Nguyễn Văn Thạnh - Bài 8. Những nhận định từ vụ việc (4). Thủ đoạn mượn tay côn đồ - Nắm tóc nó
Nguyễn Văn Thạnh - Bài 8. Những nhận định từ vụ việc (4). Thủ đoạn mượn tay côn đồ - Nắm tóc nó
Nguyễn Văn Thạnh
Tôi
là một người con của đất võ (Tây Sơn - Bình Định), dù không học được võ
(do chứng máu khó đông) nhưng tôi cũng học được tinh thần của võ học.
Xung quanh tôi, có nhiều người giỏi võ. Bà tôi (vừa mới mất, thọ 100
tuổi) là một cao thủ về võ. Tôi hay nói chuyện với bà về chủ đề này. Bà
kể, giảng giải tôi nghe về nhiều thế võ, trong đó tôi nhớ một “thế” là
nắm lấy tóc đối thủ.
Bà
nói, khi lâm chiến, phải tỉnh táo, nhắm vào điểm yếu đối phương mà tấn
công, tập trung vào mục tiêu không rời ra dù phải trả giá thế nào. Bà ví
dụ khi “đàn bà” đánh nhau người ta thường bằng mọi giá nắm tóc nhau.
Khi đã để đối thủ nắm được tắm xem như thua vì đối phương sẽ nắm chặc,
không buông tha. “Nó” đeo bám đến cùng và mình mất sức, đau đớn,…
Chiêm
nghiệm từ “thế võ” trên, tôi thấy rất hữu ích khi hóa giải thủ đoạn
nhân viên công lực (công an) mượn tay côn đồ đánh người.
Như
đã phân tích trong bài trước, thủ đoạn này rất nham hiểm, nó tựa như
thủ đoạn mượn dao giết người. Dù độc địa vậy, nhưng thời gian qua nó
được dùng nhiều nhờ các ưu điểm sau:
- Người bị
hại rất khó để tìm ra hung thủ, không có chứng cứ (thường chúng nhắm vào
người quay phim, chụp ảnh đánh tàn bạo để cướp đồ, hủy diệt chứng cứ).
-
Cơ quan công quyền có âm mưu nên họ bao che, không điều tra, lờ đi.
Người bị nạn đi gửi đơn thường chỉ có thể “trao trọn niềm tin” chứ không
nhận được giấy báo hay biên lai xác nhận việc nhận đơn của cơ quan công
quyền. Họ cố tình làm cho người bị nạn mệt mỏi trong lịch sự.
-
Người bị nạn chẳng những bất lực, bị đánh đau, nguy hiểm sức khỏe tính
mạng mà nhiều người còn dính án “vu khống” hay “gây rối trật tự”, ra tòa
gần như “ôm hận”.
Con người dù mạnh đến đâu
cũng có gót chân Asin, thủ đoạn dù nham hiểm đến đâu cũng có thuốc giải.
Thủ đoạn mượn tay côn đồ làm khó cho người bị nạn vì khó chứng minh
được ai hại mình (hoặc nếu có thì chúng lờ đi) tức là đẩy cái khó cho
người bị hại. Tại sao chúng ta không đẩy cái khó của thủ đoạn này cho kẻ
“nham hiểm”.
Chúng ta biết rằng, mỗi người dân
đều có nghĩa vụ đóng thuế và có quyền được bảo đảm an toàn bất khả xâm
phạm về tính mạng, tài sản. Chính nhân viên công lực là người hưởng tiền
thuế và phải bảo vệ cuộc sống an toàn cho mọi người dân. Người dân hiểu
được điều này rất quan trọng. Đây là dân quyền.
Trên
cơ sở hiểu biết này, khi chúng ta bị bất cứ ai xâm phạm thân thể, chúng
ta phải đơn trình báo cơ quan chức năng và nhiệm vụ họ là phải giải
quyết.
Nhiều người sẽ nói “ngây thơ, nó không
giải quyết thì làm được gì? Quyền trong tay nó, nó muốn làm hay không là
quyền của nó,…”. (Khi nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn bị đánh, tôi có hỏi Huỳnh
Thục Vy là có làm đơn trình báo không? Thì được cho biết là không muốn
mất thời gian với bọn chúng,…). Đúng là thực tế hiện nay là vậy, nhưng
vấn đề không đơn giải vậy, nếu chúng ta hiểu thêm về dân quyền.
Khi
đi làm đơn trình báo là chúng ta đã nắm được tóc của bọn nham hiểm. Bọn
này thường nhận đơn mà không chịu để lại biên lai, hay giấy xác nhận là
có âm mưu muốn phủi trách nhiệm. Chúng ta phải có cách có được bằng
chứng gửi đơn, ví dụ gửi qua dịch vụ chuyển phát hay thông báo rộng rãi
cho cộng đồng biết.
Bằng hành động này, chúng
ta đưa chúng vào hai lựa chọn khó khăn: không làm thì công luận qui tội
vô trách nhiệm, ăn lương dân mà khinh dân, làm nhờn quốc pháp; làm thì
không thể được.
Bằng hành động này, chúng ta cho
công luận hiểu biết về luật pháp, về dân quyền; chúng ta là người tranh
đấu đàng hoàng trong khuôn khổ của luật pháp chứ không phải là kể gây
rối, làm loạn như chính quyền rêu rao.
Bằng hành
động này, chúng ta kéo công luận vào cuộc. Chứng minh cho công luận
thấy bộ mặt nham hiểm của chúng và chứng minh cho mọi người thấy tất cả
công dân đều có thể là nạn nhân của thủ đoạn trên. Đến nước này, bọn
nham hiểm dù có muốn ỉm đi, cũng rất khó. Trong trường hợp chúng ỉm đi,
chúng ta sẽ “truy kích” tiếp. Quá trình truy kích cũng là một học cụ cho
dân quyền.
Chúng ta không gửi đơn tố cáo bâng
quơ, mà nhắm vào người có trách nhiệm về bảo an lớn nhất khu vực đó:
giám đốc công an, chủ tịch,… Chúng ta nắm chặt thằng có tóc mà truy
kích. Thế này không khác gì thế võ “nắm lấy tóc nó” của bà tôi. Càng
quẫy vùng, chúng sẽ càng “chết”.
Chúng có gian manh thoát được thì cũng làm chùn tay những tên “Bá Kiến” khác.
Nhân
đây, tôi cũng muốn gửi lời đến các nhân viên chấp pháp là “hãy sống và
làm việc theo pháp luật”, không nên bước qua luật pháp để sử dụng thủ
đoạn nham hiểm hay biến mình thành công cụ cho thủ đoạn trên. Qua vụ án
Dương Chí Dũng, chúng ta thấy, sự bảo kê không bao giờ bảo đảm an toàn,
chỉ có pháp luật mới bảo vệ được tất cả chúng ta mà thôi.
ĐN 11.1.2014
N.V.T.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN
Được đăng bởi bauxitevn vào lúc 05:21
nguồn:http://boxitvn.blogspot.com/2014/01/nam-lay-toc-no.html
=======================================================================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Chú ý: Điền vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
Sẽ xóa những comment không phù hợp
Thinhoi001