Những mong ước chính đáng!
Đức Thành
Việc
bưng bít thông tin, ngăn cấm người dân mở miệng đã trở thành bản chất
thâm căn cố đế của xã hội toàn trị. Dù được giải thích dưới góc độ nào
thì vẫn phải thấy một sự thật là cái Đảng cầm quyền ấy đang bị suy thoái
trầm trọng và nạn tham nhũng do Đảng ấy gây ra đang hoành hành phá nát
mọi giá trị truyền thống của dân tộc, khiến đại bộ phận nhân dân mất hết
niềm tin vào đường lối dẫn dắt của Đảng cầm quyền.
Trong
khi đó, báo chí chính thống của Đảng và nhà nước không dám phản ánh mọi
thực trạng của đất nước. Đặc biệt là những oan khuất của nhân dân do
Đảng cầm quyền gây ra trong thời gian vừa qua, những vấn đề còn bỏ ngỏ
không được Đảng Cộng sản giải thích về việc ký kết hiệp định biên giới
lãnh thổ, phân định vịnh Bắc bộ với Tập đoàn Tàu cộng, kẻ thù truyền
kiếp, của dân tộc Việt nhưng được Đảng coi là đồng chí tốt của Đảng. Rồi
hội nghị Thành Đô bí mật kia là gì, nếu nó trong sáng, bình đẳng, cùng
có lợi cho cả hai thì tại sao mà Đảng phải giấu nhân dân như mèo giấu…
đến vậy. Và nữa, những vấn đề lợi ích nhóm của Đảng cầm quyền ngày nay
cũng như bao chuyện xú uế bốc mùi từ quá khứ…
Nhân
dân ai cũng hiểu rằng giá như Đảng không tự nhận mình là lực lượng lãnh
đạo nhà nước và xã hội, không tự nhận mình là người cầm lái con thuyền
cách mạng Việt Nam thì dân tộc Việt Nam đâu phải tốn hơi tốn sức góp ý
với Đảng như vậy!?
Ngược lại, với việc tự nhận
mình là người lãnh đạo nhà nước, dẫn dắt dân tộc thì Đảng phải có trách
nhiệm, phải chịu trách nhiệm về việc lãnh đạo, dẫn dắt dân tộc đến…
nghèo nàn lạc hậu. Đảng phải là người bị dân tộc phân xử công minh vì
nhân dân đã giao “chính quyền nhân dân” của mình cho Đảng lãnh đạo điều
hành và quản lý.
Vừa qua VTV cho chiếu vụ việc
tại Mỹ Yên (Nghệ An), dân bức xúc ném đá tấn công lại những “công bộc”
của dân. Nhân dân Mỹ Yên không ai ngu dại lại xúi nhau bỏ ruộng bỏ làng
bỏ việc để cầm cuốc thuổng gậy gộc đi “chiến đấu” với chính quyền như
vậy. Rõ ràng ở đây phải có “bụt không trêu tòa, không bao giờ gà mổ mắt”.
Việc bình luận của VTV về sự vi phạm pháp luật của một vài cá nhân
người dân (tuy có quay hình dẫn lời khai của họ) không lừa được đông đảo
người xem. Nhân dân cả nước đang rất trông chờ vào sự giải thích chính
thức của Đảng cầm quyền (bằng nghị quyết trung ương hẳn hoi chứ không
bằng những bài của mấy anh ăn lương để viết trên một số báo chính thống)
về nguyên nhân nào mà dân lại chống đối chính quyền như ở Nghệ An, Thái
Bình, Hải Phòng, Nam Định và rất nhiều nơi khác… Thay vì phải tìm cách
để giải thích cho dân hiểu được những vấn đề bức xúc ấy, Đảng đã dùng kế
im lặng là vàng không dám phát ngôn về những vấn đề cụ thể thảng, hoặc
có tờ báo nào động chạm đến chỉ là lướt qua, khiến nhân dân đã bức xúc
lại vô cùng bức xúc.
Cái động thái không giải thích, tảng lờ những vấn đề mà người đảng viên chân chính Lê Hiếu Đằng đặt ra trong bài Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh,
không có bất cứ cơ quan có trách nhiệm nào của Đảng lên tiếng để nhân
dân biết được ý kiến chính thức của Đảng, cho thấy Đảng đang mất phương
hướng trầm trọng và đang rơi dần vào thế tuyệt vọng. Cái thủ đoạn dùng
các bài nói, bài viết mang tính cá nhân (truyền thông xã hội đã nhận mặt
được sự trá hình cũng như bồi bút trong các bài viết ấy) không thể cứu
vãn được sự khủng hoảng về đường hướng xử lý những vấn đề mới của đất
nước. Việc dùng vài ý kiến bị coi là bồi bút để nói hộ thay tấm lòng của
Đảng cho thấy công tác dân vận của Đảng đã bị đổ bể hoàn toàn ngay khi
nghị quyết trung ương VII vừa rồi được xây dựng, nghe đâu rất công phu
hoành tráng và đầy tốn kém.
Trong quá trình
công tác, tôi có dịp tiếp xúc nhiều người, từ miền xuôi lên miền ngược,
từ thành thị đến nông thôn, từ công nhân, nông dân đến trí thức, bà con
bên lương lẫn bên giáo, đặc biệt là với những người không dính dáng gì
đến quan chức. Họ đều thổ lộ rằng khi báo chí lề Đảng bị kìm kẹp ngăn
cản việc đưa tin trung thực thì các báo lề dân lại ít nêu được những vấn
đề nổi cộm của những vụ việc đã xảy ra trên toàn quốc và gợi mở đường
hướng khắc phục những vấn đề gây bức xúc ấy, giúp nhân dân chiêm nghiệm,
học hỏi để tránh những cái bẫy do bị Đảng bưng bít thông tin. Để có cái
nhìn trung thực hơn, đúng đắn, khách quan hơn thì người dân trên cả
nước rất cần có những bài viết những thông tin của cộng đồng mạng về
những vụ việc cụ thể, con người cụ thể, càng có chứng cứ chi tiết, có
địa chỉ rõ ràng càng tốt để qua đó làm câm miệng những kẻ bồi bút lu
loa.
Có người chia sẻ với tôi rằng: Giá như có
ai đó lập được một bảo tàng (dù là bảo tàng online) về dân oan, về nạn
nhân của Đảng cầm quyền từ thời kỳ kháng chiến chống Pháp, cải cách
ruộng đất, Nhân văn Giai phẩm cho đến thời nay, giúp mọi người, mọi gia
đình bị oan khuất bấy lâu nay nói lên được sự oan khiên của mình dưới
chính thể Đảng Cộng sản gần 70 năm qua thì dân tộc sẽ bớt u mê mà nhanh
tìm ra chân lý.
Có người mạnh dạn hơn còn cho
rằng tại sao ta không đấu tranh để yêu cầu Đảng, nhà nước phải xây dựng
tượng đài dân oan như bên Mỹ họ xây dựng tượng đài kỷ niệm những nạn
nhân cộng sản?!
Hai miền Nam Bắc Triều Tiên tuy
chưa thống nhất nhưng xuất phát từ tinh thần hòa hợp dân tộc, họ vẫn tạo
được cơ hội thăm viếng lẫn nhau cho những gia đình ly tán. Việt Nam
chúng ta đã thống nhất được hơn một phần ba thế kỷ, vậy tai sao những
ước ao giản dị, đầy tính nhân văn của người Việt mình về một bảo tàng,
về một tượng đài tri ân kỷ niệm, tưởng nhớ những người không may mắn, là
nạn nhân của một thời sai lầm của Đảng đã được Đảng thừa nhận lại chưa
được những tinh hoa của Đảng nghĩ ra?!
Rất mong các tổ chức cá nhân hưởng ứng cổ vũ đóng góp cho việc xây dựng một bảo tàng online về sự oan khuất của dân oan.
Đ. T.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.
Được đăng bởi bauxitevn vào lúc 00:03
nguồn:http://boxitvn.blogspot.com/2013/09/nhung-mong-uoc-chinh-ang.html
=======================================================================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Chú ý: Điền vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
Sẽ xóa những comment không phù hợp
Thinhoi001