Người
quen tiễn những người công an Vinh ra về. Anh ta quay lại pha trà, bao
giờ bắt đầu giữa hai chúng tôi cũng là một ấm trà ngon. Anh ta hỏi tôi
ăn sáng chưa, làm cái bánh mỳ ăn nhé. Tôi lắc đầu, mới ăn lúc 4 giờ sáng
với đoàn công an Vinh.
Anh ta hỏi tôi có nghĩ rằng tôi phải về đây gặp anh ta không.?
Tôi
gật đầu, cái này tôi đã nghĩ kết cục phải thế, suy từ lần Lạng Sơn ra
thì biết. Tôi thắc mắc là sao chuyện xảy ra ở Vinh mà tôi phải về đây.
Anh ta bảo ở từ nay trở đi, trừ khi anh ta chuyển sang bộ phận khác thì
thôi, chứ còn ở đây thì anh ta và tôi vẫn còn theo nhau dài lắm. Dù tôi
có đi đến tận đâu đi nữa thì hồ sơ xử lý cũng về tay anh ta và anh ta sẽ
làm việc với tôi.
Tôi hỏi.
- Vậy tôi nằm trong chuyên án à.?
Anh ta cười không nói gì.
Cuộc
hỏi cung bắt đầu, khi anh ta bắt đầu viết bản cung,phần mở đầu lý lịch.
Lần này không có phần hỏi tên bố mẹ nữa. Hôm trước ở Vinh người ta hỏi
tên bố, tên mẹ tôi đã phản ứng, tôi không biết, không trả lời. Những bản
lấy lời khai sau cũng không có phần ghi tên bố mẹ. Tôi bảo anh ta.
-
Giờ tôi tội gì mà ông làm biên bản lấy lời khai, căn cứ vào quyết định
của công an tỉnh Nghệ An bảo tôi có tội à. Thế thì khởi tố đê, ra lệnh
bắt đê, làm gì có chuyện cứ xơi xơi lấy lời khai.
Anh
ta cười, ít khi anh ta nổi cáu, trừ khi tôi xỏ xiên về chuyện cá nhân
anh ta mới nổi cáu, còn trong công việc lúc nào anh ta cũng tươi cười
kiềm chế. Anh ta nói giờ trong kia đưa ra thì cần phải làm rõ để kết
thúc vụ việc.
Tôi trình bày ;
Ngày
6 tôi vào Nghi Lộc Nghệ An đến nhà bạn để dự lễ tuần hôm sau, 10 giờ
đêm đến nơi, sáng hôm sau ở nhà bạn dự lễ, đến 10 giờ tối vào tp Vinh
ngủ để mai bắt xe về. Đang ở khách sạn thì xảy ra chuyện như đã biết.
Câu hỏi của an ninh.
- Vậy anh có biết hôm đó ngày 8/1/2013 ở tp Vinh có phiên toà xét xử 14 người hoạt động lật đổ chính quyền không.?
Tôi lắc đầu.
An ninh.
- Làm gì có chuyện anh không biết, rõ ràng anh vào đó để quay phim chụp ảnh phiên toà, gửi lên mạng.
Tôi lắc .
-
Này nhé, ai nói cho tôi mà bảo tôi biết, tôi không hề biết xử xiếc cái
gì hết. Tôi ra khách sạn ngủ để đón xe về. Khách sạn tôi trú gần bến xe,
gần đường cái chứ không gần toà. Đó là cái thứ nhất, cái thứ hai là lúc
phiên toà diễn ra rồi ( cái này lúc xe bắt tôi chở qua phiên toà tôi
thấy ) thì chúng tôi đang ngủ, các anh xông vào bắt, không hề có biểu
hiện chúng tôi định ra phiên toà. Tại sao lại khẳng định tôi biết và
chuẩn bị ra phiên toà.
An Ninh.
- Cái chuyện ra toà xem để chụp ảnh, quay phim là có, anh cứ nhận thì đã sao, anh định thế thì cứ nói thế.
Tôi cười.
-
Luật không thể nói cái '' định '' được. Luật là trên những chứng cứ
khách quan, hợp với logich. Sao tôi nói định về Hà Nội có đầy đủ tình
tiết minh chứng lại không được xét, các anh lại đi xét cái ''định'' ra
toà khi không có bằng chứng nào.?
An Ninh.
-
Tất nhiên chúng tôi còn căn cứ trên những cái khác, bằng chứng khác,
chứ không thể anh nói tôi giết người, dao dính máu đây. Là chúng tôi cứ
thế tin ông Hiếu giết người, chúng tôi vẫn phải hỏi, vẫn phải làm rõ
thêm từ nhiều phía.
Tôi nói.
-
Tôi nói rồi, tôi không biết phiên toà nào hết, tôi đi quay phim chụp
ảnh đám lễ tuần đầu bạn tôi, kết thúc lễ 9 giờ tối hôm qua. Vì đường xa,
chúng tôi ra khách sạn gần đường cái ngủ để hôm sau đón xe về. Lúc
chúng tôi đang ngủ thì công an Vinh xông vào dùng hơn trăm người bắt ba
thằng bọn tôi về công an thành phố. Chuyện chỉ có thế.
Nhiều thanh niên trẻ vào phòng, họ bên bộ phận kỹ thuật. An Ninh điều tra ( ANĐT ) bảo.
- Giờ chúng tôi kiểm tra đồ đạc của anh.
Tôi lắc đầu.
- Các ông dựa vào cái gì mà kiểm tra, tôi có phạm tội thì phải có lệnh bắt, khởi tố, sao cứ thấy đồ là kiểm tra.
Họ
không nói gì, cứ thế kiểm tra, họ đông người. Tôi chẳng thể phản ứng
được nhất là khi ở trong trụ sở của họ. Đồ của tôi có máy ảnh, máy ghi
âm, máy quay phim, kính camera, điện thoại.
ANĐT hỏi.
- anh Hiếu, anh cho biết anh có phải nhà báo không mà mang những thứ này.?
Tôi trả lời.
- Chả có quy định nào là chỉ có nhà báo mới được mang những thứ này, câu hỏi này lạc lõng lắm, tôi không trả lời.
ANĐT
ghi không phải nhà báo, thật buồn cười, những câu hỏi dựa trên chủ quan
khép tội. Những câu hỏi thế này sẽ diễn ra theo một chuỗi chủ tâm, để
người đọc bản khai sẽ cảm giác rằng tôi có tội. Mặc dù nếu đi vào từng
chi tiết thì chả ăn nhập gì với nhau. Ngay cả những bản cáo trạng cũng
vậy, đối tượng gặp A, gặp B, đối tượng đi C...kết luận là đối tượng thực
hiện hành vi D. Toà có cho tranh luận là làm rõ tôi gặp A, B nói gì,
bàn gì, đi C làm gì...suy diễn tội là điều phổ thông nhất trong cáo
trạng. Ví dụ như đối tượng đã viết những bài viết có tên...nội dung thế
nào không nói, những khơi khơi nói bài viết xuyên tạc chống phá chế độ.
ANĐT hỏi về nguồn gốc số đồ vật, mục đích đi vào Vinh, khi đi cùng với ai, nói gì với nhau.?
À,
tôi nghĩ thầm, thì ra họ đang suy luận điều tra theo hướng. Có tổ chức
giao nhiệm vụ, có người tài trợ phương tiện, có mục đích quay phim, ghi
hình phiên toà đưa lên các trang website xấu. Thế thì tôi chả phải sợ
nữa, vì những chuyện này không có. Cái loại vô tổ chức, bất trị như ba
thằng chúng tôi thì tổ chức nào chứa được, chưa kể chúng tôi thằng nào
cũng ngang như cua, đi với nhau còn cãi nhau bỏ mẹ, ảnh ọt thằng nào
chụp được thì thằng đấy quăng lên FB của mình. Mạnh thằng nào thằng đấy
chơi, có bàn bạc cái gì bao giờ với nhau đâu.
Tôi
vững tâm trả lời, giờ thì tôi chả sốt ruột, có ngồi đây 5 hay 10 hôm
cũng thế. Số đồ tôi mang theo dùng để quay phim đám tang, nội dung trong
máy đã thể hiện. Còn những thiết bị họ nghĩ là tôi dùng nghe lén, quay
lén với mục đích xấu thì ơn trời thương cho tôi, những thứ đó lại không
hoạt động được hoặc ở trạng thái không sẵn sàng hoạt động. Thậm chí bộ
phận kỹ thuật phải chạy đi, chạy lại chật vật mới cho chúng hoạt động.
Máy ghi âm thì hết pin, kỹ thuật đi mua pin thay mất nửa ngày. Kính
camera không có thẻ nhớ, không có xạc pin, không có dây dẫn máy tính.
Điều đó càng chứng tỏ tôi không có ý định ra phiên toà hay đi đâu.
ANĐT hỏi.
- Vậy anh mang theo làm gì ?
Tôi.
-
Tôi mua từ lâu, cứ để trong balo, cái đó nhỏ ai mà để ý, đi đâu cứ cho
thêm đồ vào mà đi. Còn nếu tôi mang đi để mục đích sử dụng cho chuyến đi
thì nó phải được ở trạng thái hoạt động được rồi, anh ghi hộ tôi rõ là
những thứ này không trong trạng thái hoạt động sẵn sàng và bên trong
không có nội dung gì.
Chúng
tôi đi ăn cơm, ăn ở nhà ăn của cơ quan an ninh điều tra, ngồi cùng bàn
với cả bộ phận kỹ thuật,trinh sát phục vụ việc điều tra tôi. Vì thế bộ
phận an ninh phải mua thêm thức ăn, rất nhiều món ngon nhưng tôi chỉ ăn
được có một bát vì mệt. Xong tôi về buồng làm việc ngủ một giấc trên
ghế.
Chiều cuộc hỏi cung diễn ra, nội dung lại y như cũ, đồ đạc, nguồn gốc, đi đâu, mục đích.
Hay
ở chỗ mỗi lần họ hỏi, tôi lại phát hiện ta những chứng cớ nhỏ những rất
giá trị chứng minh tôi đi Vinh chỉ để dự đám tang, còn chả biết phiên
toà nào hết. Ví dụ phiên toà xảy ra dự kiến 3 ngày mà quần áo, đồ dùng
tôi mang theo chỉ có một hay cùng lắm hai ngày. Tôi đi từ hôm 6, số đồ
dùng cá nhân phù hợp với ngày 8 tôi về. Còn nếu theo phiên toà thì phải
dự kiến đến ngày 10 cơ. Khi vào đám tang tôi ở đó từ lúc vào đến lúc ra
khách sạn ngủ, chả đi đâu, chả gặp ai, chả quay chụp cái gì khác ngoài
đám tang. Có hình ảnh dân phòng trước cửa khách sạn thì tôi bảo là tôi
chụp để dự thi ''người tốt, việc tốt '' mà báo nhà nước phát động, hình
ảnh trong mưa rét đến 60 dân phòng phong toả khách sạn để làm nhiệm vụ.
ANĐT bảo tôi chụp thế để tung lên mạng rêu rao đây là tay sai, đây là chó săn...
Tôi nói.
-
Tôi chưa bao giờ dùng những câu nói đó để nói về họ, khả năng sử dụng
ngôn ngữ và cách sử dụng ngôn ngữ của tôi anh biết quá rõ. Còn việc tung
lên đâu thì anh không có cơ sở suy luận. Giờ anh hỏi tôi thì tôi trả
lời theo suy nghĩ lúc tôi chụp, đó là hình ảnh những người dân phòng
thực hiện nhiệm vụ cấp trên giao trong thời tiết rất khắc nghiệt, tôi
chụp để gửi báo nhà nước dự thi gương người tốt việc tốt. Anh phải ghi
cho tôi, vì anh hỏi tôi trả lời thế.
Kiểm
tra hình ảnh dân phòng trong máy camera của tôi thì đúng là những hình
ảnh này chưa đưa lên mạng. Hình ảnh trên mạng không khớp với hình ảnh
trong máy quay phim của tôi. ANĐT ghi cho tôi theo đúng những gì tôi
khai về mục đích chụp ảnh, quay phim dân phòng.
Chiều tôi bảo mệt, muốn ăn phở, không ăn cơm.
Hai cán bộ ANĐT dẫn tôi ra ngoài ăn phở, ăn xong họ đưa tôi về, qua cổng gác cổng chả hỏi. Họ buột miệng.
- Hay cái ông Hiếu này, qua cổng quen đến nỗi gác cổng chả hỏi nữa.
Họ bảo tôi ngủ lại đây , mai làm việc tiếp.
Tôi
bảo thế thà các ông ra lệnh bắt tôi, tôi còn đòi được tiêu chuẩn phòng
giam, có chỗ nằm, có chăn chiếu. Chứ ngủ đây thì tôi ngủ trên ghế à.?
Họ chỉ tôi chiếc giường của cán bộ có chăn đệm đầy đủ.
Tôi
hỏi thế tôi ngủ một mình à. Họ đưa hai cậu trẻ vào, tôi hỏi thế hai cậu
này ngủ đâu. hai cậu nói là bọn em ngồi ghế. Tôi bảo đéo ai lại thế,
một thằng nằm hai thằng ngồi thì nhìn khó chịu lắm. Ra khách sạn hết cho
xong.
ANĐT
bảo để tôi xin ý kiến lãnh đạo, lát sau anh ta quay lại bảo tôi đi ra
khách sạn. Xe ô tô có tôi nữa là 5 người ra khách sạn. Có hai người ở
với tôi, còn lại đi về. Lúc ANĐT đưa chứng minh thư, chủ khách sạn (
khách sạn nhà nước) chỉ lấy một cái. Tôi bảo.
- Đấy , các ông thuê khách sạn cũng chỉ một chứng minh thư, sao tôi lại bị hoạch hoẹ rồi khám xét, rồi bị bắt.
.ANĐT cười.
- Thôi, ai mà chả biết ông thế nào.
Tôi
vào khách sạn, lên giường ngủ luôn, sáng sau mở mắt chỉ thấy mỗi một
anh bạn ANĐT quen thuộc, hỏi ông kia đâu thì biết về sớm đón con rồi. Ra
cửa ăn phở xong, anh ta hỏi đi taxi chứ, tôi bảo đi bộ thôi, có đoạn
đường ta xi làm gì. Chúng tôi đi bộ , anh ta bảo anh ta khổ vì tôi, nửa
đêm lên Lạng Sơn vì tôi, nửa đêm trực nghe tin Vinh báo về tôi, phải
thức chờ đến lúc tôi về Hà Nội, mất tiền khách sạn cho tôi ngủ. Tôi rút
ví ( từ lúc trong Vinh đến Hà Nội họ không đụng đến ví tiền của tôi )
bảo.
- Thế tôi trả tiền ăn và khách sạn lại cho ông, ai bảo các ông bắt tôi chứ tôi muốn đâu.
ANĐT cười.
- Thôi nói thế thôi, ai dám cầm tiền của ông, người ta nhìn thấy bảo ông hối lộ tôi à.
Chúng tôi đi vào cổng, anh ta bảo tôi cứ vào phòng ngồi trước đi, anh ta lên gặp cấp trên trao đổi.
nguồn:http://nguoibuongio1972.multiply.com/journal/item/707/707
======================================================================
Hậu Vinh Thành Ký- 2
Jan 15, '13 7:56 AM
Hậu Vinh Thành Ký- 2
Tôi
nhờ mua thuốc lá, người của An Ninh đi mua hộ tôi mà không lấy tiền của
tôi. Một ấm trà ngon mới pha. Tôi ngồi hút thuốc, uống trà và chờ đợi.
Trong
mấy ngày làm việc, sự chờ đợi khá dài, cứ hỏi cung xong điều tra viên
cầm hồ sơ, lời khai đi xin ý kiến chỉ đạo. Hàng tiếng mới quay lại để
hỏi xoáy những thêm câu gay gắt. Ta sẽ không thể biết lúc quay lại họ
hỏi chuyện gì, bao giờ cũng là tình tiết mới, chuyện mới được hỏi bằng
những câu rất hiểm mang tính quy chụp.
Sự tử tế hiện lên ở thái độ đối xử như cơm , nước, nghỉ ngơi, trà thuốc không có nghĩa cũng hiện ra ở câu hỏi.
Mà
điều quan trọng cần cho người bị điều tra là ở những câu hỏi khách quan
của cơ quan an ninh điều tra, chứ không phải nằm ở chỗ được đối xử tốt,
ăn gì, uống gì đều được đáp ứng. Trái lại sự đáp ứng về vật chất đấy
còn khiến người bị hỏi cung dễ chủ quan, dễ dãi khi trả lời không cân
nhắc.
Tôi
mong được quát tháo, được cấm đoán, được đối xử ngược đãi, thậm chí là
đánh đập nữa. Chỉ cần thế là tôi sẽ có cớ chả làm việc gì. Tôi sẽ vin
vào vì bị quát sợ quá tinh thần bị khủng hoảng không làm việc ( cái này
tôi đã dùng ở nơi khác rồi ). Còn hơn là thái độ tử tế khi đối xử, nhưng
lại kéo dài thời gian làm việc ngày này sang ngày khác, sự khám xét đồ
bất cần luật lệ, và những câu hỏi suy diễn theo chiều hướng để đi dẫn
dắt người đọc có nhận định rất chủ quan mà chính họ không biết.
Cuộc
đời hơi khó khăn ở chỗ .Ta vừa ngồi chung mâm với họ, cùng ngủ chung
phòng với họ, uống chung ấm trà, bao thuốc như những người anh em, hỏi
han chuyện gia đình , con cái rất tình cảm. Nhưng chỉ mươi phút sau ta
phải căng đầu để kiên nhẫn tìm những điểm mấu chốt để minh oan cho mình,
trước những câu hỏi buộc tội của họ. Điều đó còn khủng khiếp hơn là
phải đối mặt với những điều dữ dội xảy ra mà mình thấy. Những câu hỏi
liên miên, lập đi, lập lại, mỗi lần lại nảy ra một điểm cần giải thích.
Ta phải hoạt động bộ óc như một nhà toán hoc, luật học, tâm lý học để
giải thích trơn tru và tự nhiên những điều mà họ hỏi.
Có
một cách đơn giản là tôi không trả lời, các ông vô cớ bắt tôi ở khách
sạn, giờ đi mà điều tra tôi không nói. Và ngồi khoanh tay, nhắm mắt,
không nói năng gì cả.
Nhưng
nếu có cách giải thích thì tội gì không làm, và hơn nữa nếu chả có cái
vụ bắt ở khách sạn Vinh. Thì cơ quan an ninh điều tra vẫn gửi giấy triệu
tập tôi như thường, bao lần có cần tôi bị bắt ở đâu thì họ mới hỏi thế
đâu. Đang ở nhà đưa đón con, đi chợ như thường vẫn bị triệu tập lên hỏi
như vậy. Chuyện ở Vinh thì thấy, công an hỏi giấy tờ, bảo có đủ giấy tờ
thì thôi, có đủ rồi thì đòi kiểm tra đồ, không cho kiểm tra đồ thì bị
chặn cửa không cho đi lại, sáng sau bắt vì tội cản trở và chống người
thi hành công vụ. Có bằng chứng clip trên mạng là không chống người thi
hành công vụ thì lại bị xoay sang tội tổ chức ghi lén đoàn kiểm tra tung
lên mạng. Cãi được cái đoạn là không ghi lén vì các ông vào phòng tôi
chứ tôi có cơ quan ông đâu, ông đi kiểm tra tôi có biết được trước đâu.
Lại đến tội là ở đâu ra thiết bị này, ai cấp, mang theo dùng vào mục
đích gì....
Cuộc
hỏi cung lại diễn ra, chẳng khó gì không nhận thấy mục đích của các câu
hỏi theo hướng suy diễn. Phiên toà xử các thành viên Việt Tân, tôi đi
vào đó mang theo máy móc thế là để thu thập tin tức phiên toà. Như vậy
thì chỉ có tôi là người của Việt Tân mới đi làm như thế. Hơn nữa bằng
chứng đầy rẫy, hay những kẻ khác khai báo tôi có quan hệ với thành viên
đảng Việt Tân ( những kẻ khai báo này vẫn nhởn nhơ bên ngoài dưới cái
mác là chiến sĩ đấu tranh dân chủ, vui một điều mỗi lần bị điều tra qua
các câu hỏi của an ninh, tôi lại sàng lọc ra tên những kẻ như vậy bằng
suy luận của mình ). Tôi quen Paule Sơn ai mà chẳng thấy, giờ Paule Sơn
bị kết tội Việt Tân xử tù ở Vinh. Tôi quen với Nguyễn Đình Cương cũng
trong vụ án xử cùng Sơn với tội danh tham gia Việt Tân. Trong mạng xã
hội thì đầy người hỏi han sức khoẻ, gia đình tôi như bác Hoàng Cơ Định.
Mà bác Định thì nghe phong phanh không rõ lắm là em của bác Hoàng Cơ
Minh, người sáng lập Đảng Việt Tân.
Tôi
quen họ với tình cảm con người với con người, chưa ai trong số họ khi
quen tôi họ xưng họ là đảng viên đảng Việt Tân. Tôi cũng không bao giờ
bàn chuyện về chính trị, xã hội với họ. Nhưng nhìn vào đó thì cũng không
thể trách được cơ quan an ninh điều tra họ đặt vấn đề nghi ngờ. Nhưng
nghi ngờ và làm rõ nghi ngờ là việc của họ. Tôi chẳng tham gia đảng phái
nào hết, đơn giản không phải tối ghét đảng phái mà tôi là thằng vô kỷ
luật, thích tự do, không chịu bị áp đặt hay điều khiển.
1- Không cản trở người thi hành công vụ.
2- Không ghi lén đoàn kiểm tra rồi tung lên mạng với lời bình luận xấu.
3- Không vào Vinh với mục đích thu thập thông tin phiên toà để đưa lên mạng với dụng ý xấu theo chỉ đạo của ai.
4-Không phải là đảng viên của đảng phái nào.
5- Không biết gì về hoạt động, suy nghĩ của người khác.
Tôi được về sau khi làm có vỏn vẹn từng ấy nội dung, bao nhiêu tờ khai tôi cũng chả còn nhớ. Hôm sau phải đến làm việc.
Tôi
ra cửa, bình thản như mọi lần, chả nhìn ngang ngửa, tôi cắm đầu đi ra
chỗ đầu đường tìm xe ôm. Tâm hồn tôi phơi phới, từ lúc bị giữ đến lúc
này đã mấy ngày, trải mấy trăm cây số, làm việc với bao nhiêu công an,
an ninh...tâm trạng tôi chưa hề bị chấn động. Cảm thấy bình thường như
bao lần tôi đã phải làm việc với cơ quan an ninh từ Lạng Sơn đến Hà Nội,
Đà Nẵng, TP HCM. Thậm chí tôi còn lâng lâng cảm giác sung sướng đã can
trường vượt qua những chuyện như thế.
Tôi
đi qua cửa cơ quan an ninh mấy bước, bỗng tôi không tin vào mắt mình
nữa, trước mắt tôi là anh Khang, chị Hiền Giang, bác Nghiêm Việt Anh, vợ
chồng Lê Dũng, Cường Bóng, Lê Thiện Nhân...họ đứng chờ tôi trong hy
vọng mong manh. Vì họ cũng không chắc rằng tôi ở đâu, tôi nghe họ nói
một toán người nữa đang đi vào công an TP Vinh để hỏi về tôi, tôi nghe
thấy Lân Thắng, Trương Dũng được thả về ngay đêm hôm ấy ở bến xe, họ đã
không về Hà Nội mà loanh quanh tìm tôi với số tiền ít ỏi trong túi.
Mắt
tôi nhoà lệ, tôi thấy mình nhỏ bé, thấy mình thật tủi thân, thật đáng
thương. Tự nhiên đủ các cảm giác yếu đuối dồn lại như vỡ oà trong tôi.
Thật lạ là tôi ứa lệ trong vòng tay bạn bè của mình, ngay trước cửa trụ
sở an ninh điều tra. Tôi không biết nói gì để cảm ơn bạn bè, bằng hữu,
các bác, cô chú đã lo lắng và chia nhau các ngả đi tìm tôi.
Mọi người đưa tôi về tận nhà, còn mua quà cho Tí Hớn, các anh chị bảo đi xa mấy ngày phải có quà về cho con chứ.
Không
biết cuộc điều tra đến bao giờ kết thúc, một số đồ đạc của tôi vẫn bị
tạm giữ với lý do là làm việc tiếp khi cần. Tôi cũng chả sốt ruột, chẳng
phải người an ninh hỏi cung tôi đã nói, số phận của anh ta gắn với tôi
còn rất lâu , chừng nào anh ta vẫn còn ở bộ phận này, chừng nào tôi vẫn
còn những quan hệ hay hoạt động như thế ấy.
Nhưng
thế nào đi nữa, tôi có những người bạn không phải ruột thịt, không quan
hệ làm ăn, vụ lợi gì. Đã mỏi mòn chờ tôi trên cái vỉa hè, trong một
ngày mùa đông giá rét nhất của mùa.
Trong
kiếp làm người này, được bằng hữu đối xử ân tình như vậy. Có cái gì
nặng được hơn.? Có cái gì khiến ta phải sợ, phải buồn cơ chứ nhỉ.?
nguồn:http://nguoibuongio1972.multiply.com/journal/item/708/708
=======================================================================
My spouse and I stumbled over here coming from a different web address
Trả lờiXóaand thought I might as well check things out. I like
what I see so i am just following you. Look forward to going over your web page for a second time.
Here is my site :: photo gay homme
Hey there, I think your blog might be having browser compatibility issues.
Trả lờiXóaWhen I look at your blog in Firefox, it looks fine but when opening in Internet Explorer, it has some overlapping.
I just wanted to give you a quick heads up! Other then that, very good blog!
Visit my website :: gai video ()
I wish to express some appreciation to the writer just for bailing me out of such
Trả lờiXóaa trouble. Because of searching through the the
net and getting ideas which are not beneficial, I thought my life was well over.
Being alive without the presence of strategies to the problems you've fixed by means of your entire guideline is a serious case, as well as the kind which could have negatively damaged my career if I hadn't
come across the blog. Your own expertise and kindness in controlling all the details was invaluable.
I don't know what I would've done if I had not discovered
such a subject like this. It's possible to at this point relish my future. Thanks a lot so much for the expert and amazing guide. I won't think twice to recommend your web site to anyone
who ought to have recommendations about this subject matter.
Also visit my website; youpornes ()
I'm really impressed with your writing skills and also with the
Trả lờiXóalayout on your weblog. Is this a paid theme or did you modify it yourself?
Anyway keep up the nice quality writing, it's rare to see a
great blog like this one these days.
Here is my web-site ... amateur streaming porno
Hi my family member! I wish to say that this article is awesome,
Trả lờiXóanice written and come with almost all vital infos.
I would like to peer extra posts like this .
My website; site pour telecharger des films porno
(topcartomanziatelefonica.com)
Have you ever thought about adding a little bit more than just your articles?
Trả lờiXóaI mean, what you say is valuable and all. However think of if you added some great visuals or videos to give your posts
more, "pop"! Your content is excellent but with images and video clips,
this site could definitely be one of the very best in its niche.
Awesome blog!
my website - vid讳 adultes gratuites
I am really enjoying the theme/design &X6F;f your blog.
Trả lờiXóaDo уou еver run into a&X6E;y i&X6E;terne&X74;
browsеr co&X6D;&X70;аtibilitу issues?
A handful of my blog audiencе have complained about
my website not operаting correctly inn
Explorer b&X75;t l&X6f;oks grеat in S&X61;fаri.
Do you hаve a&X6e;у suggеsti&X6F;ns to help fix this issue?
my web site: free reverse phone lookup