* Minh
Diện
Nhờ
luật sư Phan Trung Hoài nhiệt tình tìm giúp, tôi đã gặp lại luật sư Nguyễn Thị
Loan, người bào chữa cho Tăng Minh Phụng và đã bật khóc trong phiên tòa phúc thẩm khi nghe Hội đồng Thẩm
định giá mỗi mét vuông đất của thân chủ mình chỉ bằng…một que kem. Luật sư Nguyễn Thị Loan
cũng là người chuyển lá thư của Tăng
Minh Phụng viết cho tôi trước khi bị hành hình. Chị Loan đã cao tuổi, lại buồn
vì đã dốc hết tâm sức mà không bảo vệ được thân chủ của mình, đành bó tay để
nhìn cái chết oan uổng củaTăng Minh Phụng, nên chị quyết định bỏ nghề luật sư.
Chị qua Mỹ mấy năm và mới trở về cách đây không lâu.
Dù thời
gian đã phôi pha, nhưng nay nhắc lại chuyện Tăng Minh Phụng, luật sư Nguyễn Thị
Loan vẫn không cầm được nước mắt. Chị nói:
- Ngày đó
sau khi bị tuyên án tử hình trong vụ án Epco-Minh Phụng, ông Tăng Minh Phụng lại
còn bị khởi tố trong vụ án Ptrolimex, và tôi tiếp tục làm luật sư bào chữa
cho Phụng. Vì vậy tuần nào tôi cũng vào làm việc với thân
chủ của mình trong khám tử tù. Càng tiếp xúc với Tăng Minh Phụng, tôi càng
thương và cảm phục nhân cách của con người này, nó hoàn toàn khác hẳn, phản
chiếu ngược lại bộ mặt của những kẻ tham lam, lừa lọc, cơ
hội…
Câu chuyện của chúng tôi bắt đấu từ lá thư
Tăng Minh Phụng viết cho tôi, trước lúc bị hành hình: “Kính gửi anh Minh Diện! Bảy Phụng vô cùng
biết ơn vì vừa qua anh đã cản nhà báo
HL, để vợ con em được sống bình yên. Bảy
Phụng biết anh chẳng được gì mà phải chịu oan ức nhưng vẫn không quên Bảy Phụng, còn những
người hưởng quá nhiều như………thì quay mặt
với Bảy
Phụng. Bảy Phụng tin những kẻ như
vậy sẽ bị quả báo. Bảy Phụng rất tiếc là không thực hiện được hoài bão giúp cho
mọi người, Bảy Phụng ra đi mang theo hoài bão đó và thương cho những người ở
lại” .
Cách đó không lâu, nhà báo HL đã viết một phóng sự điều tra với những
chuyện bịa đặt bêu xấu cô Thương và mấy đứa con Tăng Minh Phụng, chuẩn bị đăng
báo. Khi được nhà báo H Đ cho biết, tôi đã tìm gặp HL, thuyết phục anh ta không
nên làm như vậy đối với một người mà anh ta từng coi là bạn, từng được hưởng nhiều ân huệ. Lúc đầu HL khăng
khăng bảo viết theo chỉ đạo của tổng biên tập. Tôi phải nói thẳng, nếu ông cho đăng bài báo này, tôi sẽ viết một loạt bài
vạch mặt ông lợi dụng khi người ta rơi vào cảnh sa cơ thất thế để tống tiền Tăng
Minh Phụng như thế nào, HL mới đưa bản thảo bài phóng sự cho tôi. Tôi đã nhờ
luật sư Nguyễn Thị Loan chuyển bài báo đó cùng một triệu đồng cho Tăng Minh
Phụng.
Luật sư
Nguyễn Thị Loan cho biết, ngày đó Tăng Minh Phụng nhờ chị đến gặp Nguyễn Công Khế, tổng biên tập báo
Thanh Niên, nhờ cho đăng bài nói lên sự
thật giúp Tăng Minh Phụng, nhưng ông Khế bảo không thể làm được vì tờ báo phải
chịu sự lãnh đạo của trên.
Quả
là phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí! Khi Tăng Minh Phụng chưa rơi vào lao lý,
ngày đêm ngoài công việc kinh doanh còn phải đón tiếp bao nhiêu khách khứa. Có
nhiều vị khách không mời mà đến. Đặc biệt phóng viên đài báo luôn bám sát Tăng
Minh Phụng, viết bải ca ngợi, đăng quảng cáo. Có tờ báo không thèm hỏi Tăng Minh
Phụng có đồng ý hay không, cứ lấy hình ảnh Công ty Minh Phụng đăng lên hàng chục
số báo liên tiếp rồi đến lấy một lúc hàng trăm triệu đồng tiền quảng cáo. Trong
số 120 số thuê bao điện thoại di động Công ty Minh Phụng trả tiền, có 23 số dành
cho nhà báo. Một nhà báo “mua” của Tăng Minh Phụng một chiếc xe hơi loại sang,
trả tiền dần bằng các bài báo và huê hồng đăng quảng cáo. Vậy mà khi Tăng Minh Phụng gặp
nạn chẳng những không bênh còn lao vào đánh vùi đánh dập để chứng tỏ mình không
liên can …
Khi
chị Loan nói lại cho Tăng Minh Phụng nghe cuộc gặp Nguyễn Công Khế, Tăng Minh
Phụng chỉ cười không nói gì.
Bị
hầu hết bạn bè xa lánh, Tăng Minh Phụng chỉ còn hy vọng vào mối quan hệ của viên
cố vấn đối ngoại Hoàng Quang Thuận.
Hoàng Quang Thuận nói như đinh đóng cột rằng: “Ông Phật sống nhất định sẽ cứu
Tăng Minh Phụng”. Hoàng Quang Thuận còn bảo: “Ông Phật sống” nói kẻ nào giết Tăng Minh Phụng chết không nhắm
mắt!
"Ông
Phật sống" mà Hoàng Quang Thuận nhân cơ hội "tung chiêu" là ngài Đỗ Mười, bấy
giờ đang làm Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam . Dù Thuận có biệt danh là “Thuận nổ” nhưng nghe y nói sẵn sàng đưa luật sư Nguyễn Thị Loan đi gặp “Phật
sống” thì mọi người lại hy vọng mối quan hệ đặc biệt này
cứu Tăng Minh Phụng.
Chị Loan kể:
- Trước
mặt Tăng Minh Phụng, Hoàng Quang Thuận hứa sẽ đưa tôi đến gặp “ông Phật sống” để
kêu oan cho Tăng Minh Phụng. Nhưng khi ra Hà Nội, Thuận dặn tôi không được nói
là luật sư của Tăng Minh Phụng. Tôi và Thuận vào nhà ông Đỗ Mười lúc chiều, nhà
vắng tanh vắng ngắt, ông Đỗ Mười ngồi ở phòng khách. Tôi làm theo Hoàng Quang
Thuận đạo diễn, đến trước mặt ông Đỗ Mười, chắp hai tay trước ngực, cúi đầu nói:
“Thưa ông Phật, con ở miền Nam
ra thăm ông Phật ạ!”. Ông Đỗ Mười nói:
“À, vậy hả, ngồi đi !”. Ông mời tôi uống
nước trà, không hỏi gì nữa, khoảng ba bốn phút, Hoàng Quang Thuận vội vã rối rít chào “ông Phật” rồi kéo tôi ra
về.
Bỗng nhiên tôi thấy bị hụt hẫng. Ra khỏi nhà,
tôi nói với Hoàng Quang Thuận: “Sao kỳ thế ông Thuận? Ông nói với ông Tăng Minh
Phung rằng đưa tôi ra gặp ông Phật kêu oan cho Tăng Minh Phụng, mà không cho
xưng danh là luật sư, cũng không được
nói năng gì là sao? Hoàng Quang Thuận nói: “Nếu
biết chị là luật sư của Tăng Minh Phụng ông Phật không tiếp!”. Thật là
một trò lừa trắng trợn!
Một chuyến đi như vậy tốn kém bao nhiêu tiền bạc của gia đình Tăng Minh Phụng, còn biến tôi thành trò hề, mà anh biết bản chất người miền Nam chúng tôi không bao giờ như vậy. Để chữa thẹn, Hoàng Quang Thuận đưa tôi đi gặp con gái và con rể ông Đỗ Mười là Thủy và Phương, hai người bảo, để rồi sẽ nói với “ông Phật” giúp.
Một chuyến đi như vậy tốn kém bao nhiêu tiền bạc của gia đình Tăng Minh Phụng, còn biến tôi thành trò hề, mà anh biết bản chất người miền Nam chúng tôi không bao giờ như vậy. Để chữa thẹn, Hoàng Quang Thuận đưa tôi đi gặp con gái và con rể ông Đỗ Mười là Thủy và Phương, hai người bảo, để rồi sẽ nói với “ông Phật” giúp.
Tôi vào
thăm Tăng Minh Phụng, kể lại chuyện đó, Tăng Minh Phụng khẽ nhếch mép cười:
“Thằng lưu manh!”. Và Tăng Minh Phụng
nói với tôi: “Em còn sống ngày nào thằng Thuận còn đối xử tốt với chị, em chết
nó sẽ trở măỵ quay lưng lại ngay chị ạ”.
Đúng
như lời của Tăng Minh Phụng trăn trối, Hoàng Quang Thuận hưởng lợi rất nhiều mà không làm được gì giúp
Tăng Minh Phụng. Từ lương bổng, xe pháo, đến ngôi biệt thự số 111/1 đường Bạch
Đằng cạnh sân bay Tân Sơn Nhất cũng từ
cái chức cố vấn đối ngoại mà ra. Nói về cái bằng tiến sỹ của Hoàng Quang Thuận, luật
sư Nguyễn Thị Loan kể:
- Một lần
Tăng Minh Phụng cùng Hoàng Quang Thuận đến nhà tôi chơi. Chồng tôi là giáo sư
Đào Quang Huy khen Thuận có bằng tiến sỹ, Tăng Minh Phụng liền nhích mép cười,
bày tỏ sự khinh thường, diễu cợt.
Luật
sư Loan kể tiếp:
-
Hoàng Quang Thuận không chỉ dùng bài thuốc gia truyền dỏm làm phương tiện ngoại
giao mà dùng cả những thứ dỏm khác. Một lần Thuận hào phóng tặng tôi chiếc đồng
hồ Longin bóng nhoáng, tôi khoe Tăng Minh Phụng: “Này Thuận đầu hói nó cho tôi
cái đồng hồ Long gin!”. Tăng Minh
Phụng cười khẩy: “Longgin Hồng Kông bên
hông Chợ Lớn đó chị ơi, nó mua cả rổ làm
quà tặng lừa người ta đó, chị dzục (vứt) nó đi”.
Khi Tăng Minh Phụng bị giam trong phòng tử tù,
tuần nào Hoàng Quang Thuận cũng gọi điện nhờ luật sư Nguyễn Thị Loan, nếu vào
thăm thì nói là Thuận đã làm việc này
việc kia cho Tăng Minh Phụng. Giả dối đến mức không còn biết tự hổ thẹn để chụp
giật, vơ lợi đã trở thành bản tính của ông "nhà thơ tâm linh". Thuận gửi vào cho Tăng Minh Phụng mấy tập thơ tâm linh
của Thuận. Tăng Minh Phụng bảo luật sư Nguyễn Thị Loan: “Dzục vô sọt rác đi chị
ơi! Tâm linh gì thằng cha đó !”.
Về chuyện
chiếc sừng tê giác, luật sư Nguyễn Thị Loan cho tôi biết:
-
Tôi rất thân cô Sửu, con nuôi của ông Lê Đức Anh, nguyên Chủ tịch nước. Một lần
gặp nhau, cô Sửu nói ông Lê Đức Anh rất cần sừng tê giác để chữa bệnh, Hoàng
Quang Thuận nghe nói, liền vồ vập nổ choang choang, là mình có sừng tê giác thứ
thiệt, và hứa sẽ biếu ông Lê Đức Anh
chiếc sừng tê giác đó. Mấy hôm sau cô Sửu nói với tôi: “Em bắt Thuận nổ phải ói
cái sừng tê giác ra chị ạ!”.
Không hiểu Hoàng Quang Thuận có
ói ra không, và nếu ói thì chiếc sừng tê giác nào? Phải chăng đó là chiếc sừng
tê giác của Tăng Minh Phụng mà Hoàng Quang Thuận sử dụng chán rồi bỗng dưng kêu
mất?
Tôi
không muốn bới lông tìm vết bất kỳ ai, nhưng với kẻ lừa lọc thì cần phải vạch mặt. Cứ theo lời
luật sư Nguyễn Thị Loan thì ông Đỗ Mười chẳng quan tâm gì tới Tăng Minh Phụng,
cái ô gọi là “ông Phật sống” chỉ do Hoàng Quang Thuận dựng lên để nhằm mục đích
vụ lợi mà thôi. Hoàng Quang Thuận đã
dùng cái ô giả đó để lừa Tăng Minh Phụng. Bằng những chiêu lừa như
thế, Hoàng Quang Thuận đã biến luật sư Nguyễn Thị Loan thành trò hề, biến tôi
thành một nạn nhân.
Vừa qua, sau một loạt bài báo đã đăng, Hoàng Quang Thuận gọi điện, nhắn tin xin lỗi, tỏ ra rất thực
tâm, nhưng ngay sau đó phản công lại bằng những lời dối trá. Và những trang WEB
đăng bài phê bình Hoàng Quang Thuận như Lethieunhon, Trannhuong bị đánh sập.
Phải chăng Hoàng Quang Thuận nhúng tay vào việc bẩn thỉu này? Tôi nghĩ, một người như Hoàng Quang Thuận thì
không có việc gì mà ông ta không dám
làm. Hừ, có thế mới là Hoàng Quang Thuận!
M.D
----------------------------------------------



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Chú ý: Điền vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
Sẽ xóa những comment không phù hợp
Thinhoi001