Họa sĩ Trần Thúc Lân, Phùng Mai,
Mỹ Thanh, và ls Lê Thị Công Nhân thực
hiện
Cân công lý buông nặng nhọc
Đuốc tự do vượt ngoài tầm
Người là ai ôm mặt khóc?
Kẻ thế Cô tù lương tâm
Nếu không nhạy bén về từ ngữ, người bình thường có thể cho là bài thơ vịnh không nói gì về nhân vật chính trong tác phẩm là Lê Công Định, nhưng lại xót xa cho một biểu tượng ở phần background: Nữ thần công lý hoặc nữ thần tự do. Hơn thế nữa, khi đọc câu cuối của bài thơ, những ai biết rõ về thân thế LS Lê Công Định chắc chắn phải phủ nhận vì Lê Công Định không hề là kẻ cô thân cô thế. Lê Công Định có cha và mẹ, có hai đời vợ, ông đảm nhiệm nhiều chức vụ như giảng dạy về luật Việt Nam cho sinh viên quốc tế trong chương trình trao đổi giữa khoa luật đại học Cần Thơ và đại học Pantheon - Assas, là phó chủ nhiệm Đoàn luật sư ở Sài Gòn v.v... Thật vô duyên, một bài thơ vịnh lạc đề chăng? Xin thưa rằng, con người cho dù dã man như cộng sản thì cũng chỉ có thể cầm tù người còn sống, họ không thể cầm tù một vị đã là thần (thần công lý) nhưng có lẽ cái logic trong văn học nghệ thuật ở đây, vì đảng cộng sản là một tập đoàn ma quỷ, bọn ma quỷ tội lỗi không thể thắng được nữ thần, nên chúng đi tìm ám hại những ai bênh vực thần công lý, người thay thế cô nữ thần công lý đó là là Lê Công Định: "Kẻ thế Cô tù lương tâm"
![]() |
| Bức chân dung ls Lê công Định do họa sĩ Trần Thúc Lân vẽ |
Với Lê Công Định, luật sư là thiên chức chứ không là một nghề nghiệp. “Kẻ
thế Cô, tù lương tâm” không phải là lời thơ sáo đẹp để ca tụng vị luật sư thông
minh tài năng, vốn có trong tay hạnh phúc gia đình, sự nghiệp danh vọng, và kể
cả bổng lộc quyền lợi, nếu anh chịu bán mình, đứng về phe thống trị. Anh đã
chọn con đường trái chiều. Anh là vị luật sư trong nhiều vụ án chính trị, luôn
hết lòng bênh vực cho những tù nhân lương tâm, trong đó có hai người bạn đồng
nghiệp mà mọi người đều biết đến là luật sư Nguyễn văn Đài và Lê Thị Công Nhân.
Không ai còn lạ gì trong chế độ Cộng sản, nhất là với các vụ án chính trị, tòa
án đại diện luật rừng, bản án được “bỏ túi,” và theo đó vai trò luật sư chỉ là
“kiểng.” Không là vậy với luật sư Lê Công Định. Anh có câu nói nổi tiếng mà
rất ít người biết đến, nhưng thân chủ của anh, luật sư Nguyễn văn Đài đã không
thể quên: “Tôi, luật sư Lê Công Định bảo vệ và ủng hộ cho quan điểm chính
trị và những việc làm của hai đồng nghiệp là luật sư Nguyễn Văn Đài và luật sư
Lê thị Công Nhân. Những bài viết và việc làm của họ không vi phạm Hiến pháp và
pháp luật Việt Nam. Nếu phiên tòa này vẫn kết án họ thì quí vị có thể bắt tôi
ngay sau phiên tòa.” Người luật sư cương quyết giương cao ngọn đuốc của nữ
thân công lý đó quả sẵn sàng làm “Kẻ thế Cô tù lương tâm.”
Anh đã bị bắt ngày 13/6/2009, và một trong số nhiều “tội danh” phản động mà
báo Công An Nhân Dân luận ra bao gồm đoạn “…Trong các phiên tòa xử các bị cáo
này, Định đã lợi dụng việc bào chữa, nhằm biến các phiên tòa này thành nơi anh
ta tuyên truyền, xuyên tạc Hiến pháp, pháp luật của Nhà nước CHXHCN Việt Nam...”
Lê Công Định ắt hẳn là một trong những luật sư tiên phong không nói theo bài
bản quen thuộc mà bạo quyền CS mong đợi: “bị cáo bị bắt đúng tội, chỉ xin
giảm án, khoan hồng.”
Lê Công Định đã từng có những bài viết trăn trở về hiện tình đất nước, thúc
đẩy những thay đổi, và khao khát cho một Việt Nam tự do dân chủ đăng trên BBC.
Nếu hai bài viết của LCĐ “Tại sao không nên sợ đa nguyên” và “Trả lại
hào khí Diên Hồng”, theo ls Nguyễn văn Đài, đã thúc đẩy anh (NVĐ) quyết tâm
hơn trong việc đấu tranh cho tự do dân chủ, thì với tôi, bài viết “Đọc sử để
nhìn nhận hôm nay” đã khiến tôi có ấn tượng và thấu hiểu về con người và tình
cảm của vị luật sư yêu nước này hơn hết. Anh kể:
“Từ khi bắt đầu vào đại học lúc 17 tuổi đến nay, tôi vẫn giữ thói quen
đều đặn hàng năm dành khoảng hơn một tháng đọc sách vở và tài liệu viết về đề
tài Việt Nam, quá khứ cũng như hiện tại, chủ yếu nhằm giúp trao dồi vốn kiến
thức hạn hẹp của tôi về lịch sử nước nhà. Tôi thường chọn thời gian làm công
việc nhẹ nhàng, nhưng đầy hào hứng này vào độ trung tuần tháng 3 đến cuối tháng
4 mỗi năm. Đó cũng là khoảng thời gian của một năm thường gợi nhớ trong tôi
nhiều biến cố vui buồn lẫn lộn, vừa hào hùng nhưng cũng vừa bi thương, của dân
tộc.”
Tiếp đó, anh bày tỏ niềm băn khoăn, lo lắng về vấn đề Tây Nguyên, một địa
thế trọng yếu của VN không thể để lọt vào quyền quản lý của ngoại bang. Đề cập
đến tác phẩm “Bên Dòng Lịch Sử” của Linh mục Cao văn Luận, anh nhắc đến chuyện
người Pháp tiến hành mưu đồ làm chủ Tây Nguyên và cụ Ngô Đình Diệm đã ưu tư về
vấn đề giữ vững chủ quyền Tây Nguyên cho Việt Nam như thế nào; anh cũng trân
trọng tính trung thực của sử sách đã giúp ích cho những người đi sau như anh học
hỏi... Tôi tâm đắc nhất với đoạn cuối nhẹ nhàng nhưng biểu lộ lòng tha thiết
cho vận mệnh của đất nước rất sâu đậm của anh:
“Tất nhiên, không chỉ có gương tốt, lịch sử còn đặc biệt răn dạy người
đời sau bằng cả gương xấu. Trong lần đọc lại sử sách nước nhà năm nay, không
hiểu vì sao tôi lại quan tâm nhiều đến các nhân vật "thân bại danh liệt" như
Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống và Hoàng Cao Khải, rồi tự hỏi không biết 30 năm
nữa, nếu còn sống, tôi sẽ biết thêm những cái tên nào tương tự như vậy trong
lịch sử hiện đại của dân tộc. Bất giác tôi cầu mong điều đó đừng xảy
ra...”
Con dân nước Việt không hề quên lãng những tù nhân lương tâm, những chiến
sĩ của Tự Do đang hy sinh vì tranh đấu cho nền tự do của nước nhà. Bài viết này
bắt nguồn và là tập hợp trên tinh thần đó. Từ bức vẽ chân dung Lê Công Định do
họa sĩ Trần Thúc Lân gởi đến Quỹ Tù Nhân Lương Tâm tiết mục hội họa “Chân Dung
Các Chiến Sĩ Tự Do,” trong một lúc hứng thú bàn bạc về đoạn thơ riêng cho tác
phẩm hội họa này, anh Phùng Mai mở thêm ý định viết một bài về bức tranh và
nhân vật. Anh đã “phá băng” với đoạn mở đầu, và yêu cầu tôi góp phần. Người tù
nổi tiếng như anh Lê Công Định vốn đã có quá nhiều bài viết và thông tin trên
net, chúng tôi những người ở xa có thể biết gì hơn ngoài việc tổng hợp lại từ
những nguồn này? Thật may mắn, chúng tôi nghĩ đến sự cộng tác của hai tiếng nói
thân tình, chắc chắn có nhiều chi tiết riêng tư để kể về anh, và hơn hết đã từng
được anh bào chữa, cùng là tù nhân lương tâm, Ls Nguyễn Văn Đài và Lê thị Công
Nhân. Vậy sau hết, xin mời bạn đọc thưởng thức câu chuyện thật, rất ngộ nghĩnh
do chính “em gái” của Lê Công Định kể lại, cũng là phần cuối cho bài viết đặc
biệt này.
KỶ NIỆM VỀ LUẬT SƯ LÊ CÔNG ĐỊNH
Nhận được thư của anh Phùng Mai cách đây 2 tuần đề nghị chia sẻ vài kỷ niệm
về luật sư Lê Công Định, tôi rất vui, muốn viết ngay nhưng bận việc nhà và con
nhỏ nên hôm nay mới có thời gian. Với lại, nói về kỷ niệm thì thật sự người ta
cần có cảm xúc, bối cảnh và thời gian, có sự thong thả và trầm lắng thì kỷ niệm
và cảm xúc mới ùa về được. Đôi khi do cuộc sống quá bận rộn với những lo toan,
bức xúc về đủ thứ chuyện từ gia đình cho tới thời cuộc đất nước khiến con người
ta không có đủ tâm trạng trọn vẹn dành cho hồi ức.
Tôi biết về anh Định khoảng hồi năm 2000 khi tôi còn là sinh viên năm cuối
trường đại học Luật Hà Nội cách đây mười năm bởi một sự rất tình cờ. Buổi chiều
hôm ấy tôi sang nhà người hàng xóm xin mấy tờ báo về đọc. Với hoàn cảnh gia đình
tôi hồi đó thì việc đặt các loại báo giấy hàng ngày là điều xa xỉ còn Internet
lại càng xa xỉ và đắt đỏ. Tình cờ tôi xin được tờ báo Tuổi trẻ, trang giữa ở mục
thanh niên có một bài viết kín cả trang với một bức ảnh cỡ lớn hình một anh
thanh niên ngồi trong phòng làm việc rất đẹp với rất nhiều sách. Người thanh
niên nhìn khôi ngô, trí thức và rất hiền lành, lại là một luật sư, tên là Lê
Công Định. Tôi nhớ đó là bài viết nằm trong series các bài báo ca ngợi những tấm
gương thanh niên tiêu biểu là những thanh niên ưu tú đóng góp nổi bật cho sự
phát triển của thành phố Sài Gòn. Là một sinh viên năm cuối trường Luật, tôi
thích thú và rất lấy làm ngưỡng mộ người thanh niên ấy, thầm ước mơ mình cũng sẽ
trở thành một luật sư thành đạt như vậy. Chỉ có điều anh Định theo đuổi lĩnh vực
kinh doanh thương mại còn tôi thì quan tâm nhiều hơn đến các vấn đề về hình sự
dân sự, đặc biệt là vấn đề nhân quyền – một vấn đề được dạy nhưng lại dạy một
cách vô cùng mờ nhạt và phiến diện không biết là do các giảng viên cố ý hay họ
thật sự cũng dốt như là sinh viên ! ?
Tôi biết về luật sư Lê Công Định là như thế. Tình cờ, ấn tượng khó phai,
ngưỡng mộ và quý mến!
Sự ngưỡng mộ và quý mến lại càng lớn khi sau này chúng tôi có dịp trực tiếp
quen nhau khi anh là luật sư bào chữa đầy dũng cảm – người đàn ông lịch thiệp và
thơm phức mùi nước hoa còn tôi là thân chủ khốn khổ - nữ tù nhân có mùi hôi đặc
trưng của tù. Đó chính là lần đầu tiên tôi và anh Định gặp nhau tại phòng hỏi
cung nhà tù số 1 Hà Nội – Hỏa Lò, nhà tù “khét lẹt” nó nổi tiếng đến mức, tù
nhân Việt Nam, đặc biệt là tù nhân miền bắc có câu thành ngữ “Đi tù mà chưa đi
Hỏa Lò thì chưa phải là đi tù.”
Tôi chưa bao giờ ấn tượng với mùi thơm nước hoa đàn ông đến thế dù tôi
chẳng sành điệu chút nào để mà biết đó là nước hoa gì. Tôi ấn tượng là bởi vì
phòng giam mà tôi ở tuy được thiết kế cho khoảng 12-15 người nhưng lại được nhốt
tới 30 người, có lúc cao điểm lên tới 41 người, với hai cái hố xí trần trụi, tất
cả trong một gian phòng rộng khoảng 50m2 .
Cái cảm giác được gặp gỡ và quen biết người mà bạn từng biết và ngưỡng mộ
trước đó, thật thú vị vô cùng ! Có lẽ trong cuộc đời không có nhiều dịp bạn có
được cảm giác này đâu.
![]() |
| Bức chân dung Trần hùynh Duy Thức, họa sĩ Trần Thúc Lân vẽ |
Kỷ niệm thứ hai tôi muốn kể với các bạn là khi anh Định và các đồng đội là
anh Thức, anh Long và Tiến Trung bị bắt. Đó là mùa hè năm 2009 khi tôi đã chuyển
lên nhà tù số 5 huyện Yên Định tỉnh Thanh Hóa được gần một năm rưỡi. Sự việc xảy
ra làm cả khu nữ tù xôn xao. Tuy ở tù rất khốn khổ và bí bách về mọi sự, các tù
nhân rất dễ mất tự chủ trong mọi vấn đề nên chuyện đánh nhau thậm chí gây thương
tích là thường xuyên, nhưng một vụ án chính trị, một tù nhân chính trị xuất hiện
giữa bọn họ thì vẫn là một trong những đề tài hot nhất và gây chú ý dài lâu
nhất, thậm chí gây chú ý đến tận khi người tù ấy đã ra khỏi tù. Việc một tù nhân
chính trị bị chú ý theo dõi quá mức mọi khía cạnh cũng là vì công an trại giam
quá sợ, quá thù ghét tù chính trị nên bắt các tù nhân khác phải theo dõi mọi
động thái, thậm chí là từng hơi thở, từng cái bút chì, từng cái quần lót của
người tù chính trị kia để báo cáo lại hàng ngày, và thế là thành đề tài hot.
Thậm chí những người tù án tử hình được ân xá tha tội chết cũng trở nên mờ nhạt
trong sự chú ý của công an trại giam và các bạn tù khác khi một tù nhân chính
trị xuất hiện.
Xin nhắc lại với các bạn là tôi bị giam với tù thường - cướp giết hiếp,
heroin, lừa đảo, lưu manh, mại dâm ..v.v.. từ ngày tù đầu tiên đến ngày ra khỏi
tù.
Khi thời sự buổi tối đưa tin và hình ảnh anh Định bị bắt và khám nhà, khám
phòng làm việc trên tivi thì ngay lập tức cả phòng giam và cả khu giam nữ tù
(sáng hôm sau gặp nhau buôn chuyện) đều kinh ngạc tột độ thốt lên rằng “Ồh! Ốh!
Ơ này, anh Công Nhân bị bắt đấy, thế là bước vào đời tù rồi.” Mới đầu tôi không
để ý lắm tới cách họ nói “anh Công Nhân” vì khi ấy tôi đang choáng váng đến tê
tái, lòng quặn đau đến câm lặng không nói được lời nào, tim đập mạnh như muốn
rớt ra ngoài khi xem bản tin ấy. Nhưng ngay lập tức sau đó khi mẩu tin ngắn ngủi
vài phút kết thúc thì tôi nhận ra rằng họ - không hiểu vì sao đã mặc nhiên nghĩ
rằng anh Định là anh ruột của tôi ?! Thậm chí, “Hai anh em nó dắt nhau đi làm
phản động.”
Ngay sau bản tin cả phòng giam tôi ở nhao nhao như ong vỡ tổ, họ vốn vẫn
như vậy với bất kỳ trường hợp nào có người quen, hoặc người quen của bạn tù họ
bị bắt và đưa lên tivi, nên với vụ án chính trị lại càng “xôn xao chợ cá làng
chài” hơn thế. Và vì chẳng biết gì nhiều về các vụ án chính trị nên chung quy họ
cứ kinh ngạc tột độ mãi là “Tại sao bọn này dám làm phản động nhỉ ? Bảo mình đi
buôn heroin có bị tử hình cũng chả sợ bằng đi làm phản động”, lại còn “Cả hai
anh em cái Nhân đều làm phản động mới kinh chứ.”
Về vụ án thì tôi nói với họ là đảng cộng sản Việt nam độc tài mới là phản
động, còn chúng tôi chỉ đòi dân chủ, đa nguyên đa đảng để các cơ quan nhà nước
giám sát lẫn nhau và dân giám sát chính quyền mới tốt, mới thực chất được, còn
chỉ có một đảng thì sẽ ngày càng tham nhũng, chà đạp dân quyền, nhân quyền, và
sẽ đi đến sụp đổ, diệt vong mà thôi. Nhưng có vẻ như họ không hiểu lắm, một số
thì hình như hiểu nhưng không dám tỏ ra là hiểu vì sợ cán bộ biết hoặc bạn tù
khác biết và báo lại cho cán bộ thì chết, không khéo là phải “đóng mét” (đóng
mét có nghĩa là phải chuyển đến nằm cạnh hố xí !!!) hoặc tệ hơn là bị công an
trại giam hoặc bạn tù (theo lệnh và xúi giục của công an) đánh đập hành hạ các
kiểu.
Còn về câu chuyện “hai anh em”, “anh em ruột” thì tôi ngay lập tức giải
thích với họ là họ đã nhầm rồi, tôi với anh Định hoàn toàn không có quan hệ gia
đình, nhưng họ không tin, nhất quyết không tin.
Ngay sáng hôm sau cả khu giam hơn 1 ngàn người xôn xao như chưa từng bao
giờ xôn xao đến thế, rằng “Anh Công Nhân cũng làm phản động bị bắt rồi, tội to
lắm.” “Eo ôi, cả nhà cái Nhân làm phản động đấy, khiếp thật!”. Cả phân trại K4 –
tức phân trại nữ trại giam số 5 nhìn tôi với ánh mắt vừa kinh hãi vừa bái phục
không giấu nổi, rằng “Bọn này to gan thật. Đợt này thì cả họ nhà mày chết rồi
Nhân ơi. Hết con em lại đến thằng anh. Nhà này có mả phản động.” Tóm lại là mọi
ngôn từ tuy thô thiển nhưng cũng vui nhộn và rất thẳng thắn. Đầu tiên thì tôi
còn cố công mà giải thích rằng chúng tôi hoàn toàn không phải là anh em, nhưng
thật vô ích trước các “bằng chứng không thể chối cãi” mà hàng trăm nữ tù nhân
mồm năm miệng mười trưng ra, nào là “Này đừng có chối nhá! Tên tuổi giống nhau
thế kia, mặt mũi giống nhau i xì phọoc, đều làm luật sư nữa này, rồi dắt nhau đi
làm phản động.” Đúng là anh em rồi còn chối vào đâu được nữa !?
Thậm chí, có nhiều lần mấy nàng tù dắt nhau ra chỗ tôi hỏi “Này, Công Nhân
với cái anh Lê Công Định là anh em đúng không? Chị bảo nó mà nó cứ cãi không
phải, cá tiền luôn rồi đấy.” Ối giời ạ! Bỗng dưng việc chúng tôi có phải là anh
em ruột hay không trở nên gay cấn hơn bao giờ hết !
| Bức chân dung Phạm Thanh Nghiên do họa sĩ TTL vẽ |
Quả thật, họ nói cũng đúng ra phết ! Cả lò nhà mình đi làm phản động. Này
nhá, nàng Nghiên là con nuôi của bà U mập này, anh Định thì được các nàng tù K4
phong làm anh trai mình vì cái tội “giống nhau quá thể, cái gì cũng giống nhau”
(Ôh hay !?). Ba dượng mình thì khỏi nói, từ năm 70 thế kỷ trước ngay trong lòng
cộng sản vô thần hữu quỷ, đã tuyên bố công khai hùng hồn là “Có thế giới tâm
linh.” ngay vào lúc mà phong trào đập phá đền chùa được đẩy lên đỉnh điểm ở miền
bắc và trở thành một nét văn hóa đặc sản của Việt Nam với những “Lễ hội phá
chùa” “Lễ hội phá đền” đã được đưa cả vào văn học nghệ thuật. Thế là từ đấy ba
dượng tôi – tiến sỹ vật lý đầu tiên của miền bắc Việt Nam, Chủ nhiệm khoa vật lý
đầu tiên của trường Đại học tổng hợp Hà Nội được hân hạnh cho vào sổ đen. Đến
năm 1992 ba dượng tôi viết một lá đơn ngắn tũn tuyên bố ra khỏi đảng – chi bộ
đảng ủy trường Đại học Tổng hợp Hà nội. Đến nay ông vẫn là người đầu tiên và duy
nhất chính thức công khai ra khỏi đảng ở cái trường này, đáng tiếc là chưa có ai
dám theo ông như vậy ở cái nơi mà họ luôn nhận mình là trí thức !?
Còn mẹ tôi – có thể nói ngắn gọn là bà U mập chưa bao giờ ngửi được cái chế
độ độc tài cộng sản này, vì nó quá thối !!!
Lại nói chuyện lúc xem bản tin thời sự hôm ấy, tất nhiên tôi chẳng thấy sợ
chút nào, chỉ thấy thương các anh vô cùng, không biết các anh sẽ vượt qua thời
kỳ gian khó này cách nào đây nhất là khi kinh nghiệm đối phó với các ngón đòn
tâm lý chiến của cộng sản thì thật sự là còn quá non nớt. Nhưng rồi tôi lại
nghĩ, mình ngây ngô đơn giản, ít tuổi như thế mà còn vượt qua được thì các anh
cũng sẽ vượt qua được thôi, và tôi cầu nguyện Chúa ban bình anh cho các
anh.
Có Chúa chứng giám ngay khi đang xem bản tin các anh bị bắt một mặt tôi
choáng váng và bất ngờ (bất ngờ vì ở trong tù hoàn toàn không biết một thông tin
gì về diễn biến phong trào đấu tranh dân chủ bên ngoài), một mặt tôi thấy vui –
thật kỳ lạ ! Tôi vui vì tôi biết rõ rằng – suy từ bản thân tôi mà ra, đây là một
dịp tuyệt vời, tuyệt vời đến kỳ lạ được nhận ơn phước của Chúa và vượt lên chính
mình.
Xin chia sẻ với quý vị một chuyện riêng tư nho nhỏ, từ bé khi tôi 7,8 tuổi
thì những người bạn là những nhà ngoại cảm, những người xem tử vi, tướng pháp,
bói toán nổi tiếng quen với ba dượng tôi – Giáo sư Tiến sỹ Nguyễn Hoàng Phương
đều “phán” rằng tôi có cung tù to đùng trong tử vi, nét như Sony trên
mặt.
Ồh! Thiết nghĩ nếu một người được phán anyway là đời kiểu gì cũng phải đi
tù thì còn gì tuyệt hơn là trở thành một tù nhân chính trị dưới chế độ độc tài,
mà lại là độc tài cộng sản hiếm hoi còn lại trên cái thế giới này !?
Anh Định đã trở thành anh trai tôi bởi một quyết định vô cùng tự nhiên và
kỳ lạ, chắc như đinh đóng cột bởi các nàng tù K4 trại giam số 5 như vậy
đó.
Nghĩ về anh - luật sư Lê Công Định là lòng biết ơn và tình bạn. Đó là điều
tôi có thể nói về anh một cách ngắn gọn nhất cho tất cả những gì anh đã làm cho
quê hương Việt nam, và cả cho tôi.
Hà Nội, ngày 25.07.2012
Lê thị Công Nhân
nguồn:http://www.pocfonline.net/2012/08/ke-co-tu-luong-tam.html
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chú ý: Nhấn vào “nhận xét” ở cuối bài để
xả stress
Sẽ xóa những comment nói tục
Thinhoi001


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Chú ý: Điền vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
Sẽ xóa những comment không phù hợp
Thinhoi001