện theo nhịp độ dân chủ hóa của xứ này, như Nhật
Bản, Thái Lan, Hoa Kỳ và các nước Âu Châu. Lợi thế của Ấn mạnh hay yếu
còn tùy vào khả năng cải thiện hạ tầng vận chuyển và kinh doanh của Ấn
Độ và nhất là mối lo của nhiều quốc gia về sự bành trướng của Trung
Quốc.
Phần mình, lợi thế của Miến Điện chính là khả năng can thiệp và lên
tiếng của người dân về những gì có lợi cho họ mà các nước khác không thể
gạt qua một bên để chỉ ăn chia với thiểu số cầm quyền ở trên. Chuyện
này gợi nhớ đến ngụ ngôn của Trang Tử trong bộ Nam Hoa Kinh.
Một ông phú hộ đó nhét hết của cải vào trong cái rương và đóng đai cho
chặt ở bên ngoài. Khi kẻ trộm lẻn vào thì chỉ ôm lấy cái rương là được
hết và còn thầm mừng là cái đai ấy không bị bung! Ý nghĩa của ngụ ngôn
là chế độ độc tài đóng đai cả nước và trao trọn gói cho phường đạo tặc
mà người dân chẳng thể phản đối gì được. Nếu người Việt được biết rõ về
từng dự án của Trung Quốc tại Việt Nam thì may ra xứ này sẽ khá hơn Miến
Điện. Chúng ta còn nhiều cơ hội tìm hiểu thêm về sự chuyển hóa của Miến
Điện vì sẽ học được nhiều kinh nghiệm lắm....
Vũ Hoàng: Xin cảm tạ ông Nghĩa về phần phân tích và thí dụ rất thấm thía này.
nguồn:http://www.diendantheky.net/2013/02/vu-hoang-nguyen-xuan-nghi-mien-ien-giua.html
======================================================================
Chú ý: Nhấn vào
“nhận xét” ở cuối bài để xả stress
Sẽ
xóa những comment nói tục
Thinhoi001



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Chú ý: Điền vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
Sẽ xóa những comment không phù hợp
Thinhoi001