Thử bàn về “giấc mộng Trung hoa” của ông Tập Cận Bình
Nguyễn Thái Nguyên
Trong
hai bài viết trước tôi đã nói ít nhiều về chiến thuật chiến lược, các
thủ đoạn đen trắng xanh vàng gì đó của các nhà lãnh đạo Trung quốc qua
các triều đại nhằm mục tiêu bành trướng. Tất nhiên, những lời bàn ấy
không hề “văn minh lịch sự” như ông đại tá Lưu Minh Phúc ở Đại học Quốc
phòng Bắc Kinh, tác giả cuốn sách “Giấc mộng Trung Hoa: Tư duy nước lớn
và tư thế chiến lược của TQ trong kỷ nguyên hậu Hoa Kỳ” đã tâng bốc dân
tộc Trung Hoa, chủng tộc Trung Hoa là quốc gia dân tộc văn minh nhất thế
giới, trí tuệ nhất thế giới trong cuốn sách nói trên. Đáng tiếc là
chẳng có dịp nào mà thảo luận với ông đại tá Lưu về “sự hiểu lầm” vĩ đại
này!
(Từ “hiểu lầm” là từ tôi mượn của các ông bạn vàng TQ trong các
cuộc thảo luận với các vị lãnh đạo đảng, nhà nước ta mỗi khi sang Bắc
Kinh mà ý nghĩa sau nó là vô cùng tệ hại). Chỉ có thể ngửi thấy mùi vị
cuốn sách kém trí tuệ này trong các phát biểu của Adolf Hitler và các
tay chân ông ta trong đảng Quốc Xã thời những năm 1933-1939 mà thôi. Tôi
sẽ trở lại có lời bàn về ông đại tá và tác phẩm của ông ta sau vì dù
sao thì Tập Cận Bình mới là người đại diện của quốc gia Trung Hoa chứ
không phải Lưu Minh Phúc.
Trong
kho tàng văn hóa của TQ cổ, chuyện bói toán có một khối lượng sách
khổng lồ từ Kinh Dịch cho đến các loại sách tướng số và sấm vĩ mà chỉ
đọc danh mục cũng đã toát mồ hôi chứ chưa nói gì đến nội dung của nó.
Một trong những môn cũng được xếp vào hàng có số má hẳn hoi ở trong cái
kho tàng ấy là môn “Viên mộng thuật” hay có tên khác là “Giải tích
mộng”. Nội dung của môn này về đại thể là căn cứ vào các điềm triệu đã
xảy ra trong giấc mộng rồi suy đoán ra cách cục cát hung trong tương lai
gần của người chiêm mộng. Chuyện này người TQ xưa đã làm ra một thứ
sách như kiểu từ điển ngày nay để không chỉ có các thầy hành nghề giải
mộng mà cho mọi người có thể tra vào đó để đoán cát hung cho mình. Họ
cũng chia ra các loại mộng và ứng mộng như “Mộng liên quan tới tài lộc”,
“Mộng liên quan tới sức khỏe”, “Mộng liên quan tới duyên phận”, “Mộng
liên quan tới phúc họa”, v.v. Ví dụ như người ta bảo: Mộng thấy nói
chuyện với người đã chết thì “việc đang tiến hành tất nhiên thành công”;
Mộng thấy rắn độc thì “điềm tốt lành , thăng quan tiến chức rất nhanh”…
Tuy
tôi không theo học môn Giải tích mộng nhưng theo cách dân dã nhất, xin
cùng các bạn thử xem trong “giấc mộng Trung hoa”, Tập Cận Bình mơ thấy
gì? Liệu ông ta có mơ thấy rắn độc hay có nói chuyện gì với Mao và Đặng
hay không? Hoặc là ông ta lại mơ thấy nước biển mênh mông tràn ngập hết
cả “đường lưỡi bò” của ông ta (điềm “sự nghiệp luôn luôn trắc trở”) hay
thấy những vùng núi phía Bắc nước ta mà TQ lấn chiếm được bị sạt lở
(điềm “nhất thiết bất toại”, mọi việc đều không được)? Để có thể bàn về
Giấc mộng Trung Hoa của Tập Cận Bình, cũng cần thiết phải nhìn lại lịch
sử phát triển các “Giấc mơ” của một số nhà lãnh đạo bên Trung Quốc
Các
nhà lãnh đạo bên TQ thời cộng sản thường hay cố tổng kết tình hình nào
đó rồi gom vào “mấy chữ” cho đảng dễ áp đặt lãnh đạo mà dân dễ răm rắp
thực hiện theo. Ông Mao làm ra đủ loại khẩu hiệu mà nổi bật nhất là “Đại
nhảy vọt”. Đến Đặng Tiểu Bình thì “Mèo trắng mèo đen gì cũng được miễn
bắt được chuột” rồi bày ra lý luận xây dựng một thứ “Chủ nghĩa xã hội
mang màu sắc Trung quốc”… cho đến Hồ Cẩm Đào thì có “Xã hội hài hòa” nên
ông Tập Cận Bình cũng không thể ngồi yên mà phải có một cái gì cho ra
hồn kiểu như thế. Ngay từ tháng 11/2012, khi mới trong diện “quy hoạch”
cùng đối tác cạnh tranh chức Chủ tịch lúc đó là Lý Khắc Cường thì ông
Tập đã cao hứng tuyên bố: “Sự phục hưng vĩ đại của dân tộc Trung Hoa là giấc mơ lớn nhất của Trung Quốc”. Đến khi lên nắm quyền, tháng 3/2013 lại nhấn mạnh trở lại rằng phải “phấn đấu đạt được giấc mơ phục hưng dân tộc Trung Hoa”.
Ông
Tập Cận Bình chưa nói chắc ông định “phục” dân tộc Trung Hoa của ông về
đến đoạn nào trong quá khứ, nhưng theo cái điệu nhất hô vạn ứng của đội
quân tuyên truyền (tôi đồ rằng bên ấy cũng có đội quân “Dư luận viên”
đông đảo vì hiếm khi nào bên ta phát minh ra cái gì như thế một cách độc
lập) cùng các tướng tá của ông ta thì có lẽ không phải thời vua Càn
Long, thời kỳ mà tổng sản phẩm của TQ chiếm 1/3 tổng sản phẩm thế giới
(1793) mà có thể dự đoán ông muốn Trung Hoa quay lại cái thời mà ngay cả
các Công sứ phương Tây cũng phải khấu đầu trước “Hoàng đế vĩ đại” của
TQ chăng? Có thể. Bởi vì dù được gọi là thời thái bình thịnh trị nhưng
nhà Mãn Thanh cũng chỉ tiêu diệt triều Minh rồi cai trị Trung Nguyên và
các chư hầu thôi chứ chưa bành trướng đi đâu xa cả. Còn tư tưởng của mấy
ông lãnh đạo Trung Quốc thời cộng sản thì luôn tìm cách xâm chiếm đất
đai trời biển của nước người, điều chỉ có Hốt Tất Liệt mới làm được! Phải như thế mới đáng gọi là sự “phục hưng vĩ đại” mà thôi. Có
khác chăng là Hốt Tất Liệt đem quân đi xâm lược rồi chiếm được nước
người ta còn các ông lãnh tụ cộng sản thì dù tham vọng và hung hăng có
thừa, nhưng chưa đủ tài lực trong so sánh lực lượng như Hốt Tất Liệt nên
đánh giặc mồm là chính, còn làm thì theo kế “tằm ăn lá dâu” vậy. Kể ra,
nếu có ai “tư vấn” được cho Tập Cận Bình thì cũng nên nhắc ông ta rằng
đừng vì cuồng vọng đại bá mà quên rằng hai triều đại ấy đều là kẻ xâm
lược, tiêu diệt các vương triều “Đại Hán” của tổ tiên ông ta rồi nghiễm
nhiên cai trị TQ thì ông Tập có tự hào đến mấy cũng không làm vơi đi
“nỗi đau tổ tông” mà người Hán không cộng sản bên TQ đời đời không thể
quên đi được chứ sao lại chỉ hậm hực rồi hô hào đòi lại món nợ “quốc
thể” đối với mỗi người Nhật năm xưa?
Theo cách
nhận định của Marx-Engels, trong thế giới cận đại đã có một số nhà
“không tưởng vĩ đại” như Saint Simon, Robert Owen, Charles Fourier… và
sau này, chính một số nhà lý luận về CNXH lại liệt kê cả Marx và Engels
vào danh sách nói trên, mà theo tôi, hai ông phe ta còn không tưởng hơn
ba ông phe Tây kia. Nhưng đó là nói về những nhà lý luận tầm cỡ thế giới
và thời đại. Họ đều là những người đưa ra các chủ thuyết, nhưng mô hình
thực tế của các chủ thuyết ấy chưa từng có và họ cũng chưa từng là nhà
chính trị nắm quyền lực nhà nước theo mô hình không tưởng ấy.
Bên
nước Trung Hoa vĩ đại của ông Tập Cận Bình thời hiện đại này cũng đã
từng có những nhà “không tưởng vĩ đại” nhưng theo một kiểu khác, đó là
những nhà không tưởng nắm quyền cai trị đất nước. Người phải kể đến đầu
tiên là ông Tôn Trung Sơn. Ngay từ thập niên 90 của thế kỷ XIX, trong
thư gửi Đại thần Lý Hồng Chương triều mạt Thanh, ông Tôn Trung Sơn đã
khẳng định có thể tận dụng mọi nguồn lực và khả năng (nhân năng tận kỳ
tài, địa năng tận kỳ lợi, vật năng tận kỳ dụng…) để phát triển Trung Hoa
thành một nước “4 nhất”: Mạnh nhất thế giới; Giàu nhất thế giới; Một
nền chính trị tốt nhất thế giới; Dân chúng hạnh phúc nhất thế giới! Ông
cho rằng người Trung Quốc phải làm nên những kỳ tích vĩ đại nhất thế
giới như thế. Sở dĩ ông tin tưởng đạt được những cái nhất như trên là
bởi vì theo ông: “So với các dân tộc khác trên thế giới… cho đến nay,
dân tộc chúng ta vẫn là dân tộc ưu tú nhất thế giới”! Và cũng từ thuở
ấy, ông đã hô hào không chỉ đuổi kịp mà còn phải vượt Mỹ.
Khi
con người cận kề với cái chết, thường người ta vẫn có quyền mơ tưởng
đến một thiên đường. Khi sống dưới triều đại mục ruỗng đến cực điểm của
triều Mãn Thanh và đứng trên đống hoang tàn của nền kinh tế TQ những năm
cuối của thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX, Tôn Trung Sơn, với tư cách là một
nhà tư tưởng rồi “đại Tổng thống”, có quyền mơ tưởng đến một TQ “nhất
thế giới” như thế, tất nhiên ông không nói vào năm tháng nào thì đạt
được những cái nhất thế giới như Mao sau này. Đó là giấc mộng Trung Hoa của Tôn Trung Sơn cách nay hơn 1 thế kỷ.
“Nhà
không tưởng vĩ đại” tiếp theo là Mao Trạch Đông. Ngay từ năm 1955, Mao
đã đề ra “mục tiêu của chúng ta là phải đuổi kịp và vượt Mỹ”. Một năm
sau, ông khẳng định lại mục tiêu này và cho rằng: “Nếu không như vậy thì
dân tộc Trung Hoa chúng ta có lỗi với các dân tộc trên thế giới”!
(Riêng
lời vàng ngọc này của “Mao chủ tịch vĩ đại” thì tôi không thể không có
lời bàn thêm được: Nếu ta đọc bài viết của Peter Navarro với đầu đề “Chết dưới tay Trung Quốc”
và ông còn ghi chú thêm “Lời kêu gọi thế giới phương Tây hành động” thì
có thể hình dung các hậu duệ của Mao đã xây dựng được một thứ CNXH mang
màu sắc TQ, với một nền kingh tế cộng mọi thứ lại cũng có thể là lớn
thứ hai thế giới nhưng được xây dựng trên cơ sở của một “nền văn minh
tội phạm” với giá cả cực kỳ rẻ mà dùng bất cứ thứ gì cũng chết người,
theo nghĩa đen của từ này. Trong hơn 30 trang viết, Peter Navarro đã
liệt kê tất cả các sản phẩm và dịch vụ mà người TQ sản xuất kinh doanh
đều chứa đầy chất cực độc, nguy hiểm hơn cả bom đạn. Đúng là không phải
dân tộc Trung Hoa “có lỗi” như Mao nói mà còn hơn thế, họ đang phạm tội
đầu độc loài người, kể cả nhân dân của chính họ một cách có bài bản, có
hệ thống nhằm kiếm bằng được thật nhiều tiền để vượt Mỹ, đứng đầu thế
giới!).
Đầu năm 1958, Mao đưa ra “thời gian
biểu”: 10 năm đuổi kịp Anh, thêm 10 năm nữa đuổi kịp Mỹ. Nhưng đến
5/1958, thể hiện ý chí của Mao, trong báo cáo kinh tế của Chính phủ tại
Hội nghị BCHTW (khóa 8) đề ra chủ trương: 7 năm đuổi kịp Anh, 15 năm
đuổi kịp Mỹ. Một tháng sau, Bạc Nhất Ba (Bố của ông Bạc Hy Lai vừa mới
ra tòa) cũng thể hiện ý chí đó của Mao như Lý Phú Xuân trong báo cáo
trước thì Mao bèn phê ngay: Vượt Anh, đuổi kịp Mỹ không phải là 15 năm,
cũng không phải là 7 năm mà chỉ cần 2 đến 3 năm, 2 năm là có thể! Đó là Giấc mộng Trung Hoa của Mao Trạch Đông. Giấc
mộng Trung Hoa ấy đã đưa nền kinh tế TQ từ chỗ chiếm 5,46% so với kinh
tế toàn cầu (1957) xuống 4,01% (1962) với vô vàn hệ lụy, không chỉ tổn
thất về của cải mà còn tổn thất không ít nhân mạng.
Còn
giấc mơ của Tập Cận Bình là gì? Đương nhiên ông mơ về nền kinh tế TQ to
nhất thế giới. Điều này dễ rồi vì nay đã đứng thứ hai theo cách đánh
giá theo TQ. Tuy Trung Quốc khoe là trong 3 thập kỷ qua, đã “xóa đói
giảm nghèo cho 600 triệu dân”, nhưng thật khó tin bởi để thỏa mãn cơn
khát lũng đoạn thế giới, các nhà lãnh đạo TQ đã phải dùng đến hạ sách bần cùng hóa người dân
thì lấy đâu ra một nửa dân số TQ được “thoát nghèo”? Còn nói như bà
Jing Ulrich, Giám đốc điều hành chi nhánh của Jp Morgan thì để trở thành
một “cường quốc” kinh tế, TQ không thể tiếp tục dựa vào đầu tư, xây
dựng nhiều cơ sở hạ tầng, nhà máy, bất động sản… mà cần chuyển sang một
nền kinh tế dịch vụ có định hướng; chuyển từ một nền kinh tế phụ thuộc
vào xuất khẩu sang nền kinh tế tiêu dùng…”. Đây là cả một câu chuyện dài
và không hề dễ dàng như một giấc mơ. Bao giờ thì TQ có sự chuyển này?
(Về
việc đánh giá một nền kinh tế đứng vào thang bậc nào trên thế giới này
thì hình như người ta đánh giá quá đơn giản theo khẩu khí của các nhà
tuyên huấn. Một chuyên gia kinh tế nói với tôi rằng đó là kiểu đánh giá
thiên về lượng. Nhưng theo tôi, cứ cho là các con số của cơ quan công
quyền XHCN như TQ hay VN là đúng, thì việc cộng mọi thứ làm ra trên lãnh
thổ một nước rồi gọi rằng đó là lượng của nền kinh tế ấy cũng không hề
đúng chứ chưa cần bàn tới chất của nền kinh tế ra sao. Một TQ muốn có
nền kinh tế đứng đầu thế giới đúng nghĩa chắc phải thêm khoảng trăm năm
nữa nếu như Mỹ và các nước phương Tây, Nhật Bản không phát triển gì cả
chứ chưa phải đã hý hửng đưa ra luận thuyết “hậu Hoa Kỳ” như ông đại tá
Lưu Minh Phúc viết sách được. Chuyện này còn nhiều điều phải bàn, nhưng
không phải ở bài viết này).
Nhưng giấc mộng
Trung Hoa của Tập Cận Bình không khuôn lại trong phạm vi kinh tế như hai
ông tổ Tôn Trung Sơn và Mao Trạch Đông. Ông này mơ to hơn và phức tạp
hơn nhiều. Tiếp theo kinh tế, ông mơ tiếp một nền quốc phòng hùng mạnh
nhất thế giới. Tháng 12/2012, tức là lúc ông ta chưa lên ngôi, trong
chuyến thị sát lực lượng Hải quân, ông ta đã cổ vũ một “quân đội hùng
mạnh” và đương nhiên, các tướng tá “hết sức phấn khởi” về tư tưởng hiếu
chiến này. Tất nhiên ông không quên nhắc nhở các tướng lĩnh: “Tinh thần
của một quân đội hùng mạnh nằm ở việc tuyệt đối tuân theo các mệnh
lệnh”. Không nói trắng ra theo kiểu viết Hiến pháp của Việt Nam, nhưng
ai cũng hiểu được “mệnh lệnh” mà ông Tập nói ở đây là mệnh lệnh của ai
rồi.
Nội dung thứ ba và là nội dung quan trọng nhất trong giấc mộng “phục hưng vĩ đại” dân tộc Trung Hoa của ông Tập Cận Bình là bá quyền thế giới,
là xâm chiếm các vùng đất, vùng biển, vùng trời nào có thể được để TQ
to hơn và mạnh hơn, trở thành một siêu cường điều khiển cả thế giới.
Hoàng Sa, Trường Sa là chuyện nhỏ, coi như đã an bài. Họ vẽ ra “đường
lưỡi bò” thêm hơn 2 triệu km2 vùng biển, nói là lãnh thổ của
họ, nhiều nước vẫn lặng im. Rồi chuyện Senkaku, thậm chí cả Okinawa cũng
là “của họ” và trong “tầm nhìn” này thì Philippines cũng của TQ nốt…
Những chỗ nào không chiếm được, chưa có cớ gì để bày ra chuyện “tranh
chấp” thì họ “mua” như mua hàng loạt các công ty, nhà máy, thậm chí mua
luôn cả thương hiệu của người ta rồi đem người đến đó mà làm (như tôi đã
viết trong bài “Văn hóa bành trướng”). Vừa rồi dân Ý tức quá, họ đánh
bị thương mấy em sinh viên TQ sang học nghề làm rượu vang Ý thì kể cũng
tội. Những chuyện này thì ai cũng biết, chỉ trừ một số người nào đó gắn
với lợi ích này thì “không biết” mà thôi.
Giấc mơ Phục hưng dân tộc Trung Hoa của Tập Cận Bình đại thể như thế đấy.
Cũng có thể rồi đây phải xếp ông ta vào hàng các nhà không tưởng vĩ đại
của Trung Quốc. Để minh họa giấc mơ này, như đã nói, ông đại tá Lưu
Minh Phúc đã phụ họa bằng cả một cuốn sách mang tựa: “Giấc mộng Trung Hoa: Tư duy nước lớn và tư thế chiến lược của Trung Quốc trong kỷ nguyện hậu Hoa Kỳ”.
Tôi đã vài lần muốn tóm lược hay như cách gọi văn hoa hơn là “tổng
thuật” cuốn sách này nhưng đều không thành công vì đọc qua rồi đọc lại
cuốn sách thấy không có cái gì đáng bỏ công để “tổng thuật” ngoại trừ
cách nói khoa trương vô căn cứ và vô văn hóa của tác giả. Ví như trong
chương II, ông ta đưa ra các đề mục: Thay đổi vị trí đứng đầu thế giới:
100 năm một lần. Thế giới không có bá quyền (chắc chỉ có Đại Trung Hoa
thôi). Đến chương III thì khẳng định luôn: Thời đại Trung Quốc, địa vị
lãnh tụ của TQ được xác lập trên thế giới; Thời đại TQ, mô hình phát
triển TQ hơn hẳn thế giới; Thời đại TQ, quan niệm giá trị TQ định hướng
thế giới. Chương IV thì khẳng định về “văn hóa TQ”: Sự hấp dẫn của tính
cách Trung Hoa; Đế quốc Trung Hoa hùng mạnh mà không xưng bá; Mãi mãi
không phai màu “Trung quốc vương đạo”… Chương VII nói về “phục hưng vĩ
đại”; Nước giàu cần có quân mạnh. Chương kết: “Vang khúc khải hoàn”… Chỉ
bấy nhiêu mục thì các bạn cũng đủ biết ông Lưu Minh Phúc đã nói những
điều nhảm nhí gì rồi.
Hà nội, 7/2013
N.T.N.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN
Được đăng bởi bauxitevn vào lúc 01:38
nguồn:http://boxitvn.blogspot.com/2013/09/thu-ban-ve-giac-mong-trung-hoa-cua-ong.html
======================================================================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Chú ý: Điền vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
Sẽ xóa những comment không phù hợp
Thinhoi001