Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2012

Mắng dân và... cười ngạo nghễ! 

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEilU-ZBnU96lvw0cqT6rGcGhF3fJB0-lZOkJNZo6QzSRMC219n6Ja4MQb8knHnye947ALuhEhOIDUt4Y3zCYodGovdCVSVJbYmAbXy5Ub-IEl-pQMpjL_s2KeE5CWjyOt6SwLoyGyNPKKf6/s1600/tt3.jpg

Kỳ Duyên - Ôi chao. Vừa bị các nhà khoa học mắng. Giờ Dân tôi lại bị Tham nhũng mắng, giễu cợt.

Sao Dân tôi bỗng dưng... muốn khóc!

Thế là, mặc cho kết luận của cơ quan quản lý Nhà nước rằng, đập thủy điện Sông Tranh 2 bảo đảm ổn định, an toàn, mặc cho những trấn an với người dân, rằng hãy biết yên tâm và duy trì các hoạt động sản xuất, học tập, sinh hoạt bình thường, và cũng mặc cho đập thủy điện chưa tích nước, đến thời điểm này, ST 2 vẫn liên tiếp có... "kết luận" riêng của nó.

Ai "kém hiểu biết" hơn?

Chỉ trong ngày 23/09, hai trận động đất với cường độ mạnh 4,8 richter đã khiến hàng nghìn người dân các huyện Nam- Bắc Trà My (Quảng Nam) hoảng hốt. 150 người đang dự tiếp xúc cử tri tại xã Trà Đốc bỏ chạy tán loạn.

Đã có gần 120 ngôi nhà, trường học của các xã Trà Đốc, Trà Tân, Trà Sơn và Trà My bị hư hỏng nặng. Ai sẽ phải đền bù thiệt hại đã xảy ra và sẽ xảy ra? Câu trả lời còn ở thì...tương lai.

Nhưng trong khi chờ đợi "thì tương lai" tới, thì hiện tại, theo ông Đặng Phong, Chủ tịch UBND huyện Bắc Trà My, do quá lo sợ, nhiều người dân đành vào rừng, làm nhà tạm để sống.

Động đất vốn là thiên tai khiến cả nhân loại luôn kinh hoàng, sợ hãi. Không một quốc gia nào, dù phát triển văn minh, tiên tiến trong khoa học, như Nhật Bản chẳng hạn có thể dám coi thường. Bài học Fukushima mới đây còn đầy nước mắt.

Nữa là những quốc gia còn đang phát triển như Việt Nam. Nữa là cái huyện miền núi còn nghèo, chậm phát triển như Bắc Trà My. Tiếc thay, sau những ngày hoảng hốt chạy tán loạn, người dân Bắc Trà My và cả xã hội hết sức bất bình trước cái cách ứng xử của các nhà khoa học, các nhà chuyên môn.

Chưa bao giờ, gánh nặng sinh mạng của hàng ngàn người dân thực sự trĩu vai chính quyền huyện Bắc Trà My như lúc này. Thủy điện ST 2 bỗng nhiên như một "chứng nhân" bất đắc dĩ của cuộc đấu khẩu giữa hai bên- chính quyền và các nhà khoa học.

Trước sự vênh nhau giữa phân tích về kỹ thuật với hiện tượng động đất luôn xảy ra, không tin vào những kết luận của đoàn cán bộ khoa học khảo sát, cũng như của Ban Quản lý thủy điện ST 2, ông Đặng Phong, Chủ tịch huyện gay gắt: Chúng tôi vẫn đang nợ người dân câu trả lời về độ an toàn của thủy điện ST 2.

Đã có gần 120 ngôi nhà, trường học hư hỏng nặng sau hàng loạt trận động đất. Ảnh: Thanh Niên

Thì đây, các nhà khoa học, các chuyên gia thủy điện, "trả nợ" dân:

Bà Ngô Thị Lư (Đoàn nghiên cứu Viện Vật lý Địa cầu): Người dân quá kém hiểu biết, chỉ mới nghe động là đã dắt trâu bò, gói ghém đồ đạc bỏ chạy. Bà Ngô Thị Lư còn yêu cầu chính quyền nên giáo dục lại dân.

Ôi trời, cái tâm của một người phụ nữ làm khoa học, lại là ... TS nữa kia! Dân không chạy động đất thì ngồi đợi chờ chết ư, thưa bà Ngô Thị Lư?

Ông Lưu Thế Biểu, Phó Trưởng ban xây dựng Tập đoàn EVN: Nếu các trận động đất lớn hơn xảy ra đập vẫn an toàn. Ngày 13-9, EVN sẽ họp với Bộ Xây dựng để có kết luận cuối cùng và đề nghị Thủ tướng cho phép tích nước. Ông Biểu còn khuyên: Người dân và chính quyền tỉnh Quảng Nam phải tin vào kết luận của các nhà khoa học vì đó là... chân lý.

Còn ông Trần Văn Hải-Trưởng ban Quản lý dự án thủy điện 3, chủ đầu tư công trình ST2: Dân nên chia sẻ và hy sinh cho thủy điện!

Những lời mắng, lời khuyên... thừa, bỗng trở thành bất nhẫn, thưa các nhà khoa học lẫn các nhà quản lý dự án.

Nếu dân không biết chia sẻ và hy sinh, thì đâu phải di dời, chuyển nhà, tìm nơi định cư mới với vô vàn khó khăn của sự khởi đầu lại?

Nếu không biết hy sinh, lấy đâu ra công sức lao động để xây nên con đập thủy điện, mà do những kém cỏi chuyên môn, thậm chí do sự thiếu trách nhiệm và vô lương tâm của những kẻ nào đó, từ điều tra, khảo sát, thiết kế kỹ thuật đến thi công, giờ dân lại đang phải chịu những cơn "đập" nổi giận của đất?

Gần 120 ngôi nhà, trường học của dân nghèo bị hư hỏng, dân phải chạy vào rừng sống, đã là hy sinh chưa? Hay hy sinh có nghĩa là chấp nhận sống chung với những trận động đất ngày càng lớn về cường độ, thậm chí biết đâu, có thể hủy diệt cả một cộng đồng?

Có kém hiểu biết, dân mới phải "bám víu" vào những khảo sát, kết luận "chân lý" của các nhà khoa học. Thế nhưng, chỉ 10 ngày sau lời khuyên "khoa học là chân lý", đã có tiếp 2 trận động đất khiến dân kinh hồn.

Đến nước này, dư luận xã hội, chỉ mong các nhà khoa học, nhà chuyên môn như bà Ngô Thị Lư, ông Lưu Thế Biểu, ông Trần Văn Hải, và cả những ai ai nữa, khẳng định đầy tự tin vào sự an toàn của ST 2, nên đưa cả gia đình vào khu vực thủy điện chung sống, "chia sẻ" sự... hiểu biết cho người dân Bắc Trà My vốn kém hiểu biết.

Có lẽ khi đó, dân mới hoàn toàn tin phát ngôn của các vị có lý!

Ở góc độ Trưởng Ban Tổ chức Tỉnh ủy Quảng Nam, ông Trần Xuân Thọ cay đắng: Chúng tôi tin các nhà khoa học chứ. Nhưng trước đó họ nói động đất sẽ giảm dần, giờ lại tăng lên thì có gì bất thường không? Giờ lại nói chúng tôi phải chờ ba năm nữa mới có kết quả chính thức là sao? Chỉ sợ khi đó chúng tôi không... còn sống nữa để đợi kết quả.

Không phải ngẫu nhiên ngày 24/9, báo SGTT có bài viết "Dân đáng bị mắng hay nhà khoa học đáng phải ra toà?". Bài báo dẫn chứng, một phiên toà ở Ý từng làm xôn xao giới khoa học, vì theo cáo buộc của công tố viên, các nhà khoa học không cung cấp thông tin đầy đủ và chính xác về khả năng động đất, dẫn đến thiệt hại nghiêm trọng về con người và tài sản của dân.

Thông tin khoa học chính xác là yêu cầu tiên quyết, người dân chờ đợi ở các nhà khoa học, trong khi ngày ngày họ vẫn phải "chờ đợi" thảm họa động đất rất có thể lại xảy ra. Liệu ST 2 có cần được đi theo vết xe đổ của các nhà khoa học nước Ý xa lắc xa lơ không?

Nhưng mới đây, một "dư chấn khoa học" khiến xã hội còn sửng sốt hơn. Liệu đây có phải là câu "trả lời" của ST 2 cho các nhà khoa học không:

Khi Lật lại báo cáo đánh giá tác động môi trường thủy điện Sông Tranh 2, người ta sửng sốt, vì trong báo cáo này (lập vào tháng 8/2005), Tập đoàn Điện lực VN- EVN, cho rằng thủy điện ST 2 không có khả năng gây động đất kích thích khi tích nước, không gây rủi ro môi trường.

Thực tế xảy ra trái ngược hẳn, các hiện tượng động đất của ST 2 đều được các chuyên gia phân tích, đánh giá là động đất kích thích.

Thế nhưng, cũng theo bài báo, một chuyên gia trong nhóm đánh giá nguy hiểm động đất thủy điện ST 2 (thời điểm tháng 8/2005) cho biết, nhóm này chỉ được "đặt hàng" đánh giá nguy hiểm động đất cực đại có thể tới 5,5 độ Richter chứ chưa có những nghiên cứu về động đất kích thích lúc đó!

Chưa có nghiên cứu, mà dám khẳng định trong báo cáo "thủy điện ST2 không có khả năng gây động đất kích thích khi tích nước, không gây rủi ro môi trường". Đó là báo cáo kiểu gì, nếu không phải là thiếu cả trách nhiệm lẫn lương tâm khoa học?

Các nhà khoa học hay đổ tại cho cơ chế quản lý không tạo động lực nghiên cứu. Nhưng ở sự kiện ST 2, các nhà khoa học có trách nhiệm liên đới sẽ trả lời ra sao, về nghiên cứu một đằng, phát biểu một nẻo?

Ông Lê Trí Tập, nguyên Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam đã phải nói:

Bây giờ tôi thật sự băn khoăn là có nên tin vào các nhà khoa học hay không vì họ nói không nhất quán gì cả. Đứng trước sinh mệnh của hàng vạn người dân Quảng Nam, tôi tha thiết đề nghị các nhà khoa học phải hết sức trung thực, hết sức khách quan và phải hết sức chính xác khi nhận định về những biến động địa chất ở thủy điện ST2.

Vậy, ai mới là "kém hiểu biết" hơn?

Xin các nhà khoa học, hãy trung thực lên tiếng?

Tại cuộc họp báo mới đây, ông Vũ Đức Đam, Bộ trưởng, Chủ nhiệm VPCP khẳng định, quan điểm của Chính phủ phải bảo đảm tuyệt đối an toàn tính mạng và tài sản của người dân. Cần thận trọng, theo dõi thêm ST 2, và Chính phủ cũng chưa cho phép tích nước ở thời điểm này.

Đó là quyết định đúng đắn và cần thiết.

Nụ cười ...ngạo nghễ?

Giữa lúc thủy điện ST2 còn chưa biết đi về đâu hỡi tôi, thì ngày 24/09, VietNamNet đưa thông tin "Người có chức quyền thu nhập sẽ khá". Đây được coi là một trong những giải pháp để phòng chống tham nhũng, khiến bạn đọc lập tức phản hồi, phản biện tới tấp về tòa soạn.

Tham nhũng, từ lâu giống như một "chấn thương tâm lý xã hội" cực mạnh. Bởi những thảm họa nó gây ra cho xã hội, khiến dân quá phẫn nộ, vì thậm chí nó đe dọa đến sự tồn vong của chế độ.

Thật ra, quốc gia nào cũng có tham nhũng, từ tư bản đến xã hội chủ nghĩa, nó không phải đặc tính của một thể chế chính trị nào.

Có điều, tham nhũng sẽ bị hạn chế, nếu cơ chế quản lý xã hội thực sự khoa học, phù hợp quy luật thực tiễn, và pháp luật không bị tham nhũng...bịt mắt. Và có điều, tham nhũng ở xã hội ta, nó cũng đặc biệt quá.

Không cứ là quan chức, từ một nhân viên công quyền vô danh tiểu tốt, một giáo viên mầm non, một y tá, điều dưỡng bệnh nhân..., đều có thể tham nhũng, bởi họ vẫn có quyền với một nhóm người nào đó phụ thuộc họ.

Nhưng quan chức, khả năng tham nhũng lớn, tham nhũng nặng, thì hơn hẳn. Nếu vậy, việc cải cách tiền lương chỉ "ưu tiên" cho quan chức, thì tác động của giải pháp này có phần gây... phản cảm. Sự bàn luận ồn ào ngay sau thông tin, đã giải thích phần nào. Và liệu nó có hiệu quả không?

Xin dẫn chứng, về cái sự tăng tiền bạc trước đây:

Khi ngành giáo dục có chủ trương tăng học phí, một câu hỏi đặt ngược: Liệu có sẽ tăng chất lượng giáo dục không?

Khi ngành y tế có chủ trương tăng viện phí, cũng có câu hỏi đặt ngược: Liệu có sẽ tăng chất lượng điều trị bệnh không?

Câu trả lời của cả hai ngành giáo dục- y tế: Chưa dám khẳng định, vì chất lượng phụ thuộc vào nhiều yếu tố khác!

Thật khôn và thật khéo!

Tăng lương có chống được tham nhũng? Ảnh minh họa

Giờ đây, cũng rất có thể, có một câu hỏi đặt ngược: Nếu tăng tiền lương cho các quan chức, liệu tham nhũng có giảm bớt không? Không chừng, giống như ngành giáo dục và y tế, câu trả lời sẽ là: Chưa chắc, vì tham nhũng phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố khác!

Thế nên, trong bài viết mới đây trên Tuần Việt Nam, ngày 25/09, tác giả bài viết đã đặt câu hỏi: Tăng lương rồi mà vẫn tham nhũng thì làm gì nữa? Chả lẽ lại...tăng lương tiếp?

Câu hỏi này xin dành cho các chuyên gia tư vấn về chính sách phòng chống tham nhũng.

Quan trọng hơn cả, cơ chế, thiết chế quản lý kinh tế- chính trị- xã hội hiện nay đã thực sự khoa học, phù hợp thực tiễn, để có thể ngăn ngừa, phòng chống và hạn chế tham nhũng chưa?

Câu hỏi này xin dành cho các nhà quản lý chính quyền từ cơ sở...

Sau những ồn ào, sau những quan tâm thông tin về đối thoại phòng chống tham nhũng năm 2012, chờ cho tiếng nói dư luận xã hội lắng xuống, Tham nhũng mới xuất hiện. Đẹp đẽ, hồng hào, trông rất trí thức, lại rất giống đại gia. Rất kẻ cả, gương mặt đầy vẻ ban phát.

Giờ là lúc Tham nhũng đối thoại với Dân tôi:

- Nhà ngươi ăn gì?

- Dĩ nhiên ăn cơm. Thế còn ông, Tham nhũng, ông ăn gì?

- Ta ăn nhiều thứ lắm, tiền bạc, vàng, ngoại tệ, đất đai... Có thế mới đẹp đẽ thế này chứ. Ngươi tuy ăn, nhưng gạo thì đầy thuốc trừ sâu, phân hóa học, thực phẩm, rau củ, hoa quả ô nhiễm, đầy chất bảo quản. Tham nhũng tự tin.

-...

- Ta biết, Dân các ngươi phẫn nộ với Tham nhũng ta lắm. Nhưng Dân các ngươi có biết, vì sao ta không chết, mà vẫn có ba đầu sáu tay? Tại các ngươi cả đấy. Tại các ngươi luôn có nhu cầu khiến ta phải tham nhũng.

Có kẻ nào đó trong các ngươi từng tổng kết, cuộc đời làm dân của hắn, phải "lạy" tới 36 cửa: Cửa xin học, xin tuyển dụng, xin việc làm, xin chữa bệnh, xin công chứng, xin mua bán nhà cửa..v v...và vv...Các ngươi chỉ có quyền xin xỏ. Còn ta, ta có quyền.

- Chả lẽ Dân tôi có nhu cầu của đời sống là có tội?

- Không có tội. Nhưng ta có quyền. Quyền sinh ra lợi, đặc quyền, đặc lợi. Hiểu chưa?

Mà người có biết vì sao người ko chống nổi ta ko? Vì các ngươi có mỗi cái miệng là vũ khí. Lúc nào cũng hô khẩu hiệu: Chống tham nhũng, chống tham nhũng! Làm như cứ hô khẩu hiệu là Tham nhũng ta chết thẳng cẳng í? Tham nhũng cười sằng sặc.

- ...

- Nhưng Dân các ngươi chỉ có quyền hô. Tham nhũng ta cũng hô cùng các ngươi, nhưng ta... "có quyền" không bao giờ chống lại... chính ta? Hiểu chửa?

Và Tham nhũng lại cười. Bước đi. Dáng đi và nụ cười ngạo nghễ, khệnh khạng giống nhau lạ.

Ôi chao. Vừa bị các nhà khoa học mắng. Giờ Dân tôi lại bị Tham nhũng mắng, diễu cợt!

Sao Dân tôi bỗng dưng...muốn khóc!

Kỳ Duyên

--------------

Tham khảo:

nguồn:http://danlambaovn.blogspot.com/2012/09/mang-dan-va-cuoi-ngao-nghe.html#more
======================================================================
Chú ý: Nhấn vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
          Sẽ xóa những comment nói tục
          Thinhoi001
Hề hết biết! 

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj_OWvX9IOyDFR0uJ-rKAHTdOpVGTXCJgdUb1Xl3EhcImZ69C152NFqrclEdbjtPJFrMc3knG1rVd-x-npKakuwujmuaFL6g2nMXox3-4fXmSa3jsaT8dCbxKqF5a1CdXdn-IpxtpLMlfXd/s1600/hoi-nghi.jpg

Hà Văn Thịnh (Quê Choa) - Dường như trong xã hội này, người ta (có chức quyền) đang cố tình trêu ngươi, chọc tức dân khi liên tiếp ban hành hết quy định khôi hài này đến trò hề nực cười khác: UBND TP Hà Nội vừa ra quy định, theo đó, đám cưới của cán bộ, đảng viên không được tổ chức quá 30 mâm, không tổ chức ở khách sạn 5 sao. Ai vi phạm sẽ bị kỷ luật, cao đến mức… chuyển công tác!(?)

Xin hỏi các vị quan chức rằng tại sao không lo cho người dân an cư lạc nghiệp khỏi phải đi khiếu kiện, phố phường đỡ nhếch nhác, người sống với người không như với sói, với beo…; mà lại ăn no rửng mỡ, dốt nát bày chuyện tai ương?

Xin các vị anh minh, thiên tài, sáng tạo Hà Nội trả lời mấy câu hỏi sau:

1) Tổ công tác nào dám đến lập biên bản khi đám cưới dư hơn… 1 mâm? Tôn hỷ, trọng hiếu là lễ nghi truyền thống cả ngàn năm của người Việt, có ai đang tâm mở đầu cho đời sống vợ chồng bằng một cái biên bản hay không? Nếu không có biên bản, lấy gì mà xử?

2) Giả sử như có những người khách không mời (quên, dù rất thân tình), người ta cứ đến, cứ dự, có quyền dọn thêm mâm hay không?

3) Chẳng có cán bộ nào có tiền cưới ở 5 sao vì 99% cô dâu, chú rể trong lứa tuổi từ 20-30, xây dựng gia đình, nếu như không ăn cướp của dân thì chẳng thể nào có tiền tổ chức đám cưới to như thế. Và`, nếu có đi nữa thì chẳng ai dại gì rước lỗ vào thân, làm sao chi mỗi suất cả triệu mà thu về chỉ có dăm ba trăm?

4) Như vậy, cán bộ, đảng viên không cưới nhưng cha mẹ của cán bộ đảng viên tổ chức cưới, họ chẳng liên quan gì đến đảng hoặc đã về hưu, họ tổ chức, phạt ai đây?

5) Nếu con các quan lớn cưới mà không tổ chức to thì cơ hội nào để nhận phong bì hối lộ hợp pháp? Tận thu bằng hết mọi đường ngang, ngõ dọc là nguyên tắc của thời đại tham nhũng. Tham nhũng hàng tỷ chưa làm gì được nói chi đến chuyện ngăn cản vài chục, vài trăm triệu bọt bèo.

6) Đám cưới quá đi một vài mâm phải chuyển công tác (từ chỗ buôn vàng đến chỗ bán cám); thử hỏi, cả trăm ngàn tỷ tham nhũng vẫn đâu có sao, các vị bày đặt ra trò cười này không thấy xấu hổ sao?

7) Nhìn qua có vẻ là văn minh nhưng ngẫm kỹ thì thấy đây là lối hành xử vi phạm nhân quyền trắng trợn, các vị có thấy thế không?

8) Xét dưới góc độ kinh tế, chính các vị đang áp đặt sự cạnh tranh không công bằng. Nếu người ta biết cách làm giàu chính đáng, tại sao không có quyền sang? Tại sao mở 5 sao ra lại không cho thầu đám cưới?

Sơ sơ vài câu hỏi thế xin các vị trả lời dùm, nếu thấu lý đạt tình, thua gì tôi cũng chịu. Người viết bài này đã từng nói chuyện với một vị quan to, ông ấy nói rằng ông cụ mất sau khi mình đã về hưu nên hơi vất vả, anh em bận việc ít lo toan(!) Chẳng lẽ người ta nói trắng ra rằng ước chi ông cụ mất sớm hơn?

Đọc dòng tin xong chỉ còn biết kêu trời, thấy xót đau cho dân tộc mình sao lại đến nỗi ngày càng xảy ra những chuyện cười đẫm nước mắt như thế?..

Quảng Trị, 28.9.2012

Hà Văn Thịnh
nguồn:http://danlambaovn.blogspot.com/2012/09/he-het-biet.html#more
======================================================================
Chú ý: Nhấn vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
          Sẽ xóa những comment nói tục
          Thinhoi001
Chứng minh là một việc không khó. 

Đến khó như chứng minh cái gọi là bổ đề Langlands, trong khi thế giới chưa ai chứng minh được, thì một người Việt đã làm được điều đó rồi. Xem ra người Việt ta rất giỏi là vấn đề không phải bàn cãi. Chỉ có điều người Việt có thích chứng minh hay không thôi.
Hồi tôi còn làm giải phóng mặt bằng, phải xuống một xã bên kia sông Đuống. Khi nhà thầu dùng xe 3 tấn chở cát vào san lấp đất làm khu tái định cư, chính quyền xã nhất định không cho nhà thầu đi bằng đường liên thôn, bảo làm hỏng đường của họ, mặc dù đường này thiết kế cho xe tải trọng 10 tấn. Kệ cho nhà thầu ra sức cam kết nếu hỏng sẽ đền, họ dứt khoát không là không!
Tôi thắc mắc thì có người rỉ tai bảo: nó ăn bớt vật liệu khi làm đường, nên sợ mới chỉ xe 3 tấn đã nát bét đường ra thì lộ tẩy chứ còn gì.
Có những chuyện nó sờ sờ ra trước mắt mà người ta cứ bảo là không có chứng cớ. Nhìn những ngôi nhà to vật vã, đẹp kinh khủng, hỏi ra nhiều chủ nhân là quan chức đang đương quyền, hoặc chỉ vừa mới hạ cánh.

Chỉ cần làm một phép tính cơ bản, truy từ thu nhập là ra thôi mà chả ai chịu làm. Có người bảo, là do kinh doanh mà có đấy chứ.
Này! Không đơn giản thế nhé! Kinh doanh là phải có thu chi, có lợi nhuận. Lợi nhuận to thế mà không nộp thuế cũng rũ tù nhá! Mấy ông thuế đâu rồi?
Đường xá vừa làm xong đã nứt nẻ, bong tróc, sụt lở. Bộ giao thông kiểm tra lên xuống, vẫn bảo không có dấu hiệu tham nhũng!
May mới là đường giao thông thôi đấy. Có nứt nẻ nham nhở thì chịu khó nhảy chồm chồm rồi cũng qua được, chứ nhà ở cao tầng, chưa vào ở đã đổ chổng kềnh ra như cái nhà này ở Trung Quốc dạo nào thì gay.
Hình như chả có tý cốt thép nào

Nên chổng vó là phải???







Chi hàng chục tỷ bạc để chống ngập lụt mà cứ mưa một tý là phố lại thành sông như thế này. Không hiểu các vị ấy chế biến món tiền hàng chục tỷ ấy thế nào mà không thấy hiệu quả đâu. Chỉ khổ mấy anh công nhân ngành thoát nước hì hục móc cống, rồi bất lực nhìn dòng sông phố như thế này


Đường xá suốt ngày kẹt tắc. Bao nhiêu năm hô hào chuyển các bệnh viện, nhà máy, trường đại học ra khỏi thủ đô mà hết đời ông quan này đến ông quan khác không làm được.
Một bác chuyên gia kinh tế, từng làm với người Nhật nhiều năm, nghe người Nhật nhận xét, rằng nước Việt Nam mình giống như nước Nhật của những năm năm mươi. Bác ý hỏi:
- Theo ông, Việt Nam có làm được như Nhật không?
Người Nhật khẳng định luôn:
- Không!
- Tại sao thế?
- Là vì toàn dân Nhật bấy giờ trong lòng chỉ có một chữ “CÔNG”. Còn dân Việt Nam bây giờ trong lòng chỉ có một chữ “TƯ”
Nhục thế! Vậy thì giỏi cũng vứt. Chứng minh đi. Những hình ảnh và con số biết nói đấy, cần gì tìm ở đâu nữa.
MÁU VÀ MẶT TRỜI Ở ĐẤT NƯỚC TÔI 


Tôi biết đến cô bé này qua những vần thơ tình hay đến lịm người. Một tâm hồn yêu đắm đuối, lãng mạn và sâu sắc. Đến một ngày, cô bé viết một bài thơ khiến tôi giật mình – bài Thế hệ hèn nhát.
Có thế chứ! Khi con người ta có thể yêu mãnh liệt như thế, không thể chỉ có tình yêu đôi lứa không thôi. Con người vốn gắn liền với đất, với cuộc sống xung quanh. Đã yêu người, là yêu cả những gì gắn bó với người, từ nếp nhà ta ở, từ rặng cây cho ta bóng mát, từ lối ta vẫn đi về...đó chính là quê hương, đất nước chứ đâu?
Hôm nay cô bé lại cho ra bài thơ này. Tôi bảo: con tuyệt lắm!
Có người bảo: sợ chính trị!
Thế nào là chính trị? Hãy chỉ cho tôi thấy trong những vần thơ này chính trị ở chỗ nào? Tôi chẳng thấy gì ngoài một tình yêu thương đồng loại đến nghẹn ngào.
(Thế hệ chúng ta sẽ phải sám hối không phải cho những hành động độc ác của những người xấu xa, mà là sự im lặng đáng sợ của người tốt)

Ơ!
Anh cũng như tôi sao?
Chúng ta đều một loại
Đểu

Ơ!
Anh cũng câm, mù, điếc như tôi ư?
Thích ngoác mồm nghe chuyện khiếu
Nhưng lại không dám mở mồm chửi lũ cầm dấu mộc đập vào đầu những người mặc áo đỏ
Màu áo đỏ không phải là hiện linh cho màu cờ Tổ Quốc mà là cái giá của tự do được tính bằng máu và sự nhục mạ
Ơ!
Anh cũng sợ những trò gian trá
Đổi trắng thay đen, tô hồng quá khứ
Hiện tại chỉ là một vòng xiềng xích, gông tù khóa giữ
Vạn trái tim chẳng thích đập đúng giờ

Ơ!
Anh cũng làm ngơ
Cũng lướt thật nhanh
E dè nhìn những trang web lên án sự thật đang oằn mình vì bị tường lửa rào bắn
Cũng ân hận
Vì lỡ mở mồm nhắc đến “Đất nước, biển đảo, rừng sông này là của con Lạc cháu Rồng?”

Xin cứ nói không
Nếu ai đó hỏi: Mày có yêu quê hương, chồng vợ?
Có muốn trả nợ
Cho dòng máu chảy oan phí ngoài Hoàng Sa, Trường Sa
Cho dòng uất ức chảy oan phí vào những ngày chủ nhật ở Hà Nội, Sài Gòn, ở những con phố chỉ quen ngát mùi hoa sữa, liễu và me
Cho dòng căm thù chảy oan phí trong những phiên tòa câm, điếc, mù, đui và vô luật
Cứ dấu diếm, cứ khuất tất
Chả ai dám á họng đòi công bằng khi mà cả đất nước này đang rạp đầu nhận mình là nô lệ

Xin cứ thế
Cứ như tôi
Như anh
Như chúng ta
Một thế hệ đói lòng tự quyết!!

Nhiệt huyết chỉ là trò hề
Người già quay lưng
Trẻ con muôn đời thích khóc
Thanh niên ko dám ngẩng mặt
Nhìn mặt trời và biển đảo quê hương…
Đang tứa máu

Mặt trời và máu
Ở đất nước tôi
Cứ chảy!!!


http://blog.yahoo.com/_A77ATHPKCTVEBLIBCAISF3R74A/date/2012/07/page/1
Tất cả chỉ là kon k**  

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgi4KFxfJ6cL0HkveR5QvLV3yNslo5tj02FGi1N_6EGgmyUyhWWvoZDZ9x2XuJ_UeNRWSl42OYzeJPOg1Eh_QkJ5k1DzhnqQ2x9k1_X-ZN8QWHiead0wV8MwFxe0SmO_SyYH7nXrp86sWcl/s1600/vvh.jpg

Đảng kộng sản nên phát động phong trào học tập theo gương trung tá Vũ Văn Hiển thay cho HCM.


Linga (Danlambao) - Từ khi ông chủ tịch HCM (muốn đọc sau cũng được) đọc bản tuyên ngôn độc lập tại Ba Đình vào ngày 2/9/1945, người dân đen miền Bắc vô cùng hạnh phúc vì tưởng rằng từ nay đã thoát kái ách bị đè đầu kỡi kổ bởi thực dân Pháp, phát-xít Nhật. Không kòn chịu kái kảnh kó miệng mà không được nói. Tuy nhiên, trong suốt quá trình xây dựng XHCN, CNKS hay là kái đồ thổ tả định hướng XHCN, dân đen Việt Nam không thấy được đâu là kái tự do, hạnh phúc mà đại đa số cộng đồng Thế giới hiểu, mà chỉ thấy rằng kái ách cộng sản còn tàn ác hơn là thực dân, phát-xít.

"Chân lý đi tìm mãi sẽ thấy" (dù cho nhiều người bỏ xác ở Trường Sơn vẫn chưa thấy), kâu nói đó rất đúng. Mùa thu năm 2012, cũng là mùa thu, tòa án kộng sản Việt Nam tại Sài Gòn xử ba nhà báo tự do với mức án tù "khủng", kùng lúc đó dân đen miền Nam mới thấy được "tự do" của chủ nghĩa kộng sản qua lời phát ngôn kủa trung tá kông an Vũ Văn Hiển "tự do cái con c**". Thì ra là vậy, "tự do" là kái luôn gần gũi với mọi người, hàng ngày ai cũng có cơ hội nhìn thấy, một số người còn được chạm vào nó, nhưng tội thay người dân Việt Nam thì đi tìm mãi ở chốn đâu đâu. Như vậy học thuyết kộng sản đâu kó hoang tưởng như kác "thế lực thù địch" hay xuyên tạc, rất ư là kụ thể.

Chủ tịch HCM được xem là ông tổ kộng sản Việt Nam, khi HCM mở đầu "không kó gì quý hơn độc lập tự do" thì ngày hôm nay, cháu chít kủa HCM là trung tá kông an Vũ Văn Hiển đã đúc kết phạm trù "tự do" chỉ là cái kon k** sau hơn 82 năm kộng sản kó mặt tại Việt Nam, 67 năm kầm quyền miền Bắc và 37 năm đặt ách kai trị toàn kỏi Việt Nam.

Dân đen Việt Nam không kao siêu như bè lũ "đỉnh kao trí tuệ" đang tọa lạc tại Ba Đình, suy nghĩ kủa họ kũng nôm na, mộc mạc. Từ nay, người dân sẽ học tập theo kách mà trung tá Hiển nói (dù sao ông ta cũng là một sỹ quan công an kao kấp, một đảng viên kộng sản, kũng đáng để học chứ), "đỉnh kao trí tuệ" cái kon k**. Và gần đây đảng kộng sản Việt Nam đang hô hào "phê và tự phê" (nghe nói câu này ở Việt Nam ám chỉ mấy kẻ nghiện ma túy chích choát rồi phê thuốc), dân đen thì nói "phê và tự phê" cái kon k**, tất cả những gì kộng sản nói cũng chỉ là kái kon k**.

* Ghi chú: 

Vì đang thực hiện chủ trương của đảng kộng sản Việt Nam, học tập theo gương chủ tịch HCM dù ông ta sai bét. Tôi học theo kách viết kủa HCM trong tác phẩm "đường kách mệnh" của HCM, thay chữ "C" bằng chữ "K". Nếu người đọc kảm thấy khó chịu thì ráng mà chịu đựng, ở Việt Nam không kó khái niệm xin lỗi dù làm sai, làm phiền người khác. Suốt 67 năm nay, kó khi nào kộng sản xin lỗi ai chưa dù chúng tàn sát hàng triệu lương dân? Theo ý tội, đảng kộng sản nên phát động phong trào học tập theo gương trung tá Vũ Văn Hiển thay cho HCM.
nguồn:http://danlambaovn.blogspot.com/2012/09/tat-ca-chi-la-kon-k.html#more
======================================================================
Chú ý: Nhấn vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
          Sẽ xóa những comment nói tục
          Thinhoi001
Văn hoá "chỉ tiêu"  

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiMu_4Cj1K7y82fuAQ8V9_sBZ0b4Q4WV4CKPAkfO66gadHMYesUOmKNCpvM1LlhiGwrtE8EvMbLBn9eA9aF8rYZVfJGswtJgwMFSav3mnzBVwhd6aqQe7uY7CAYFXc0aAoXHAtfWGdqHcTU/s1600/camapthamnhung-danlambao.jpg

David Thiên Ngọc (Danlambao) - Chỉ tiêu là hạn mức do cấp trên giao cho cấp dưới phải thực hiện trong một thời gian nhất định trong cái hệ thống chính quyền quái gở và rừng rú CSVN. Đã là một chính quyền quái gở thì toàn bộ cái hệ thống, bộ máy điều hành của chúng cũng mang đầy sắc thái quái gở dị kỳ. Trong vô vàn cái dị kỳ đó ở đây tôi chỉ nêu ra một khía cạnh là cái "Văn hoá chỉ tiêu". 


Những chỉ tiêu mà chính quyền CSVN đưa ra áp dụng trong xã hội VN thì ai ai cũng đều nghe, biết và rõ. Tuy nhiên ta không nói lên những cái thường ngày trên huyện đó thì có khi chúng ta chưa thấy được những điều nghịch lý thật buồn cười và cũng có vạn người khóc vì những cái chỉ tiêu quái đản đã có xưa nay. 

Tôi xin nêu lên một số chỉ tiêu như sau. tuần tự từ cái có thể, không thể và đến cái không biết nên cười hay nên khóc ra đây. 

Trước hết là chỉ tiêu trong sản xuất nông nghiệp lẫn công nghiệp:

Lĩnh vực này chỉ có thể tuỳ lúc, tuỳ nơi. Bởi trong nông nghiệp còn tuỳ thuộc vào thổ nhưỡng, thời tiết, thiên tai... nhất là trong thời gian cơ chế HTX, tập đoàn SX. Nông dân không đạt chỉ tiêu sản lượng nông thổ sản để nộp lên trên thì phải đành giật gấu vá vai, gia tăng sản xuất thêm rau quả, chăn nuôi... để sống cho qua mùa, qua đợt giáp hạt... Trong những lúc này nông dân phải còng lưng ra gánh lấy chỉ tiêu. Đảng thì ra rả - Trời làm mất bắt đất phải đền! (mồ hôi nước mắt của nông dân chứ đất nào?) hoặc:

Mất mùa là bởi thiên tai. 
Được mùa nhờ có thiên tài đảng ta. 

Trong SX công nghiệp các chỉ tiêu thật tồi tệ. Sức lực công nhân lao động SX chỉ có chừng đó mà phải cố công SX cho đạt hoặc vượt chỉ tiêu thì tất yếu sẽ đưa đến kết quả là sản phẩm không hoàn thiện, bị lỗi, khuyết tật... sẽ trở thành thứ phẩm. Bấy giờ cái hại là cho xã hội mà cái lợi là cho nhóm quản lý được thành tích làm cơ sở cho mọi sự tiến thân, rồi bán hàng thứ phẩm lại có cơ hội để tư lợi riêng. Một thời bao cấp của nền kinh tế chỉ huy, kế hoạch XHCN làm nát tan đất nước. 

Chỉ tiêu trong giáo dục:

Trong một xã hội mà văn hoá suy đồi, đạo đức băng hoại như hiện nay là một phần hậu quả của các chỉ tiêu. 

Một trường THPT nếu không đạt chỉ tiêu về thi cử sẽ bị mất tất cả các điểm thi đua và các lĩnh vực khác, và sẽ bị cắt giảm "chỉ tiêu" về ngân sách ở trên cấp cho. Do đó mọi trường, mọi cơ sở giáo dục phải đạt và vượt chỉ tiêu như trong SX đã áp dụng. Từ đó tệ nạn tiêu cực, bệnh thành tích, bê bối đến mức phi giáo dục nơi phòng thi. Giáo viên tận tay trao phao thi cho thí sinh rồi cuối giờ đi thu lại phao đó. Ngoài sân trường thì tràn ngập phao là phao khi cuối giờ thi. Hệ thống giáo dục thì các vị "Tiến sĩ giấy" đều thiếu tâm và thiếu tầm. Để đạt thành tích và chỉ tiêu nên trường nào cũng có con số thí sinh đậu gần hoặc đến 100% thí sinh dự thi trong các kỳ thi tú tài... Chỉ có những thí sinh bỏ thi vì tai nạn, ốm đau hay vì hoàn cảnh nào đó chứ hầu như có thi là có đậu, GV, nhà trường tạo mọi điều kiện cho thí sinh đậu để nhà trường đạt chỉ tiêu?

Cũng cái chỉ tiêu trong thi cử này mà có một chuyện thật khôi hài. Chuyện này tôi đã có viết trên Danlambao rồi. Trong bài này chỉ nhắc sơ lại một chút để cười thư giãn mà thôi. Chuyện thật 100%. 

Trong một buổi họp tổng kết thành tích thi cử của trường THPT nọ. Vị chủ tịch huyện tham dự và "Phát biểu chỉ đạo" rằng: "Năm nay HS trường ta đạt thành tích thi đậu 100% là điều đáng khích lệ. Nhưng sang năm thầy cô cố gắng dạy cho các em tốt hơn để vượt chỉ tiêu thi đậu 120%-130% mới xứng đáng". Tất cả GV và quan khách vỗ tay rợp trời...có người cười thầm và nói chắc phải đem trâu với bò vào để cho đủ 130%!!!

Thành tích trong chỉ tiêu GD tôi xin trao vinh dự này cho ông Phạm Vũ Luận để tô thêm cái bằng "Giấy Dzõm" của ông cho đậm nét. 

Chỉ tiêu thu thuế:

Trước giờ từ cấp sở tài chính, tổng cục thuế đều có giao chỉ tiêu về cho các cục, chi cục thuế những chỉ tiêu thu thuế định kỳ hằng tháng, quí, năm thật quái ác. Do đó vấn đề này gây nhức nhối cho con dân không biết nhường nào. Trong những năm sau 1975 có những phụ nữ có chồng phải đi cải tạo nơi rừng núi xa xôi, ở nhà phải đi mua bán tảo tần xuôi ngược mà có người thiếu bản lĩnh, nghị lực đã phải gieo mình xuống cầu, vào xe mà kết liễu đời mình vì bị thuế vụ tịch thu tất cả những tài sản ọp ẹp để làm phương tiên nuôi con, chồng đang thọ nạn. Cái chỉ tiêu đây cũng là động cơ để cho nhân viên thuế vụ, kiểm lâm có đất dụng võ, thu thuế tràn lan, vô pháp vô luật, vô tội vạ... cuối cùng là đè đầu người dân ra mà bóc lột để cho đạt chỉ tiêu. 

Lần nọ trong những năm 80s của TK trước tôi có việc đi về khuya, trời thì mưa bay lất phất... gió mùa từng cơn táp vào mặt như xé làn da. Chợt thấy lấp ló một bóng đen nơi hàng hiên ở ngã ba đường. Với sự cảnh giác cao tôi mon men lại gần xem thử có phải phường trộm đạo rình mò trong đêm tối hay ai đó lỡ đường, cơ nhỡ cần giúp đỡ chăng? Khi đến gần và nhìn rõ mặt thì ra viên thuế vụ mà tôi quen biết. 

-Trời ơi! Làm gì mà mò mẫm, ngụp lặn trong đêm khuya khoắt rét lạnh vậy cha nội?

-Rét mấy cũng phải cố chứ gần cuối tháng rồi mà chỉ tiêu mới được phân nửa!

Nhưng thật ra tôi biết hắn tích cực quên mình bỏ cả vợ con để lặn lội trong đêm mưa như vậy chưa hẳn là vì cái chỉ tiêu kia mà cái túi riêng của hắn mới đáng kể. 

Tôi thở dài "thương hại" và buông một tiếng trời! Như một viên sỏi ném vào màn đêm. 

Kịch bản và hình ảnh trên tôi xin trao tặng cho ông Vương đình Huệ. 

Chỉ tiêu phạt giao thông:

Vấn nạn tiêu cực, hối lộ hay nói đúng hơn là "chặn thu tiền mãi lộ" trên đường của lưc lượng CSGT là nỗi nhức nhối trong XHVN từ hơn mấy chục năm qua. Thế nhưng nó như căn bệnh trầm kha không thuốc chữa bởi các nguyên nhân sau:

-Một cảnh sát viên muốn được vào ngành CSGT thì phải mua vé! Nhưng vé thì không phải ai cũng mua được và không rẻ bao giờ! Bởi ghế thì hữu hạn mà người muốn mua thì vô cùng. Do đó một khi đã chen chân được vào ngành CSGT thì phải ra sức thu tiền mãi lộ để bù vào tiền mua vé, thu hồi vốn càng sớm càng tốt vì chúng nhận thức rằng ở đời không có gì là vĩnh cửu!
Khi toạ vị ở ngành CSGT, một viên CSGT phải tuân thủ các điều khoản bất thành văn như sau:

1- Phải tích cực phạt và nộp tiền cho cơ quan đủ hoặc vượt chỉ tiêu. Đây là chỉ tiêu trắng. 

2- Nộp tiền thu được lên cho sếp hàng tuần, hàng tháng theo chỉ tiêu đã định theo khẩu lệnh (đây là chỉ tiêu đen) nếu không thì sẽ bị phân công trực ở cơ quan không được ra đường thu tiền mãi lộ... tiền bỏ ra mua vé xem như trắng tay. Giống như thuỷ thủ bị kéo lên bờ đứng nhìn khói cùng tiếng còi tàu xé gió ra khơi...

Từ những lý do trên mà mọi CSGT là ông vua trên đường lộ. Phạt vô tội vạ, hơn nữa trong chế độ phạt giao thông thì người phạt cũng được trích thưởng nữa. 

Nhưng khốn khổ thay cho người dân là tình hình giao thông ở VN thuộc hàng tệ hại nhất nhì thế giới. Một con đường chỉ có 1, 2 lằn mà mọi chủng loại xe đều tham gia chung trên đó. Luật giao thông thì lấy luật quốc tế ra áp dụng mà hạ tầng cơ sở thì rừng rú. Tôi dám chắc mọi phương tiện khi tham gia giao thông ở VN ít nhiều đều vi phạm không thể tránh khỏi. Các bảng báo, hiệu hướng dẫn GT, phân luồng, đường... hoàn toàn mờ mịt, có khi cố tình đánh lừa lái xe để vi phạm rồi xử phạt, hối lộ... người phạt thì phạt theo cảm tính. Có lần tôi chứng kiến một lái xe từ tỉnh khác về Hà Nội kêu trời vì CSGT phạt anh lái xe vào đường cấm nhưng không có biển báo. Khi thắc mắt thì viên CSGT trả lời rằng đã có đọc thông báo trên đài rồi (!?), thật bó tay. 

Cơ quan kiểm định phương tiện GT thì hình thức, hối lộ, móc ngoặc với CÒ để ăn tiền rồi cho qua... thậm chí thay đổi cấu trúc, phụ tùng phương tiện để che mắt khi kiểm định, xong rồi đâu hoàn đó và dĩ nhiên tai nạn từ những nguyên nhân này sẽ xảy ra. Người dân thì chết, bị thương tàn tật... lúc này CSGT lại có cơ hội làm tiền từ nạn nhân lẫn chủ phương tiện. Cũng vì vấn nạn CSGT mãi lộ trên đường mà phóng viên Hoàng Khương cũng phải chịu án oan vì dám vạch trần tội ác của đám hung thần trên quốc lộ. 

Ở đây tôi chỉ nói một phần nhỏ tội ác của công an CSVN trong ngành giao thông còn những mặt gian manh, tàn ác khác không nằm trong phạm vi bài này. 

Từ công an, thuế vụ, kiểm lâm gây nỗi kinh hoàng trong dân chúng cho nên trong xã hội lúc đó truyền khẩu câu rằng:

Công an, thuế vụ, kiểm lâm. 
Trong ba thằng đó đáng đâm thằng nào?
Nhân dân bàn tán xôn xao...
Trong ba thằng đó thằng nào cũng đáng đâm!

Vinh dự này tôi xin gởi cho ông Trần đại Quang. 

Chỉ tiêu trong Y-Tế:

Sự băng hoại đạo đức trong Y-Tế tôi cũng đã có dịp viết trên Danlambao rồi. Nơi đây tôi chỉ nêu các chỉ tiêu quái đản mà trong ngành Y-Tế đã và đang thực hiện. 

Ngày trước cả thành thị lẫn nông thôn... các bà trong hội phụ nữ, trạm Y-Tế đều ra sức vận động chị em đặt vòng tránh thai. Trong mỗi đơn vị như vậy đều có chỉ tiêu mà cấp trên giao. Do đó trong địa phương nào chị em phụ nữ vì điều kiện này nọ hay vì mưu sinh phải lìa gia đình đi tha phương cầu thực nên các cán bộ phụ nữ, Y-Tế không đạt được chỉ tiêu trong việc thực hiện kế hoạch đặt vòng. Vì vậy các cán bộ này vận động cho cả các bà đã quá tuổi sinh đẻ, đã mãn kinh phải đặt vòng tránh thai để giúp cho cán bộ đạt chỉ tiêu?

Ở khoa sản của các bênh viện lại ra sức động viên, áp đặt các sản phụ giải phẫu cắt ống dẫn trứng cho đạt chỉ tiêu. Một việc mà các sản phụ không hề muốn. Nhưng trong lúc sanh đẻ có khi thập tử nhất sinh cũng phải đành nghe theo. 

Y đức trong Y-Tế dưới thời CSVN là một điều hiếm hoi. Những căn bệnh có thể chữa lành không mấy khó thế nhưng có nhiều "từ mẫu" với chức năng chuyên môn và quyền hạn của mình lại đưa ra yêu cầu phẫu thuật vì trong giải phẩu cũng có chỉ tiêu và cũng có tiền phẫu thuật riêng cho cả ê-kíp ca mổ!. 

Một khi giải phẫu thì cả bệnh nhân và gia đình bị đẩy vào thế không còn sự lựa chọn nào khác. Từ đó là phong bì, là tiêu cực đủ mọi bề trên thân thể người bệnh. Lời thề Hippocrates đã xoá mờ trong dĩ vãng xa xôi...

Những nét son này tôi xin tặng cho bà Nguyễn Thị Kim Tiến cùng ông Đỗ Như Hơn, BV mắt Trung ương. 

Chỉ tiêu trong xử án:

Một xã hội vô pháp, vô luật nhưng luôn trưng ra cả một "rừng luật" với cách hành xử theo "luật rừng" thì tôi thiết nghĩ không một bút mực nào để tả cho xiết!

Riêng ở khía cạnh chỉ tiêu xử án trong hệ thống tư pháp rừng rú của CSVN cũng có đưa ra. Chỉ tiêu được đưa ra trong xử án phạt tù cho bị cáo và không ra phán quyết tha bổng hay án nhẹ đối với các bị cáo mà nhất là đối với những người bất đồng chính kiến, yêu nước. Thẩm phán nào đưa ra bản án tù nặng và nhiều nhất, vượt chỉ tiêu là được liệt vào hàng thẩm phán có uy tín, cao cấp và được xét thăng bậc, chức vị, lương bổng... Tất nhiên trong mỗi bản án được phán quyết thì cá nhân thẩm phán đó cùng hội đồng xét xử đều có tiền thưởng cao thấp tuỳ theo vị trí. Người bị án tù phải nằm gai nếm mật, đắng cay trong sự dã man của mọi hạng, mọi cấp trong nhà tù. Kẻ phán quyết được lãnh tiền thưởng và đạt hay vượt chỉ tiêu sẽ được thăng quan. Cái món quà rừng rú này tôi trao cho ông Trương Hoà Bình tự "Sáu Đạt" có nghĩa rằng luôn đạt chỉ tiêu. 

Chỉ tiêu cuối cùng tôi đưa ra trong bài này và cũng là chỉ tiêu mới nghe hơi ngồ ngộ là:

Chỉ tiêu Bán Hoa:

Chỉ tiêu này được đưa ra từ "Nhà Thổ" bỡi các ông Tú bà Tú cai quản những đoá hoa di động biết cười và khóc. 

Mới nghe thì có phần nực cười và phi lý... nhưng ở một đất nước ngàn hoa, rừng hoa - hoa rừng như VN thì không có gì là lạ. 

Hòa theo dòng chảy điên cuồng của xã hội, việc gì nhà nước cũng giao chỉ tiêu để nhằm bội thu cho mục đích dù hậu quả có ra sao đối với phương tiện và tha nhân. Thế thì các ông, bà Tú chủ động chứa hoa, chủ nhân của kho tàng virus HIV cũng ăn theo nhịp đó mà giao chỉ tiêu cho mỗi đoá hoa khi mặt trời gác núi ở đằng tây. 

Chuyện rằng: Vào một đêm mát trời tôi thả bước dạo chơi ở công viên trước công trường Quách Thị Trang trung tâm Sài Gòn. Chợt thoáng hiện trước mặt một bóng hồng với lời "Ngọc thốt hoa cười" mà có pha một chút "Mếu". 

-Anh ơi! Vui vẻ giúp em chứ đêm nay vắng quá không đủ chỉ tiêu chắc em chết quá!

Thấy điều hơi lạ tôi bèn có đôi lời chia sẻ và biết rằng. Mỗi ngày khi màn đêm buông xuống thì các hoa được thả ra khỏi vườn cấm với một "Chỉ tiêu" rất dứt khoát và rõ ràng được khẳng định và bao bọc bởi "Luật giang hồ" với lóng lánh sắc màu dao kiếm... Cho nên các đoá hoa phải bằng mọi cách, mánh khoé tiếp thị để đạt chỉ tiêu. Nếu không thì phải sử dụng chiêu sale off mới mong đạt được sở hụi. Cùng đường là phải lấy tiền cá nhân để đắp vào hay ký nợ và sẽ trả về sau tất nhiên cũng phải chịu tiền lãi theo lãi suất tín dụng đen. 

Ngày xưa ở chốn giang hồ cũng có luật của nó như "Luật hè phố" của Duyên Anh nhưng cho dù ở hang cùng của xã hội nó cũng thể hiện một chút nét nhân văn hay một chút tình người và đâu đó cũng phảng phất lối anh hùng trượng nghĩa. Đàng này ở một xã hội nằm trên bãi tha ma của tổ quỷ Mác-Lê hoàn toàn không có bóng dáng của con người mà chỉ chập chờn ánh lửa của ma trơi... của loài ngạ quỷ, do đó kẻ hành xử chỉ là một đạo âm binh. 

Tất cả những điểm, nét của bài này tôi xin trao cho 14 vị "Nửa người, nửa ngợm, nửa đười ươi" trong hội nghị BCHTƯ 6 đảng CSVN lần này. 

Ngày 27/9/2012

nguồn:http://danlambaovn.blogspot.com/2012/09/van-hoa-chi-tieu.html#more
======================================================================
Chú ý: Nhấn vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
          Sẽ xóa những comment nói tục
          Thinhoi001
Thư giãn cuối tuần: 'Kinh tế thị trường theo định hướng Xã Hội Chủ Nghĩa'  

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhQMti_k_VcYNoHvGZi0NVlHJCk4faK1gUSpia-4G8FuzuThoE1KiVNJG4QRimzj_vM_8OcUVvIQRt00SW-17SgP8L3T9ka3pMQpJS2XadKaJZiHcxbego3Oe_ntv8zxgPG2MU21a9IKQTt/s1600/ktt.jpg

Trình Phụng Nguyên (Danlambao) - Lúc này, khi mà nền kinh tế của nước ta (vốn èo uột) càng tuột dốc qua các vụ thất thoát khổng lồ của doanh nghiệp nhà nước như Vinashin, Vinaline… rồi nhập nhèm để số lớn tài chính quốc gia bị các đại gia và các bố già thâu tóm, thì người ta lo truy tìm cái căn nguyên và thằng thủ phạm của nó. Một trong những bài viết về vấn đề ấy là bài "Té ra dân mình còn nghèo lắm, khốn khổ lắm" của anh Văn Công Hùng.

Sau phần nhắc (sơ) về sự tụt hậu của văn hóa, tức là nhắc đến cái "chuồng học" mà ông Tổng Bí Thư chưa được tận tình dẫn đến mục sở, thì là cái chuyện nghèo rớt mồng tơi của người dân và giầu nứt khố đổ vách của các ông các bà nhà nước, rồi anh ấy chốt lại rằng:

"Trong khi ấy, các bác (chính phủ) toàn nói chuyện tái cơ cấu, chuyện nghìn tỉ vạn tỉ, xây những tượng đài hàng mấy trăm tỉ... mà rồi nó cứ rơi tõm vào đâu...

Hồi đi học CCCT nhé, mình có thắc mắc với GS là thưa thầy, đã kinh tế thị trường thì làm sao còn định hướng được ạ, nó chỉ có thị trường định hướng nó được thôi. Thầy bảo thì thế nên anh mới phải đi học. Bảo vâng đi học nên em hỏi thầy. Thầy bảo thì tôi cũng vẫn còn... đang học đây...

Định hướng gì thì định hướng, dân phải không được khổ cái đã, thưa các bác. Nhà cháu nói thế có gì sai không ạ?"

Riêng tôi thì không thấy anh Văn Công Hùng nói gì sai (quấy) cả, có điều thấy dân ta cứ học rồi học mãi (đến be bét) mà vẫn chưa hiểu được sự tình của nó cho ra môn ra khoai thì quả thật là đâu đó có vấn đề ở… hệ thần kinh.

Có những sự việc chỉ cần cắt nghĩa bằng một cái đồ thị (cái đồ thị chứ không phải đồ của đàn bà) là người hiểu ngay "à thì ra!".

Cho đến bây giờ, cái cụm từ "Kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa" vẫn cứ thụt thụt thò thò, dù hơn hai thập kỷ qua nó đã được giương cao ở khắp các giảng đường đại học, tràn ngập ở các buổi học tập do đảng và nhà nước tổ chức, trong mọi ngóc ngách của đất nước. Đúng như anh Văn Công Hùng nói, nó đã… làm khổ dân. Người dân ta khổ từ trong bếp khổ ra đường, khổ lên phường lên xã lên huyện… lê tới tỉnh thì còn khổ hơn nữa, hơn hẳn chó, dù ai sướng ở trên lưng trên cổ thì vẫn sướng. Nó, cái "Kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa" đang kéo lết dân tộc ta đến bên bờ vực thẳm.

Sau khi tìm tòi, tôi xin thử diễn đạt thật ngắn gọn (không qua chữ nghĩa) mà chỉ qua một tấm hình (bảo đảm không photoshop) với hy vọng mọi tầng lớp nhân dân có thể hiểu nó một cách đơn giản như đang giởn, mà không phải động não chi cho mệt. Cũng phải nói thêm rằng bất chợt gặp cái dzụ "bấu víu" này (để ý cái tay định hướng ở trong hình), tự nhiên tôi bật nghĩ ngay ra cái nền kinh tế của ta hiện nay, thế là vớ lấy máy nhắm. Nó đây này:


nguồn:http://danlambaovn.blogspot.com/2012/09/thu-gian-cuoi-tuan-kinh-te-thi-truong.html#more
======================================================================
Chú ý: Nhấn vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
          Sẽ xóa những comment nói tục
          Thinhoi001