Tạ Nhất Linh (Danlambao)
Trên đời không có gì gây phản cảm hơn cảnh một kẻ đứng trên nấc
thang quyền lực tột cùng của một dân tộc lại mếu máo và nghẹn lời khi
nói về việc kiểm điểm ‘phê và tự phê’ của nhóm quyền lực, trong đó có
chính mình.
Thật THỐI! Muốn bịt mũi và bỏ đi chỗ khác, không thèm nhìn và nghe y
nói, nhưng vẫn phải theo dõi một lúc, vì hành động và lời nói của bọn
người đó có liên quan đến kiểu cách mà bọn họ đày đọa mấy chục triệu con
người hiện đang sống ngắc ngoải trên dải đất hình chữ S này. Đơn giản
vì bọn họ nắm bộ máy và những phương tiện đàn áp trong tay, và sẵn sàng
sử dụng những thứ đó để duy trì quyền lực.
Mặc dù tôi đã đoán trước được gần như chắc chắn kết quả mà TBT
Trọng công bố về việc xét kỷ luật đối với ‘một đồng chí UVBCT’, thế mà
khi nghe những lời từ miệng kẻ đó phát ra, cảm giác ghê tởm đối với cái
tập thể ‘trung ương đại ương’ làm tôi muốn nhổ nước bọt! Chưa bao giờ bộ
mặt đê hèn và giả dối, sự vô cảm của lũ ‘người’ này trước số phận hàng
chục triệu con người lại lộ rõ như bây giờ.
Mặc dù không ưa bọn họ, tôi vẫn muốn dùng những từ lịch sự kiểu như
‘ông’, ‘bà’, ‘ngài’,… để nói về họ. Nhưng họ đã không để cho tôi còn có
thể dùng được những từ đó, vì tội trạng của họ đối với dân tộc này là
quá lớn, và tư cách của họ quá tầm thường, thái độ của họ quá trơ trẽn.
Mặc dù giả dối và luôn giả vờ thương dân, tổng Trọng vẫn không giấu giếm đặt ‘đảng’ lên trên dân tộc. Y nói: “…kiên quyết bảo vệ Đảng, bảo vệ chế độ” rồi mới đến “bảo vệ độc lập dân tộc và chủ quyền quốc gia”. Còn quyền làm người và cuộc sống của nhân dân lao động thì y quên hẳn (mặc dù có nói cũng chỉ là giả dối).

Thế là rõ! Dù một quan chức cấp cao của đảng có giết dân thì vẫn
phải bảo vệ kẻ đó, vì phải “bảo vệ đảng”. Và trên thực tế, các hành vi
tội ác của Nguyễn Tấn Dũng đã dẫn đến cái chết của hàng ngàn người và
đẩy hàng triệu người vào cảnh sống dở chết dở. Dưới sự thao túng của y
và bè lũ, các hệ thống thủy điện, thủy lợi, giao thông cũng biến thành
các loại phương tiện giết người, nhấn chìm làng mạc nhà cửa trong nước
lũ. Được y giật dây, các lực lượng công an, dân phòng đã đẩy hàng ngàn
gia đình vào cảnh mất đất, đánh đập và bắt giam hàng trăm người vô tội.
Chính phủ của y đã làm thất thoát hàng TRIỆU TỈ đồng, tất cả suy cho
cùng là góp từ mồ hôi xương máu của dân. Nếu một kẻ không có vây cánh
mạnh mà làm thất thoát vài chục tỉ đồng đã có thể phải lãnh án tử hình
thì có xử bắn Nguyễn Tấn Dũng đến hàng ngàn lần vẫn chưa đủ!
Tất nhiên, những tội trạng trên và vô vàn tội khác, kể cả tội bán
nước, không phải do một mình Nguyễn Tấn Dũng gây ra. Nhưng y chính là
một trong những kẻ tội đồ số một hiện nay, không những hăm hở phá nát
đất nước, mà còn tìm mọi cách để tạo ra một đội ngũ đông đảo những kẻ
cùng hại nước hại dân.
Thế mà cái đảng mang tên CSVN vẫn chỉ coi những tội trạng đó là
‘khuyết điểm’. Cái ban chấp hành trung ương của nó đã quyết định ‘không
kỷ luật’ đối với y!
Tôi không nói là dân sẽ được lợi hơn nếu phe nhóm Sang-Trọng thắng
phe Dũng. Nhưng một điều bây giờ đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết là
cái gọi là đảng CSVN đã hoàn toàn trở thành một bè lũ tội phạm ghê tởm
nhất, mặc dù liên tục cấu xé nhau, nhưng cũng sẵn sàng thỏa hiệp thông
qua đồng tiền để chia nhau những vùng, những khoảng quyền lực nhằm hút
máu nhân dân! Chúng hành động không theo bất cứ luật lệ nào, mà đơn
thuần dựa vào bạo lực, một thứ bạo lực được dung dưỡng bởi tiền, những
đồng tiền ăn cướp được.
Một câu hỏi xuất hiện trong tâm trí mọi người: Làm thế nào mà Ba
Dũng có thể thoát hiểm khi những tội ác tày trời đã bị phơi bày?
Có rất nhiều cách giải thích, nhưng tất cả đều quy về bốn chữ:
quyền lợi cá nhân. Dù là quyền lợi của ‘đảng’ thì cũng là vì quyền lợi
cá nhân.

Có tin, và tin đó dù không nghe cũng dễ suy ra được, là Ba Dũng đã
tung ra những món tiền không lồ để mặc cả, với tổng chi phí lên đến hàng
tỉ USD. Đa số các ‘ủy viên trung ương’ đều đã được mỗi anh chị hàng
trăm ngàn ‘đô’. Với ủy viên BCT thì mỗi kẻ nhận được hàng triệu hoặc
thậm chí hàng chục triệu đô. Không ai chứng minh được tổng Trọng có nhận
hay không, nhưng việc vào phút chót y đã lấy ‘tình đồng chí’ làm phương
châm hành động, cũng giống như cuối nhiệm kỳ chủ tịch quốc hội khóa XII
y đã cứu nguy cho Ba Dũng trong vụ Vinashin, thì việc nhận tiền cũng
chắc như việc nắm viên sỏi trong lòng bàn tay, mắt không thấy nhưng thừa
biết là có.
Quyền lợi cá nhân còn là động lực mạnh khi các UV trung ương và BCT
buộc phải lựa chọn: đối đầu với Ba Dũng để bươu đầu sứt trán và để cái
thối của chính mình sẽ bị khui ra hay nhận tiền và im miệng. (Trong
trường hợp này, phải nói là các ‘quý vị’ ấy cũng rất khổ sở, bởi vì có
nhận tiền và im miệng thì cũng chưa chắc đã được yên thân khi Ba Dũng
củng cố lại lực lượng. Kẻ dễ gặp tai họa nhất là Trương Tấn Sang, do sắp
tới sẽ chịu cảnh gần như đơn thương độc mã. Tổng cục 2 dù có khá nhiều
nhân vật sẵn sàng xả thân vì ông ta, nhưng cũng không phải không có tay
trong của Dũng).
Cho nên, Phú Trọng càng nói những lời hoa mỹ sáo rỗng thì mọi người
càng thấy thối. Khắp nơi đều một mùi thối đậm đặc đến mức ô nhiễm cả
sông biển non ngàn. Tất nhiên cái mùi thối đó không phải do một mình
Trọng phun ra, mà do cả lũ người trong cái gọi là đảng CSVN cùng xả vào
bầu không khí.
Chỉ có một điều tốt, đó là: một khi các nguyên tắc tổ chức được đại
diện bởi những kẻ nhân danh lãnh đạo đảng CSVN không còn hiệu lực để
triệt hạ một nhóm quyền lực tha hóa đến tận cùng thì thực chất cái đảng
đó đã tan rã. Tất cả những cố gắng để củng cố lực lượng của đảng đang
mất dần ý nghĩa.
Đó là điều kiện thuận lợi cho chúng ta. Hãy chuẩn bị lực lượng chờ ngày hành động!
nguồn:http://anle20.wordpress.com/2012/10/17/a-67/
======================================================================
Chú ý: Nhấn vào “nhận xét” ở cuối bài để
xả stress
Sẽ xóa những comment nói tục
Thinhoi001

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Chú ý: Điền vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
Sẽ xóa những comment không phù hợp
Thinhoi001