NÓI THẬT VỀ THƠ CỦA ỨNG VIÊN GIẢI NOBEN HOÀNH QUANG THUẬN
Posted on 11.08.2012 by nguyentrongtao
NTT:
Những gì thái quá rồi cũng bị phản ứng để đưa nó về đúng chỗ. Mấy hội
thảo thơ gần đây việc khen chê có triệu chứng “vô lối”, nó khiến người
ta nghĩ đến sự cơ hội của các nhà khen chê. Nhưng điều quan trọng hơn là
chính các nhà thơ cũng bị ngộ nhận về mình, thậm chí còn tranh thủ lợi
dụng cả những lời khen chê quá thái ấy để quảng cáo cho mình. Đó là xu
hướng suy đồi nguy hiểm, làm cho thật giả lẫn lộn. Những người hiểu biết
thì mỉm cười khinh khi. Những người đọc bình thường thì không biết nghe
bên nào, như gà mắc tóc không có lối ra. Cuối cùng thì cũng có một
người dám nói thật, đó là nhà thơ Trần Trương, khi ông nói về thơ của
GSTS Hoàng Quang Thuận – tự ứng cử viên giải thưởng Noben…
ỨNG VIÊN NÔ–BEN hay hội chứng Nô Đùa ?
TRẦN TRƯƠNG
Vài tháng nay tôi được vinh dự đi dự một
số cuộc hội thảo về THƠ, giới thiệu các tập thơ của các tác giả tên
tuổi và chưa có tên tuổi. Hội trường khiêm tốn về chỗ ngồi của Hội Nhà
văn VN luôn đầy ắp cử tọa nam, phụ lão ấu đến dự.
Rồi thì băng rôn, khẩu hiệu, tiêu đề, lẵng hoa tràn cả ra sân và hành
lang hội trường vốn còn chật hẹp và đông đúc. Giữa thời buổi kinh tế
nước nhà đang chập chờn lúc lạm phát lúc thiểu phát, rồi bất động sản
đóng băng, rồi hàng nghìn công ty thua lỗ, phá sản, rồi chạy trốn khỏi
lệnh truy nã, rồi thì đại gia tự tử, rồi thì biểu tình đi đòi công lý,
rồi thì cưỡng chế ép dân, rồi thì hàng hóa ế ẩm, rồi thì lừa đảo, cướp,
giết, lừa tình, mại dâm chân dài, tàu hỏa đâm ô tô, xe điên lao vào cảnh
sát, cảnh sát tát dân, thật là vô vàn kinh hãi, vậy mà hơn lúc nào hết
con người bất chấp khủng hoảng,họ (cũng có không ít các quan chức thất
thế về hưu đang muốn lưu danh với núi sông) cứ lao vào làm thơ, sáng
tác thơ, in thơ hàng nghìn hàng vạn bản đua nhau lên sàn… “chứng kiến”
và sau đó là một hội chứng Tọa đàm, hội thảo, PR, “lốp-bi”, viết bài bốc
thơm tràng giang đại hải, và thấy “nhà thơ” nào cũng tâm, tài ngang
ngửa, rộn ràng hơn cả không khí Ôlempic ở xứ Anh Quốc sương mù.
Trong và ngoài hội thảo, tọa
đàm nghe ra không khí huyên náo giữa hai “trường phái” bởi một bên ra
sức ca bài ca đầy hy vọng, thậm chí có những câu nói dựng
tóc gáy: Thơ ông Q vừa xuất phát đã tới đích!!? Thật là vô lối, vừa
bước chân đã đến đích thế thì hơn cả Tôn Ngộ Không và chắc chắn ông nhà
thơ ấy sẽ được thay ngay vận động viên điền kinh VN đi dự Ôlempic
để giành tấm huy chương vàng môn chạy. Nói cho cùng chứ THƠ làm gì có
đích! Ấy vậy mà cái bản tham luận của “nhà”triết học nửa mùa nào đó cứ
xưng xưng lên rằng câu phát ngôn ấy biểu tượng cho sự khám phá, thật là
một thứ chân lý…cùn. ( Những kiểu khen ấy cứ như lời nịnh quá mức làm
cho cả người được khen cũng cảm thấy ngượng). Còn ở phía bên kia thì lại
quá đáng
bằng những câu phát ngôn vô văn hóa đến tột độ. Họ phủ nhận hết, thơ
anh ấy là kệch kỡm, là Bút Tre, là con cóc , là vô lối…là báo tường,
trong khi giới văn chương biết đến mấy ông cực đoan ấy chỉ là hạng
xoàng, đời sống bê tha, bia rượu vô chừng, kiến thức ở dạng báo đọc ở
giờ ít người nghe ở “Đài tiếng Lói”, văn chương ông ta lổn nhổn mà tác
phẩm được đo bằng thước thợ mộc về chiều dày trang sách nhưng vô hồn về
con chữ. Nhưng thôi, hôm nay không bàn về việc ấy mà tôi nói luôn vào
cuộc hội thảo thơ của Giáo sư, Tiến sĩ Hoàng Quang Thuận với “Thi vân Yên Tử”. Tôi cũng không bàn đến những đại biểu đến dự,
mà muốn nói ngay vào tập thơ này. Một tập thơ dày cả bìa là 204 trang
(in ra để biếu). Tôi đọc và tôi nghe qua rất nhiều phát ngôn của nhiều
bạn đọc và các nhà thơ khác thì tập thơ này là tập thơ tả cảnh một cách
trực giác nhưng vô hồn, một tập thơ của người chơi ngông, và chắc chắn
là hầu hết các bài làm theo kiểu “Đường luật” thì đều sai luật. Người ta
bảo làm thơ bẩy chữ thì sao lại phá cách mà không “Nhị tứ lục phân
minh/ Nhất tam ngũ bất luận”. Có ông nhà thơ nào đó lại bênh rằng: Ông
ấy đã hào phóng bất chấp luật!? Thế thì có ngày vượt đèn đỏ là tai nạn
như chơi.cứ xui dại người ta. Xin dẫn chứng:
Hai MÙA xuân-hạ, đại NỞ hoa..
…Hoa RỤNG sân chùa hương THƠM ngát
…Hoa RỤNG sân chùa hương THƠM ngát
Xin đánh
chữ in hoa để các bạn thấy rằng bài thơ có 4 câu nhưng sai luật 2 câu,
ấy vậy mà in ở nhà xuất bản Giáo Dục, ngõ hầu dạy học sinh làm thơ thì
thật nguy quá. Nghe đâu sách thơ này còn có ý định được đưa vào dạy trẻ
con ở một cái trường tận bên MỸ kia đấy. Nếu làm thơ tả cảnh như thế này
thì việc gì phải lên đến Yên Tử để mà tả cảnh, cứ kiểu làm thơ này tôi
ngồi ở Hồ Tây mà viết cũng kém chi: một anh làm thơ 7 chữ ngồi uống trà
sen liền đọc cho tôi nghe bài tứ tuyệt của anh tức cảnh như sau:
Sen hạ HồTây đỏ một vùng
Chuông chùa Trấn Quốc nhẹ ngân rung
Cô gái hái sen in bóng nước
Hương bay tỏa ngát đến vô cùng..
Chuông chùa Trấn Quốc nhẹ ngân rung
Cô gái hái sen in bóng nước
Hương bay tỏa ngát đến vô cùng..
Đấy thơ của một ông bạn già về hưu
viết ra ngay , kém chi “Thi vân Yên Tử” nhỉ? Mà thật lạ các bài viết
trên mấy báo đều tung hô tập “Thi vân Yên Tử” đến mức khó hiểu. Nào là
được tổng thống Pháp đón nhận, Vua Thụy Điển kính nể, Giáo sư Mỹ kinh
ngạc!? Một tập thơ vào loại dưới trung bình, câu cú thì cổ hủ, hành văn
thì tùy tiện, gặp gì nói đấy, may mà không gặp cái cảnh nhà vua đi…vệ
sinh, tôi e rằng đến đây mà không giữ bình tĩnh, xúc động quá mà tức
cảnh thành thơ thì …khó tả. Tác giả bảo trong 3 giờ đồng hồ của một đêm,
hình như có “tiền nhân” nhập vào hồn ông nên ông viết liền 121 bài thơ
theo thể tứ tuyệt Đường luật! Tôi nghe xong thấy hãi, và tự hỏi: đây là
một thiên tài hay một người tâm thần? Và ông đã quyết định gửi tập thơ
Thi vân Yên Tử đi dự giải “LÔ-BEN”!!!
Thưa quí độc giả, tôi không bao giờ có ý
định phủ nhận thiên tài, nhưng thiên tài không bao giờ sinh ra từ tiền
bạc.Vùng núi, vùng sâu xa xôi kia bà con các dân tộc còn đói lắm, hãy
chắt chiu những đồng tiền ấy cho một ngày sống của kẻ nghèo khó hơn là
in hàng nghìn cuốn sách vô bổ đưa vào khoảng không hão huyền và huyễn
hoặc. Lao động nhà văn là một loại lao động đặc thù và vô cùng khó nhọc.
Nhà thơ Mai-a-côp-xki đã dạy chúng ta(đại ý): Phải chắt lọc trong hàng
nghìn quặng chữ, để tìm ra một chữ mà thôi. Xin ai muốn bước vào lãnh
địa của thơ ca thì đừng bao giờ huyễn hoặc mình hay nhầm tưởng câu nói
của tên tội phạm ngày nào là “mọi cái đều mua được bằng tiền và nhiều
tiền”… Vâng cũng có thể chức vụ thì mua được nhưng THƠ CA thì không có
cách nào mua được cả, đấy là điều tiên quyết của bất cứ thời đại nào,
chế độ nào.
.
Phản hồi của Nhà báo Lê Phương Dung: Tôi khẳng định là tôi không bao giờ thèm quan tâm hay đọc bất cứ một cái gì hay thơ thẩn của cái ông tờ sờ Hoàng Quang Thuận này,
dù ông ta có là “bạn thân” của Bạn tôi thì tôi vẫn xem thường lắm lắm.
Lý do tôi sẽ nói thẳng khi nào có dịp gặp mặt ông ta, và thực lòng mà
nói thì tôi chắc chắn là ông tờ sờ này chưa bao giờ biết mặt tôi (có
chăng chỉ trên Báo, mạng). Và ngược lại thì tôi cũng như vậy, lúc đầu
tôi cũng cứ nghĩ chỉ là một dạng “tầm gửi” dây leo vô hại. Nhưng sau khi
có những vụ việc xảy ra mà tôi được chứng kiến tường tận… thì tôi thậm
khinh bỉ. Và tôi lại nhớ lại chuyện “ngửi văn”. Có một người mù cả hai
mắt nhưng lại sành thưởng thức Văn chương, nói rằng chỉ ngửi hơi Văn
cũng biết Văn hay dở,hà tất phải đọc. Ông Tú nọ đưa bộ Tây Sương Ký, anh
ta lật qua lật lại rồi bảo: – Tây Sương Ký đây mà! Ông Tú hỏi sao biết?
Anh ta trả lời: -ngửi có mùi son phấn! Ông Tú lại đưa bộ Tam Quốc ra
hỏi. Anh ta ngửi, rồi bảo: – Tam Quốc Chí đây mà, ông Tú tặc lưỡi sao
giỏi thế? Anh ta thủng thẳng: -thì ngửi có mùi binh đao. Thấy ông ta nói
đúng quá, ông Tú phục sát đất, vốn là người tự phụ, cho rằng xưa nay
chưa ai hiểu Văn chương “Uyên Bác sắp giật giải Lo-ben” của mình, bèn
đưa tập Thơ mình mới làm ra hỏi, để hòng mong nhận một lời khen, anh
chàng kia không đưa lên mũi ngửi mà lại đẩy ra xa rồi bảo: - Văn này là
của ông chứ gì? Quá ngạc nhiên và khoái trá, anh ta hỏi sao biết? Thì
ngửi có mùi thum thủm… (…).
---------------------------------------------
Hoàng Quang Thuận & dự án Nobel thơ
Từ một người không hề biết làm thơ, bỗng dưng được rắn hổ Kim Xà và phượng hoàng nhập hồn, biến thành một nhà thơ với những vần thơ “thiên giáng” dự giải… Nobel!
Cà phê Trúc Lâm Viên, Đà Nẵng. Đang ngồi
với Nguyễn Quang Lập và Huy Đức thì một gã đến chào. Người phốp pháp,
mày râu nhẵn nhụi áo quần bảnh bao. Trông tướng vừa tựa Mã Giám Sinh, áo
vét đen thẳng nếp chỉn chu như một quan chức hàng Bộ trưởng, lại vênh
váo bất cần vẻ ta đây của một tay trọc phú thừa tiền ít chữ.
Tôi chưa từng gặp và cũng chẳng nghe cái
tên Hoàng Quang Thuận bao giờ. Lão cũng vậy, nghe anh Lập và Huy Đức
giới thiệu Trương Duy Nhất mà cứ ngơ ngơ như bò đội nón. Huyên thuyên về
tiền và các mối quan hệ từ tầm Hữu Thỉnh, Hữu Ước trở lên.
Khi gã đi rồi, Nguyễn Quang Lập mới tủm
tỉm: nhà thơ Hoàng Quang Thuận, ông đã nghe bao giờ chưa? Về bấm google
sẽ ra, một nhân vật khá… hay đấy!
Thế rồi sự việc cứ trôi qua khiến quên béng
đi. Cái tên Hoàng Quang Thuận quá lạ, không đủ hấp lực để buộc tôi phải
gõ google tìm kiếm. Dáng hình phốp pháp nhẵn nhụi mày râu vênh váo bất
cần như bao hình mẫu thường nhật cũng vụt qua mau, chẳng để lại ấn tượng
gì.
Bất chợt mấy hôm rồi đọc báo thấy thổi ỏm
tỏi chuyện một lão nhập đồng làm “dự án” thơ tham gia giải Nobel. Trông
khuôn mặt quen quen, cố nhớ mãi, hóa ra là cái lão áo vét chỉn chu nhẵn
nhụi mấy tháng trước gặp ở cà phê Trúc Lâm Viên.
Lần này thì không kiềm nổi. Gõ google mới
tá hỏa: hóa ra lão này quá… nổi tiếng! Một “hiện tượng văn chương”,
những vần thơ “thiên giáng” !!!

Nhà thơ Chủ tịch hội nhà văn Việt Nam Hữu Thỉnh và nhà thơ “thiên giáng” Hoàng Quang Thuận (ảnh Vănvn.net)
Trước khi nhận định về “những vần thơ thiên
giáng” và hiện tượng Hoàng Quang Thuận, hãy tìm hiểu xem ông là ai và
cơ duyên nào đã khiến ông đến với thơ để trở thành một “hiện tượng văn
chương” ứng viên tiềm năng của giải… Nobel?
Sinh năm 1953, quê Quảng Bình, là giáo sư
tiến sĩ, Viện trưởng Viện công nghệ viễn thông – Trung tâm khoa học tự
nhiên và công nghệ quốc gia, hiện sống và làm việc tại TP.HCM. Hoàng
Quang Thuận cho biết từ trước 1997, ông chưa bao giờ biết làm thơ. Nhưng
duyên nghiệp thơ ca đã đến với ông khi lần đầu tới thăm non thiêng Yên
Tử.
Khi từ đỉnh chùa Đồng xuống đến chùa Hoa
Yên, ông gặp một tay thanh niên người dân tộc đang ngồi rao bán một con
rắn hổ chúa có mào đỏ chót nghe nói vừa bắt được tại gốc sứ cổ thụ 700
năm tuổi, sát cạnh mắt rồng của khu lăng mộ tổ vua Trần. Ông Thuận đã
mua “ngài” hổ chúa rồi phóng sinh. Con hổ chúa được vị ni sư Huệ Giác
đặt tên là Kim Xà. Điều kỳ lạ: ngay khi được thả, Kim Xà bèn ngẩng cao
đầu hơn 1m, gật đầu ba lần chào ông Thuận rồi mới trườn vào rừng thiêng
Yên Tử.
Từ đó ông như bị thần nhập và bắt đầu biết
làm… thơ! Chỉ trong 3 đêm, cứ từ 12 đến 5 giờ sáng, ông viết liền một
mạch 63 bài thơ về Yên Tử. Những vẫn thơ “thiên giáng” ấy được in thành
tập “Ngọa vân Yên Tử”. Sau này ông cho bổ sung, tái bản thành tập mới là
“Thi vân Yên Tử” với 143 bài. Độc bản 143 bài “Thi vân Yên Tử” nặng
120kg sau đó được trao giải “kỷ lục châu Á”.
Một tập thơ khác của Hoàng Quang Thuận cũng đượm chất kỳ bí bởi được khoác vào câu chuyện “tiền nhân mượn bút”.
Trong dịp đại lễ nghìn năm Thăng Long, ông
và nhà thơ Dương Kỳ Anh về “cầu thơ” tại khu du lịch tâm linh Tràng An –
Bái Đính. Khi thuyền qua đền Trình, ngang cửa hang Địa Linh, hang Tối,
hang Sáng, hang Nấu Rượu… thì bỗng thấy hiện lên một con chim phượng
hoàng tuyệt đẹp cánh trắng, mỏ vàng bay lướt qua rặng cây ven suối. Lập
tức lúc đó người ông như trào dâng một cảm giác rất đặc biệt, như đột
nhiên bị lôi chìm vào một không gian trầm mặc, trang nghiêm và kỳ bí của
mấy nghìn năm trước.
Sau khi lễ tại đền Trần, Dương Kỳ Anh và
Hoàng Quang Thuận ở lại qua đêm mỗi người một phòng trong khu nhà lầu
hình bán nguyệt. Hai ông đã cùng nhau làm một cuộc tâm nguyện trước bàn
thờ Phật tổ rồi ký tên vào những xấp giấy trắng (khổ A4) để ứng nghiệm
thơ thiền (xin thần nhập về để làm… thơ). Hai người ký chéo những tờ
giấy trắng và trao đổi cho nhau. Hoàng Quang Thuận nhận 141 tờ có chữ ký
của Dương Kỳ Anh và ngược lại. Đến 12h đêm, mọi thứ vẫn yên bình không
động tĩnh gì. Khuya, Hoàng Quang Thuận chợt thấy mát lạnh trong người,
như có một luồng gió lạ thổi qua. Ông lấy một tấm chăn choàng lên người
và ngồi vào bàn viết. Kỳ lạ, như có “tiền nhân” nhập hồn, những câu thơ
cứ tự thế tuôn trào, ông ngồi viết liền một mạch trong trạng thái rất vô
thức. Khi giật mình choàng tỉnh thì đã 4h sáng. Nhìn trên mặt bàn, ông
thấy la liệt những tờ giấy mình vừa viết, thu lại đếm được tất cả 121
bài thơ được viết theo thể tứ tuyệt Đường luật. Chính ông cũng ngỡ ngàng
không tin được điều kỳ lạ vừa xảy ra. Trong khi Dương Kỳ Anh chỉ làm
được vỏn vẹn… 4 câu.
Thật hư câu chuyện Kim Xà mào đỏ và chim
phượng hoàng cánh trắng mỏ vàng ra sao không rõ. Bởi chẳng ai thấy, chỉ
nghe ông Thuận kể lại. Nhưng chuyện ông bỗng dưng biết làm thơ, thơ tuôn
trào đến hàng trăm bài thì có thật.
Chính Dương Kỳ Anh cũng phải khâm phục và
kinh ngạc trước sự “nhập thơ” thần bí kỳ lạ này. 121 bài thơ Đường luật
“tiền nhân mượn bút” đó sau này được Hoàng Quang Thuận in thành cuốn
“Hoa Lư thi tập”. Độc bản “Hoa Lư thi tập” nặng 54kg được đem trưng bày
tại khu vực hoàng thành Thăng Long trong dịp kỷ niệm nghìn năm Thăng
Long – Hà Nội.
Nếu độc bản “Thi vân Yên Tử” được trao giải
“kỷ lục châu Á”, thì độc bản “Hoa Lư thi tập” (kích thước 109cm x 70cm x
10cm, nặng 54kg) đang được ông Thuận làm hồ sơ đệ trình UNESCO công
nhận là… di sản ký ức nhân loại!
Lịch sử văn chương Việt chưa bao giờ có
được một “hiện tượng thơ” độc đáo và kỳ bí đến vậy. 3 tập “Thi vân Yên
Tử”, “Ngọa vân Yên Tử” và “Hoa Lư thi Tập” được in và tái bản tới 4 lần
với các bản tiếng Việt – Anh – Pháp. Riêng tập “Thi vân Yên Tử” được một
vị giáo sư tên David đem về sử dụng để… giảng dạy trong trường đại học ở
Mỹ (!?)
Đặc biệt và hoảng hốt hơn: Từ năm 2009, ông
Thuận đã cho làm hồ sơ dịch 2 tập “Thi vân Yên Tử” và “Hoa Lư thi Tập”
sang tiếng Anh để gửi tham dự giải Nobel văn chương quốc tế. (xem kyluc.com, an ninh thủ đô, phongdiep.net)
Hoàng Quang Thuận với những tập “thơ thần”
và “dự án” Nobel của ông đã tạo nên một hiện tượng hiếm hoi có một không
hai. Nhiều bàn cãi, chê thì thậm tệ mà khen cũng ngút trời.
Nhà thơ Trần Trương (tạp chí Thơ) cho rằng:
“Tác giả bảo trong 4 giờ của một đêm, hình như có “tiền nhân” nhập vào
hồn nên ông viết liền 121 bài thơ theo thể tứ tuyệt Đường luật. Tôi nghe
xong thấy kinh hãi, và tự hỏi: đây là một thiên tài hay một người tâm
thần vì ông đã quyết định gửi tập thơ “Thi vân Yên Tử” đi dự
giải Nobel thế giới. Tôi đọc tập “Thi vân Yên Tử” và nghe qua nhiều phát
ngôn của bạn đọc và các nhà thơ khác thì tập thơ này là tập thơ tả cảnh
một cách trực giác nhưng vô hồn, một tập thơ của người chơi ngông, và
chắc chắn là hầu hết các bài làm theo kiểu “Đường luật” thì đều sai
luật” (nguồn: báo Thanh Niên)
Nhà phê bình Nguyễn Hòa cũng khá nặng nề:
“Dù tác giả làm nhiều bài thơ tứ tuyệt, hoặc ghép hai bài tứ tuyệt thành
một bài thất ngôn bát cú cho có dáng dấp Đường luật, thì ngay cái việc
cố gắng ép vần cũng đã đưa lại ý từ khôi hài…”
Trong khi nhiều nhà phê bình gọi Hoàng
Quang Thuận là “dòng thơ thiền”, thì Nguyễn Hòa và Nguyên An gọi đó là
loại thơ “vịnh cảnh”. Nguyễn Hòa cảnh báo: “Xin chớ nghĩ hễ trong bài
thơ có hình ảnh chùa chiền, non cao, bóng núi, cây đa, mây trời, trăng
treo, tiếng hạc… là bài thơ sẽ có chất thiền”.
Dù sao, vẫn thấy nhiều người ca bốc hơn
chê. Hay tại thiên hạ vẫn quen nếp thấy “bất thường” tí là cười khẩy bỏ
đi không thèm dây vào?
Hội nhà văn Việt Nam lại có vẻ như bắt được
cái mạch thơ “thiên giáng” của Hoàng Quang Thuận. Chủ tịch hội, ông Hữu
Thỉnh đã nhìn nhận thơ Hoàng Quang Thuận là “nghệ thuật cao nhất của
thơ ca”. Đề cập tới bài “Am xưa”(Sớm cưỡi mây chơi cùng non biếc/Đêm về bến nghỉ lót trăng nằm/Tiếng sáo thiền ca vui bất tận/Ngập tràn Yên Tử trăng trong trăng”,
nhà thơ Hữu Thỉnh nhận xét: “Đây là bài thơ tiêu biểu cho hai bút pháp
thiêng liêng hóa và đời thường hóa, nhân vật trong bài thơ này phải là
người tu đắc đạo mới lấy trăng thay cho giường chiếu mà không sợ phàm
tục, nhìn thấy trong trăng còn nhiều trăng nữa, tức là qua một vật mà
nhìn thấy cái vô biên của vạn giới”
Một đại hội thảo về “hiện tượng” thơ Hoàng
Quang Thuận đã được Hội nhà văn Việt Nam tổ chức một cách kỳ công, như
thể là bước chuẩn bị… thành kính làm bệ đỡ cho khát vọng Nobel của ông
Thuận.
Cùng với nhà thơ Chủ tịch hội Hữu Thỉnh,
rất rất nhiều nhà thơ, nhà nghiên cứu tên tuổi đều hết lời ngợi ca và tỏ
ra thích thú với hiện tượng “thần phật linh ứng nhập hồn” biến một lão
ông không hề biết làm thơ thành một “nhà thơ” kỳ bí cho nền thơ Việt.
Nhà phê bình Đỗ Ngọc Yên viết “Đối với
Hoàng Quang Thuận, không có ma quỷ nào đưa lối dẫn đường cả, mà chỉ có
thần, phật phù hộ độ trì từ khi ông phát tâm nguyện làm một đệ tử trung
thành nơi cửa thiền, để rồi từ đấy những vần thơ thấm đẫm chất linh
nghiệm báo ứng của tiền nhân hiện về”. Nhà phê bình Đặng Hiển lại cho
rằng, nét đậm nhất của “Thi vân Yên Tử” là dấu tích của vua phật Trần
Nhân Tông trên Yên Tử. Ông cũng nói thêm “nhưng đó là dấu tích trong
lòng người, trong lòng thi nhân”. Nhà phê bình trẻ Thế Trung nhận xét,
với hơn một trăm bài thơ, Hoàng Quang Thuận đã vẽ ra trước mắt người đọc
một quang cảnh tuyệt mỹ của vùng núi mây Yên Tử, đồng thời được tìm về
cội rễ của thiền phái Trúc Lâm. Thế Trung nói: “Thi vân Yên Tử” tập hợp
những vần thơ vừa thanh tao, tĩnh lặng, vừa huyền diệu, xa vắng, mang
nhiều hàm ý sâu xa, lại gần gũi với đời thường dễ dàng thấm sâu vào lòng
người”. Đăng Lan lại cảm nhận: “Thi vân Yên Tử” – Bằng tâm hồn
nhạy cảm, tứ thơ hiền hòa, thanh thoát, ám ảnh đậm chất biểu trưng nên
tạo khởi rất nhanh, biến ảo trong cái thế giới liên tưởng trong tâm hồn
người đọc. Nó là tiếng nói của cảnh giới xuất thế biểu hiện sự sâu lắng;
nơi đây giáp mặt cả bốn bề tâm sự; lắng nghe, tỏ bày, đốn ngộ…”
Nhiều vị nhắc đến và đánh giá cao những câu
thơ “thần” viết về Am Ngọa Vân của Hoàng Quang Thuận có tên “Am xưa”
như nhà thơ Hữu Thỉnh, Trần Nhuận Minh, Hữu Việt, nhà phê bình Trần Thị
Thanh, Ngô Hương Giang: Sớm cưỡi mây chơi cùng non biếc / Đêm về bến
nghỉ lót trăng nằm / Tiếng sáo thiền ca vui bất tận / Ngập tràn Yên Tử
trăng trong trăng”.
Còn ông Dương Kỳ Anh, nhà thơ, cựu Tổng
Biên tập báo Tiền Phong thì nhận xét đấy là “những câu thơ hay đến lạnh
người”. (nguồn: evan. vnexpress.net)
Thậm chí (mô Phật!), nghe nói Đại tướng Võ
Nguyên Giáp cũng đã bình thơ của nhà “thiên giáng” Hoàng Quang Thuận
rằng “đọc những bài thơ hay đượm gió ngàn cao, thấm nguồn suối núi,
những bài thơ của một con người đầy tư tưởng nhân văn”. (nguồn: báo điện tử đảng Cộng sản VN)
Còn tự ông Hoàng Quang Thuận nói về những bài thơ “tiên giáng” của mình thế nào?
Ông bảo “đó là tiền nhân mượn bút tôi viết
thơ”. Phản ứng trước nhận xét của một số người cho rằng thơ ông chỉ là
thể thơ du ký, loại tức cảnh sinh tình bình thường xuất hiện nhan nhản
trong đời sống văn học hiện nay, ông Thuận nói: “Những bài thơ du ký là
bài thơ làm về con người thực, địa danh thực do họ nhìn thấy, cảm thấy,
còn tôi du ký trong một đêm sương gió, trong một đêm huyền ảo, du ký
trong tâm tưởng. Nhiều địa danh xuất hiện trong thơ tôi ở Hoa Lư, Yên Tử
sau đó các nhà sử học phải tìm lại, dân ở đó còn chả nhớ, phải tra lại
mới ra, có chỗ phải dịch chữ Hán mới ra”.
Sau 2 sự kiện ly kỳ như ông kể, liệu “tiền nhân” có còn tiếp tục nhập hồn “mượn bút” ông viết thơ nữa không?
Ông Thuận bảo “Cái này không nói trước
được. Phải có những thời khắc lịch sử nhất định, hòa hợp âm dương nhất
định mới ra đời. Ví dụ như dịp tròn 700 năm vua Trần Nhân Tông về Yên Tử
thì mới có “Thi vân Yên Tử”, dịp nghìn năm Thăng Long thì mới có “Hoa
Lư thi tập”… (nguồn: phongdiep.net)
Thú thật, tôi không thể tin nổi vì sao thơ
lại có thể “nhập” được vào một khuôn tạng như ông Thuận. Nhớ lại buổi
gặp tình cờ ở cà phê Trúc Lâm Viên, hình dung lại cái khuôn mặt, cách
tiếp chuyện khiến cứ phải liên tưởng đến… Đinh La Thăng! Ông Thăng cũng
có làm thơ. Thơ ông được phổ nhạc, nhưng không dự Nobel, mặc dù ông
Thăng vẫn có một khát vọng… Nobel khác! (xem “Đinh La Thăng và khát vọng Nobel”)
Cái tên Đinh La Thăng giờ nhiều người nghe
là sợ. Sợ ổng lâu lâu nổi hứng nảy ra một “sáng kiến” thì dân tình méo
mặt. Trước tôi chưa biết chưa nghe đến cái tên Hoàng Quang Thuận. Nhưng
giờ đây ra đường, hễ cứ nghe ai nhắc đến Hoàng Quang Thuận là giật thót
mình lui người lại.
Không biết bạn đọc đánh giá hiện tượng thơ
“thiên giáng” và nhân vật Hoàng Quang Thuận ra sao, chứ tôi hoảng quá.
Hoảng còn hơn cả khi nghe ông Hữu Thỉnh tuyên bố tổ chức đại lễ thơ,
hoảng hơn cả khi nghe có ông đại biểu quốc hội đòi phải ban hành “luật
thơ”, hoảng hơn cả khi nghe ai đó đề xướng ý tưởng đòi UNESCO công nhận
Việt Nam là… cường quốc thơ!
Thương thay cái dân tộc của tôi. Một dân
tộc mà ai ai cũng làm thơ, toàn dân làm thơ, toàn dân thành nhà thơ. Có
lẽ đây chính là một biểu hiện bất thường trong tâm sinh lý và tư duy của
người Việt. Vì thế, trong hàng triệu triệu nhà thơ, bỗng hôm nào đó
một vài vị bỗng dưng được rắn-phụng-chuột-mèo-chó-chim nhập hồn, hóa
thành thần nhập thiên giáng như “hiện tượng” thơ Hoàng Quang Thuận cũng
là điều dễ hiểu.
Chỉ có điều cứ nghe nhắc là phản xạ giật
thót mình lui người lại như phải tránh một cái điều gì đó rất vô hình,
vớ vẩn, mông lung.
------------------------
Nhà thơ Hữu Kim từ Kon Tum nhiệt liệt chúc mừng: "Công nhận tâm thế thi nhân lúc này đây thật “an
nhiên tự tại”. Một lần nữa tôi xin bái phục Hoàng Quang Thuận và cuộc
hội thảo thành công tốt đẹp! Anh đúng là bậc kì tài, kiểu như Phạm Ngũ
Lão trong “Người đan soạt làng Phù Ủng”, có điều cái soạt của tác giả “Thi vân Yên Tử” chắc chắn để đựng "hồn thơ lai
láng”! Xin được ngâm ngợi lại một tuyệt phẩm “made in Hoàng Quang
Thuận” được Chủ tịch Hội Nhà văn VN trích dẫn công khai tán tụng rộn
ràng ngay tại Hội thảo: “Sớm cưỡi mây chơi cùng non biếc/ Đêm về
bến nghỉ lót trăng nằm/ Tiếng sáo thiền ca vui bất tận/ Ngập
tràn Yên Tử trăng trong trăng”. Chao ôi! Biển đảo Việt Nam đang “sôi
lên sùng sục”, máu xương đã đổ và dường như sẽ còn phải đổ đấy! Đời sống
vật chất và tinh thần, cả những áp bức, bất công của đại bộ phận dân chúng cần lao, còn khổ lắm đấy! Vậy mà thi sỹ Việt % lẽ nào lại có thể an nhiên tự tại với những vần thơ “ sung sướng” như vậy lúc này được chăng?!"THI TÀI SIÊU ĐẲNG, THI TÂM SIÊU VIỆT, HAY THI SỰ SIÊU RÙM BENG?!
HỮU KIM
Tôi chưa gặp ông Hoàng Quang Thuận, không được dự tọa đàm về thơ của ông, nhưng nghe nói chỉ một đêm mà ông cho ra hơn 140 bài thơ. Dư luận vừa “rùm beng” việc thơ của ông Hoàng Quang Thuận được Hội Nhà Văn Việt Nam tổ chức hội thảo, cùng những lời tâng bốc, ca tụng, tán dương đến tận “mây xanh”, cứ như có vẻ, bao hồn thiêng Yên Tử, bao núi non, sông suối, linh khí của của đất trời, lòng người và cả Ông Vua Trần Nhân Tông cũng phải “ngồi bật dậy” mà thưởng thức, mà ngỡ ngàng, phẩm bình và chiêm bái những áng thơ hay, những ý tưởng lớn lao của bậc kì tài Hoàng Quang Thuận ở thế kỷ hai mươi mốt… Tôi đọc và nghe thấy khá nhiều cử tọa có “chức sắc, hay đã từng có chức sắc” trong giới hoạt động chính trị, kinh tế, văn hóa… có mặt trong hội thảo, hay viết bài và cả điện thoại để khen ngợi nồng nhiệt… điều đó cũng là lẽ thường tình!
Nhưng khốn nỗi, người ta cố ý, hay cố tình gán cho ông nhà thơ có tên Hoàng Quang Thuận với bao lời lẽ quá lên, vống lên, mà có khi chính ông tác giả “Thi vân Yên Tử” cũng cảm thấy “xấu hổ” nếu không muốn nói “ tự ái”, nếu còn chút lòng tự trọng! Thôi thì việc hội thảo, việc tôn vinh thi ca, hay tôn vinh ai đó có (hoặc... nếu có) thi tài siêu đẳng thi tâm siêu việt, có công trình lưu truyền hậu thế, âu cũng là “phải đạo”. Tuy nhiên, việc tổ chức hội thảo ồn ào và tốn kém (tiền túi của nhân vật ngạo nghễ đón nhận lời khen ngợi nức nở, hay tiền túi của mạnh thường quân giấu mặt?) cuối cùng để rút ra được điều gì? Bạn đọc có nhờ hội thảo mà có thêm tư duy thẩm mỹ không? Văn chương nước nhà có nhờ hội thảo mà có thêm kiệt tác văn chương hoặc khuynh hướng sáng tạo không? Cả cái được và chưa được đã hiện hữu, hay đang ở “tập mờ” của nền thi ca Việt cả trong quá khứ, hiện tại và tương lai?!…
Việc ông Quang Thuận chỉ trong vòng có một đêm mà viết ra hơn 140 bài thơ ở một nơi và một chủ đề, viết tay, hay đánh máy có lẽ cũng không kịp! Thôi thì người sáng tác muốn viết theo cách nào, truyền thống có vần, có điệu, có niêm, có luật, hay thể tự do, các loại trường phái… nhưng không được “vô chính phủ”( ý nói miễn là thơ) có sao đâu. Nhưng tôi thực sự ngỡ ngàng và “ bái phục”! Chả thế mà có thông tin: Ông Phạm Khắc Lãm, Nguyên Tổng giám đốc Đài truyền hình Việt Nam đã tức cảnh sinh tình: “Tôi tưởng theo anh thăm Yên Tử/ Nào ngờ lạc bước chốn thi vân/ Hoàng Quang cửa Phật soi câu chữ/ Thuận dòng rửa sạch chốn bụi trần”. Cụ già Trung Nghĩa- 82 tuổi cho rằng “Thi Vân Yên Tử” bừng soi sáng- mở rộng hồn tôi với đất trời”,... Đến nay hiện đã có hàng chục tờ báo ở Trung ương và địa phương, từ báo Nhân Dân, Hà Nội Mới, Sài Gòn Giải Phóng đến các báo Hạ Long, Quảng Ninh, Thể thao- Văn hóa... đều đã có bài đăng tải về “hiện tượng thơ Hoàng Quang Thuận”. Thậm chí trên trang web Hội Nhà văn VN có người còn khẳng định chắc như đinh đóng cột: “Giữa thời buổi thơ in ra nhan nhản, chủ yếu xoay quanh đề tài tình yêu hoặc co vào suy tưởng chiêm nghiệm cá nhân, đôi khi rối mù tắc tị…thì “Thi Vân Yên Tử” và “Ngọa Vân Yên Tử” như một áng mây lành, thoát tục, trong trẻo đến lạ lùng dắt người đọc vào chốn Bồng Lai, rũ bỏ bụi trần trở về với bản ngã thiện tâm trong mỗi con người…”
Công nhận tâm thế thi nhân lúc này đây thật “an nhiên tự tại”. Một lần nữa tôi xin bái phục Hoàng Quang Thuận và cuộc hội thảo thành công tốt đẹp! Anh đúng là bậc kì tài, kiểu như Phạm Ngũ Lão trong “Người đan soạt làng Phù Ủng”, có điều cái soạt của tác giả “Thi vân Yên Tử” chắc chắn để đựng "hồn thơ lai láng”! Xin phép ngâm ngợi lại một tuyệt phẩm “made in Hoàng Quang Thuận” được Chủ tịch Hội Nhà văn VN trích dẫn công khai tán tụng rộn ràng ngay tại Hội thảo:.
... Sớm cưỡi mây chơi cùng non biếc
Đêm về bến nghỉ lót trăng nằm
Tiếng sáo thiền ca vui bất tận
Ngập tràn Yên Tử trăng trong trăng…
Chao ôi! Biển đảo Việt Nam đang “sôi lên sùng sục”, máu xương đã đổ và dường như sẽ còn phải đổ đấy! Đời sống vật chất và tinh thần, cả những áp bức, bất công của đại bộ phận dân chúng cần lao còn khổ lắm đấy! Vậy mà thi sỹ Việt % lẽ nào lại có thể an nhiên tự tại với những vần thơ “ sung sướng” như vậy lúc này được chăng?!
Đúng là thơ và cách thẩm thơ của tầng lớp trên “tầng lớp thoát tục”- Có lẽ ông nhà thơ Hoàng Quang Thuận chả phải lo nghĩ gì về gia đình, con cái, làng mạc, xóm thôn, quê hương đất nước nữa… sướng thật! Tại sao các nhà thơ của Nước Nam ta không học ông nhà thơ nầy rồi gửi dự giải NOBEN, rồi về “cưỡi mây” thả diều cho sướng nhẩy!?
Tây Nguyên 10/8/2012
------------------------
VanVN.Net – Sáng 8/8/2012, tại trụ sở Hội Nhà văn Việt Nam (số 9 Nguyễn Đình Chiểu – Hai Bà Trưng – Hà Nội), hội thảo “Hoàng Quang Thuận với Non thiêng Yên Tử” do Tạp chí Nhà văn (Hội Nhà văn Việt Nam) tổ chức. Đến dự hội thảo có nhà thơ Hữu Thỉnh – Chủ tịch UBTQ Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam, Chủ tịch Hội NVVN;
Nguyễn Di Niên – nguyên Bộ trưởng Bộ Ngoại giao; Nguyễn Thanh Sơn – Thứ
trưởng Bộ ngoại giao; Lê Trần Trường An – Chủ tịch, tổng giám đốc sách
Kỷ lục VN; PGS, TS. Nguyễn Hồng Vinh – Chủ tịch Hội đồng
LLPB VHNT Trung ương; TS. Lê Thị Bích Hồng – Vụ phó Vụ Văn hóa Văn
nghệ, Ban Tuyên giáo trung ương; Trung tướng, nhà văn Hữu Ước – Tổng cục
Phó Tổng cục XDLL, Bộ Công an; các vị hòa thượng tại Thiền viện Trúc
Lâm Yên Tử; các Ủy viên BCH Hội NVVN; các nhà văn, nhà thơ, nhà báo cùng đông đảo bạn đọc quan tâm tới thơ Hoàng Quang Thuận.
MỘT CHÙM THƠ CỦA HOÀNG QUANG THUẬN
Hội thảo “Hoàng Quang Thuận với non thiêng Yên Tử”
Tin: Phong Lan; Ảnh: Đỗ Hiếu - 08-08-2012 12:39:10 PM
Hội thảo
mở đầu bằng chương trình văn nghệ, những bài thơ tiêu biểu rút từ tập
“Thi vân Yên Tử” của nhà thơ tác giả Hoàng Quang Thuận được các nghệ sỹ
biểu diễn qua hình thức ngâm thơ.
Điều hành hội thảo: nhà thơ Hữu Thỉnh, PGS. TS. Nguyễn Hữu Sơn – Phó Viện trưởng Viện văn học, dịch giả Nguyễn Văn Dân – Chủ tịch Hội văn học dịch, TBT Tạp chí Văn học nước ngoài, nhà thơ Hữu Việt.
Nhà thơ Hữu Việt đọc lời đề dẫn:
“Yên Tử là một địa chỉ tâm linh quá lớn, một vùng đất thiêng, mà từ lâu
đã trở thành miền hành hương của hàng triệu người Việt vào tất cả các
mùa trong năm, đặc biệt là vào mùa xuân. Mang trong lòng mình cả thực
thuyết lẫn truyền thuyết, Yên Tử quyến rũ không chỉ bởi mây biếc non
bồng mà còn chinh phục khách hành hương bằng hào khí của một vương triều
quật cường và trí tuệ, nhân văn và kiêu hãnh; nơi một vị vua anh minh
đã khai mở thiền phái riêng của người Việt, mang tên rừng trúc (Trúc
Lâm) được ví như cốt cách của người quân tử bao phủ khắp núi non Yên
Tử!... Cách đây đúng 15 năm, có một người đầu tiên đến Yên Tử, đã bất
ngờ được Yên Tử “khai tâm”. Đó là Hoàng Quang Thuận, sinh năm 1953 tại
Quảng Bình, là GS., TS. thuộc lĩnh vực công nghệ viễn thông. Với những
ngẫu nhiên lạ lùng mang hơi hướng tâm linh giữa mênh mang Yên Tử, chỉ
trong vòng ba ngày đêm lưu lại ở vùng nong thiêng, anh đã viết một mạch
63 bài thơ in thành tập “Thi Vân Yên Tử”. Sau đó ba năm, Hoàng Quang
Thuận công bố tiếp “Ngọa vân Yên Tử” với 80 bài. Đến năm 2010, anh gộp
lại thành tập 143 bài lấy tên chung là “Thi Vân Yên Tử”… Qua cuộc hội thảo
hôm nay, chúng ta cũng mong muốn sẽ được lý giải phần nào hiện tượng
làm thơ với số lượng nhiều trong thời gian rất ngắn của Hoàng Quang
Thuận.”
Nhà phê bình văn học Đỗ Ngọc Yên với tham luận “Lạc đạo tùy duyên cùng Thi Vân Yên Tử” (đã đăng trên VanVN.Net)
Nhà thơ Trần Nhuận Minh đến từ Quảng
Ninh, người rất am hiểu về vùng đất Yên Tử, ông bày tỏ sự trân trọng đối
với tâm huyết của nhà thơ Hoàng Quang Thuận đã viết nên những bài thơ
ca ngợi vùng đất thiêng Yên Tử.
Cư sỹ Đăng Lan (TP. HCM) đọc tham luận “Về Yên Tử đọc thơ Hoàng Quang Thuận”
Nhà thơ, nhà phê bình Vũ Bình Lục: rất kính trọng tấm lòng của Hoàng Quang Thuận với Yên Tử và với thơ.
Nhà thơ Dương Kỳ Anh chia sẻ: “Khi tôi đọc lại những tập thơ của Hoàng Quang Thuận để tìm những câu thơ hay cho tập sách mà tôi đang tuyển chọn, tập “Những câu thơ hay đến lạnh người” (tuyển chọn thơ hay Đông, Tây, kim, cổ), trong tôi bỗng ngân lên:
... Sớm cưỡi mây chơi cùng non biếc
Đêm về bến nghỉ lót trăng nằm
Tiếng sáo thiền ca vui bất tận
Ngập tràn Yên Tử trăng trong trăng...
Quả là những câu thơ hay đến
lạnh người, những câu thơ nằm trong tiềm thức của tôi, tôi đã
thuộc lòng, những câu thơ mà tôi đồ rằng nó đã nhập vào Hoàng
Quang Thuận như người ta nhập đồng. Bởi khi đọc lại các bài
cổ thi của các nhà thơ Việt Nam, các bài thơ của các nhà thơ
đời Đường... Tôi khó mà phân biệt đâu là xưa, đâu là nay, đâu là
cổ, đâu là tân, nó như là một sự ám ảnh của tâm linh.”
Ông Nguyễn Di Niên – nguyên Bộ trưởng Bộ
Ngoại giao: “Tôi rất ngạc nhiên về nhà thơ Hoàng Quang Thuận, tuy là
một nhà khoa học nhưng anh lại làm thơ thiền. Thơ của Hoàng Quang Thuận
làm tôi yêu thích cảm mến, bị lôi cuốn…”
Nhà báo, nhà thơ Đặng Hiển đọc tham luận “Dấu tích vua Phật Trần Nhân Tông ở Yên Tử trong lòng thi nhân” có đoạn: “Thi Vân Yên Tử không kết thúc như một thiên du ký mà như một khúc tưởng niệm như trên đã nói, nét đậm nhất của Thi Vân Yên Tử
là dấu tích của vua Phật Trần Nhân Tông trên Yên Tử nhưng là dấu tích
trong lòng người, trong lòng thi nhân. Có tấm lòng ấy mới có thơ. Tấm
lòng ấy trong bài nào, trong chi tiết nào cũng thể hiện và rõ nhất, khái
quát nhất là trong ba bài Luận đời (tr. 158), Cảm thán (tr. 45) và Yên Tử trường xuân (tr. 19). Bài Luận đời coi như lời tổng luận bằng thơ cả tập thơ của nhà khoa học, nhà thơ, Phật tử Hoàng Quang Thuận "Đời
giống mây trời trên đỉnh núi/ Phù Vân tán tụ một kiếp người/ Vinh hoa
phú quý vòng tục luỵ/ Bể khổ trần gian kẻ đầy vơi/ Hào quang toả sáng
đỉnh Phù Vân/ Ngọa Vân Yên Tử theo ngày tháng/ Linh Sơn đất Phật mãi
trường xuân".
Có điều nhà khoa học, nhà tư tưởng, nhà
Phật học Hoàng Quang Thuận là nhà thơ nên những cảm nghĩ của ông về Yên
Tử, trước hết, trên hết và sau hết là sự rung động của con tim, sự rung
động đó lại ngân lên bằng vần điệu, bằng hình tượng nghệ thuật để cuốn
hút chúng ta theo bước của thi nhân vào cõi thiêng, cõi đẹp của Đất
nước, của tâm linh Việt.”
Nhà thơ Hoàng Quang Thuận bày tỏ lòng
cảm ơn trước sự quan tâm của các nhà LLPB văn học, các nhà văn, nhà thơ
và bạn đọc đối với hai tập thơ. Ông nói về sự ra đời kỳ lạ của hai tập
thơ vào những khoảnh khắc kỳ diệu và đọc những bài thơ tâm đắc của mình.
Nhà văn Văn Chinh: “Hoàng Quang Thuận là
người khắc kỷ và hướng thiện. Anh đã viết được những câu thơ mang tinh
thần Phật giáo, mang triết lý nhân sinh rất sâu sắc. Góp ý với tác giả:
Giá như 3 đêm 3 ngày ở Yên Tử anh chỉ làm 3 bài thơ thôi, thì có lẽ
những bài thơ sẽ có sức nặng hơn.”
TS. Lê Thị Bích Hồng: “Thơ Hoàng Quang
Thuận thấm đẫm chất thiền trong cảnh, trong mây, trong tâm thức, không
chỉ là những vần thơ tả cảnh sắc, thơ anh còn động thấu đến thế sự…”
Nhà thơ Hữu Thỉnh nhận định: “Thời
gian gần một năm nay, không khí thảo luận thơ của chúng ta rất sôi nổi,
trong không khí đó, cuộc hội thảo
này đã làm đa dạng hóa cuộc trao đổi về thơ. Trong lúc đời sống hiện
nay đang có dấu hiệu tầm thường hóa thì nhà thơ Hoàng Quang Thuận chống
lại xu hướng đó bằng việc đề cao sự thiêng liêng, thanh khiết của tâm
hồn. Đây là một đóng góp làm cho vượng khí tinh thần dân tộc được phát
triển lên. Vì thế mà thơ Hoàng Quang Thuận nhận được sự đồng tình và
những đồng cảm. Thực ra trong văn học, số lượng không nói lên điều gì
nhưng một người đến thăm và làm hơn 100 bài thơ về Yên Tử, có nghĩa tác
giả đã đến, sống và hòa mình và cảnh sắc, vào các giá trị của dân tộc.
Có hai cấp độ về thơ ca: cấp độ 1 là làm thơ về Yên Tử; cấp độ 2: mượn
Yên Tử để làm thơ mới là nhà thơ, mới chạm được đến thế giới thi ca. Qua
Phật, qua trời đất để gửi một thông điệp đến cho con người mới là phẩm
chất của thi ca. Hoàng Quang Thuận đã đạt tới cả hai cấp độ này. Anh đến
Yên Tử, làm thơ không phải để so tài với ai mà chỉ làm một việc: ghi
lại những chấn động trong tâm hồn mình một cách chân thực, thành kính.
Chân thành là nghệ thuật cao nhất của thơ ca. Sau tất cả các bài thơ,
chúng ta bắt gặp con người Hoàng Quang Thuận với đầy đủ diện mạo tinh
thần của người làm thơ.”
PGS. TS Nguyễn Hữu Sơn tổng kết hội thảo: “Với 21 bản tham luận và những ý kiến góp ý, trao đổi tranh luận sôi nổi thể hiện sự quan tâm đến tập Thi Vân Yên Tử. Chúng tôi hy vọng qua hội thảo
lần này, các vấn đề không phải đã khép lại mà chính là cần tiếp tục
được mở ra, giúp chúng ta làm quen và chủ động trước mọi hiện tượng văn
học, trong đó có hiện tượng Thi Vân Yên Tử.”
Nhà thơ Hữu Thỉnh thay mặt ban tổ chức tặng hoa nhà thơ Hoàng Quang Thuận.
Toàn cảnh hội thảo
Từ trái qua: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà, nhà thơ Hữu Thỉnh, nhà thơ Hoàng Quang Thuận và PGS. TS Nguyễn Hữu Sơn. Chụp ảnh lưu niệm
( Nguồn: Vanvn.net )
---------------------------------------------------------MỘT CHÙM THƠ CỦA HOÀNG QUANG THUẬN
Tìm chị - Thơ của Hoàng Quang Thuận
Có thể
nào chị lại quên em
Một người chị ba mươi năm trời
Em đi tìm kiếm
Chiến tranh, ai mất - ai còn
Chị có biết, tuổi thơ em
Bom đạn mịt mù
Sông Đa Nuýp đôi bờ sóng vỗ
Chị có còn nhớ em?
Một người chị ba mươi năm trời
Em đi tìm kiếm
Chiến tranh, ai mất - ai còn
Chị có biết, tuổi thơ em
Bom đạn mịt mù
Sông Đa Nuýp đôi bờ sóng vỗ
Chị có còn nhớ em?
Ngày ấy -
chiến tranh
Em gặp chị
Trong căn hầm chữ A dã chiến
Cậu học trò bé nhỏ
Chị nhận làm em
Lát bánh chưng xanh
Chị dành cho em
Đêm kết nghĩa
Dưới căn hầm chữ A
Có thầy, có bạn bè của chị
Và năm tháng trôi qua
Cậu học trò bé nhỏ
Nhớ về chị rất nhiều
Những cánh thư xa
Từ làng quê sơ tán
Tấm hình, chiếc bút bi xanh
Những kỷ vật, em hoài gìn giữ
Chờ mong ngày gặp lại chị hiền
Ba mẹ em, đọc thơ chị
Chưa một lần biết mặt
Vẫn nhắc hoài, Nhật Lệ chị ơi!
Em gặp chị
Trong căn hầm chữ A dã chiến
Cậu học trò bé nhỏ
Chị nhận làm em
Lát bánh chưng xanh
Chị dành cho em
Đêm kết nghĩa
Dưới căn hầm chữ A
Có thầy, có bạn bè của chị
Và năm tháng trôi qua
Cậu học trò bé nhỏ
Nhớ về chị rất nhiều
Những cánh thư xa
Từ làng quê sơ tán
Tấm hình, chiếc bút bi xanh
Những kỷ vật, em hoài gìn giữ
Chờ mong ngày gặp lại chị hiền
Ba mẹ em, đọc thơ chị
Chưa một lần biết mặt
Vẫn nhắc hoài, Nhật Lệ chị ơi!
Trong một
chiều tháng sáu bom rơi
Bức điện chị gửi về
Chị ra đến Hà Nội
Và sắp ra đi
Bu Đa Pét trời tây xa lạ
Ôi tuổi thơ!
Sao êm đềm da diết quá
Có cần chi, ngoài tình cảm thiêng liêng
Có cần chi, ngoài hình bóng chị hiền
Bức điện chị gửi về
Chị ra đến Hà Nội
Và sắp ra đi
Bu Đa Pét trời tây xa lạ
Ôi tuổi thơ!
Sao êm đềm da diết quá
Có cần chi, ngoài tình cảm thiêng liêng
Có cần chi, ngoài hình bóng chị hiền
Chị có
nhớ một chiều
Dừng chân trên đường đi sơ tán
Chị gieo vào lòng em
Cậu bé ngày xưa
Hình ảnh mà tháng năm
Không bao giờ thay đổi.
Dừng chân trên đường đi sơ tán
Chị gieo vào lòng em
Cậu bé ngày xưa
Hình ảnh mà tháng năm
Không bao giờ thay đổi.
Lớp
trường em sơ tán
Những đồi hoa mua tím
Em nhớ chị vô cùng
Bu Đa Pét xa xăm
Chị gởi cho em
Lá thơ cuối cùng
Và từ đó
Em không còn nhận được thơ của chị
Tuổi thơ
Tuổi thiên thần bé nhỏ
Dấu ấn cuộc đời năm tháng chẳng hề phai
Hình bóng chị theo em
Trong suốt tháng năm dài
Hè sáu chín, ba mươi mốt căn nhà sơ tán
Cháy trong bom lửa lân tinh
Kỷ vật chị và tấm hình không còn nữa
Chỉ còn lại bức hình của chị
Còn nằm mãi trong tim
Của cậu em bé nhỏ mãi kiếm tìm
Một người chị ba mươi năm trời cách biệt
Những đồi hoa mua tím
Em nhớ chị vô cùng
Bu Đa Pét xa xăm
Chị gởi cho em
Lá thơ cuối cùng
Và từ đó
Em không còn nhận được thơ của chị
Tuổi thơ
Tuổi thiên thần bé nhỏ
Dấu ấn cuộc đời năm tháng chẳng hề phai
Hình bóng chị theo em
Trong suốt tháng năm dài
Hè sáu chín, ba mươi mốt căn nhà sơ tán
Cháy trong bom lửa lân tinh
Kỷ vật chị và tấm hình không còn nữa
Chỉ còn lại bức hình của chị
Còn nằm mãi trong tim
Của cậu em bé nhỏ mãi kiếm tìm
Một người chị ba mươi năm trời cách biệt
Năm tháng
trôi qua
Cô em gái thứ ba
Hay ngâm thơ của chị
Vĩnh viễn ra đi
Chưa một lần gặp chị
Tuổi già, bom đạn
Ba em trước lúc đi xa
Có hỏi em
Có tìm thấy chị
Chị có biết không?
Sông Đa Nuýp chị có nhớ em
Chiến tranh, quê nhà
Cứ mỗi chiều trên đồi sim tím
Gánh củi vai gầy
Em nhớ chị không nguôi
B52 rải thảm suốt sườn đồi
Nếu ngày ấy có gì
Chắc bây giờ không gặp chị
Từ phương xa
Chị dặn em cố học hết cấp 3
Lần cầm bút, là mỗi lần chị khóc
"Em biết không?
Lòng chị se lại
Khi nghe tin bom đạn quê nhà"
Ngày ấy đã rất xa
Em vẫn còn nhớ mãi
Chị có biết không?
Cô em gái thứ ba
Hay ngâm thơ của chị
Vĩnh viễn ra đi
Chưa một lần gặp chị
Tuổi già, bom đạn
Ba em trước lúc đi xa
Có hỏi em
Có tìm thấy chị
Chị có biết không?
Sông Đa Nuýp chị có nhớ em
Chiến tranh, quê nhà
Cứ mỗi chiều trên đồi sim tím
Gánh củi vai gầy
Em nhớ chị không nguôi
B52 rải thảm suốt sườn đồi
Nếu ngày ấy có gì
Chắc bây giờ không gặp chị
Từ phương xa
Chị dặn em cố học hết cấp 3
Lần cầm bút, là mỗi lần chị khóc
"Em biết không?
Lòng chị se lại
Khi nghe tin bom đạn quê nhà"
Ngày ấy đã rất xa
Em vẫn còn nhớ mãi
Chị có biết không?
Em đã cố
học hết cấp 3
Và lên đường ra trận
Mỗi lúc dừng chân
Em kể cho bạn bè nghe
Tớ có người chị
Học ở Bu Đa Pét phương xa
Em tự hào về chị
Các bạn nhập ngũ cùng em không còn nữa
Thằng Chiến, thằng Vinh hồi đó có hỏi em
Chị mày có gửi thư về
Và chúng nó không bao giờ được còn gặp chị
Chị có biết không?
Và lên đường ra trận
Mỗi lúc dừng chân
Em kể cho bạn bè nghe
Tớ có người chị
Học ở Bu Đa Pét phương xa
Em tự hào về chị
Các bạn nhập ngũ cùng em không còn nữa
Thằng Chiến, thằng Vinh hồi đó có hỏi em
Chị mày có gửi thư về
Và chúng nó không bao giờ được còn gặp chị
Chị có biết không?
Trong
trận đánh vào cổ thành Quảng Trị
Các bạn em đã hy sinh
Chỉ còn lại mình em
Nếu ngày ấy em hy sinh
Làm sao em tìm kiếm chị
Chị có biết không?
Ba mươi năm, gần một phần ba thế kỷ
Kiếm tìm.
Chị có biết không?
Nhật Lệ chị ơi!
Các bạn em đã hy sinh
Chỉ còn lại mình em
Nếu ngày ấy em hy sinh
Làm sao em tìm kiếm chị
Chị có biết không?
Ba mươi năm, gần một phần ba thế kỷ
Kiếm tìm.
Chị có biết không?
Nhật Lệ chị ơi!
Đêm
9/9/1996
Hoàng Quang Thuận
Hoàng Quang Thuận
HOÀNG QUANG
THUẬN
NGUYỄN VŨ
giới thiệu
Thi Vân Yên Tử của nhà thơ Hoàng Quang Thuận đã, đang và sẽ
giúp chúng ta thanh lọc tâm hồn, gạt bỏ những mệt mỏi, mưu toa để sống một cuộc
đời thanh sạch, êm ái đầy tình thương yêu, độ lượng cao đẹp hơn.
(Trích từ Tập
thơ thiền Thi Vân Yên Tử bài thuốc giúp thanh lọc tâm hồn- Nguyễn Vũ, T/ c Nhà
văn, số 2/ 2012).
DANH SƠN YÊN
TỬ
Viên gạch Hoa
Cúc đời nhà Trần
Phù điêu sư tử
sứ hoa vân
Vẫn ba gốc đại
ngày xưa ấy
Bao năm xa
cách vẫn thấy gần…
ĐƯỜNG RỪNG
Cổ thụ vươn cao
xoè tán rộng
Rừng già nắng
lọt đốm hoa rơi
Dây leo chằng
chịt vắt cành lá
Chim rừng líu
lót với hương trời.
AM TRANH
Non cao kết cỏ
dựng am tranh
Áo lá rau xanh
uống nước lành
Túi vải trên
vai cùng gậy trúc
Vô vi cõi Phật
giữa rừng xanh.
----
* Chùm thơ rút
từ bài trên.
VI LAN sưu tập
Hiện tượng thơ Hoàng Quang Thuận
TP - Thời gian qua, người ta nói nhiều
đến một hiện tượng thơ, một nhà khoa học sau một đêm “ngủ cùng gió sương” trên
đỉnh Yên Tử bỗng trở thành một “người thơ”.
Anh đã sáng tác liền mấy ngày sau đó,
có ngày làm được hàng chục bài thơ. Chỉ trong một thời gian ngắn, anh đã ra mắt
bạn đọc tập thơ “Thi vân Yên Tử” với 143 bài thơ Thiền.
Anh là Tiến sỹ Hoàng Quang Thuận -
Viện trưởng Viện Công nghệ thông tin (Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam).
Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã viết về
anh, về tập thơ “Thi vân Yên Tử” như sau: “Đọc những bài thơ hay, đượm gió ngàn
cao, thấm nguồn suối núi, những bài thơ của một con người đầy tư tưởng nhân
văn”.
Tiền phong xin gửi đến bạn đọc
một số bài thơ của anh
Ngọa
vân Yên Tử
Sớm cưỡi mây, chơi cùng non biếc
Đêm về bến nghỉ lót trăng nằm
Tiếng sáo Thiền ca vui bất tận
Ngập tràn Yên Tử trăng trong trăng
Uống
trà sớm
Giường trúc hương thơm một chén trà
Vui thú thần tiên chỉ có ta
Hổ xám nằm chơi bên bờ đá
Chim muông chiều tối đến dâng hoa
Ân hận
(*)
Đêm nay ta không ngủ
Đôi mắt sáng của ngươi
Sáng dưới ánh sao trời
Cứ nhìn ta thăm thẳm.
Chùa Giải oan, cung nữ
Phải người về hôm nay?
Ôi, ta ân hận quá
Không giải thoát cho mày!





















Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Chú ý: Điền vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
Sẽ xóa những comment không phù hợp
Thinhoi001