![]() |
| Ảnh internet |
Trả lời phỏng vấn hôm
6/8 vừa qua, thứ trưởng Bộ Nội vụ Trần Anh Tuấn đã cho biết Bộ đang trình dự
thảo sửa đổi Nghị định 107 năm 2006 của Chính phủ về xử lý trách nhiệm người
đứng đầu cơ quan, tổ chức, đơn vị khi để xảy ra tham nhũng. Theo dự thảo, có 3
hình thức xử lý trách nhiệm đối với người đứng đầu, những người chịu trách nhiệm
quản lý cũng như đưa ra các biện pháp phòng chống tham nhũng trong cơ quan, đơn
vị mình, đó là họ có thể bị khiển trách, cảnh cáo hoặc cách chức. Một câu hỏi
đặt ra: tại sao phải đặt ba mức độ kỷ luật với tham nhũng như vậy? Làn ranh giữa
mức độ khiển trách, cảnh cáo và cách chức là gì? Ai được quyền quyết định “nâng
mức” từ thấp lên cao hay hạ từ cao xuống thấp? Liệu đây có phải là kẽ hở để gỡ
tội, chạy tội và giúp đỡ nhau thoát khỏi án kỷ luật, là trả ơn ân oán giữa những
người mắc tội và những người có quyền giơ cao chiếc búa quyền lực gõ xuống đầu
bất cứ ai hoặc quăng búa đi nếu cùng cánh hẩu? Thực tế luôn cho thấy việc lên
xuống bậc “tam cấp” ấy như trở bàn tay…
Tại sao một cơ quan,
công ty đã xảy ra tham nhũng dù nhiều ít thế nào cũng chỉ nên có một mức kỷ luật
đầu tiên: cách chức? Nếu sau đó còn nghi ngờ phạm tội thì chuyển qua điều tra
hình sự cán bộ đứng đầu cơ quan đó. Tại sao không thể là như thế? Vì khi có tham
nhũng là có chuyện ăn cắp, biển thủ của công. Mà đã là ăn cắp thì ít hay nhiều
cũng là rất xấu, rất tệ, nó thuộc về bản chất con người. Một lãnh đạo để cái
xấu, cái tồi tệ tồn tại trong cơ quan mình như vậy nếu không có thói quen, văn
hóa, liêm sỉ từ chức thì tốt nhất nên cách chức anh ta. Chí ít là nếu anh ta
không liên quan đến tham nhũng thì cũng không đủ năng lực quản lý, thiếu tinh
thần trách nhiệm (như trong bộ luật hình sự đã nêu)…Thế chưa đủ cách chức ư? Hay
lại “sợ hết cán bộ làm việc”?
Để điều tra tham nhũng
ở Việt Nam là chuyện khó hơn lên Sao Hỏa. Những kẻ bị cùm tay ra trước vành móng
ngựa vẫn chưa phải là kẻ cuối cùng trả lời được câu hỏi về tội tham nhũng của
anh ta. Vẫn còn “cấp bậc” nào đó để anh ta có thể bước lên hoặc đi xuống để chỉ
cho mọi người thấy, nhưng tiếc rằng các bậc tam, tứ, ngũ…cấp nào đó đã bị bịt
kín lối. Mà giữa “tam cấp” kia sẽ là những chỗ “chiếu nghỉ” để giảm nhẹ tội nếu
“biết điều” hay “biết im lặng” chăng?
Nhớ lúc đi làm, hàng
năm mình thường được phát tờ phiếu kê khai tài sản. Kê ra sao, thế nào không có
ai kiểm tra. Giả dụ mình có tài khoản lớn nhỏ, nhà cửa như lâu đài, đất đai khắp
các tỉnh thành, ô tô xịn nhất…mà không kê khai thì cũng chẳng ai biết. Có ai bắt
vạch áo, giơ lưng ra đâu mà ngô ngọng với thiên hạ? Mỗi lần cầm tờ kê khai tài
sản lại cười ruồi và làm cho xong chuyện. Chỉ riêng nhìn nhà nổi cửa to tưng
bừng xây cất của các quan thì cơ quan chống tham nhũng đã có việc làm tướt bơ
chứ không thể nói rằng, rất khó vạch tội tham nhũng. Còn làm sao để biết của
chìm, tài khoản kể cả trong nước và quốc tế có bao nhiêu thì ai sẽ làm, làm như
thế nào để đưa kẻ tham nhũng xếp lên “bậc tam cấp” như ông thứ trưởng Bội nội vụ
vừa trình bày? Và kẻ nào được dừng ở “chiếu nghỉ” giữa các bậc chờ…để lâu cứt
trâu hóa bùn? Từ chiếu nghỉ đó, nhiều người đã hạ cánh an toàn với số tài sản đủ
để sung sướng tam, tứ,ngũ đời con cháu.
Mới đây ông thủ tướng
Nga Medvedev đã phải la lên rằng: “tham nhũng ăn sâu vào hệ thống” và ông ta đã
thất bại trong “cuộc thâp tự chinh” chống tham nhũng. Ông khẳng định, vấn đề đã
ăn sâu trong hệ thống và sẽ không thể giải quyết chỉ bằng việc trừng phạt những
người tham nhũng, mà đòi hỏi sự thay đổi trong tâm lý. Chống tham nhũng là một
trong những ưu tiên chính của ông Medvedev ngay từ khi nhậm chức. Năm 2008, Nga
đã thông qua đạo luật yêu cầu các quan chức, gồm cả thủ tướng, phó thủ tướng và
bộ trưởng phải báo cáo không chỉ thu nhập của chính họ mà cả thu nhập của các
thành viên trong gia đình. Ông Medvedev còn thành lập Hội đồng Chống tham nhũng
mới - một tổ chức tư vấn gồm các thành viên chính phủ và những nhân vật nổi bật
trong các tổ chức công. Trong một cuộc họp với Hội đồng chống tham nhũng, khi ấy
còn là tổng thống Nga, ông Medvedev đã yêu cầu Cơ quan Thuế liên bang và Văn
phòng Trưởng công tố kiểm tra việc kê khai thu nhập của các quan chức. Mặc dù
đưa nhiều nhiều biện pháp chống tham nhũng, nhưng nỗ lực của ông Medvedev không
có nhiều tiến triển và Nga vẫn đứng cùng Việt Nam gần chót bảng các quốc gia có
mức độ tham nhũng theo sự điều tra của Tổ chức Minh bạch quốc tế. Và sau cuộc
đấu tranh thất bại đó, Medvedev “khiêm nhường” xuống bậc làm “thủ tướng” không
phải vì kém cỏi mà vì cùng chung “gánh xiếc” với nhà độc tài Putin sau bầu cử
cuối năm 2011. Độc tài ở đâu cũng giống nhau - Tức là không còn liêm sỉ, tự
trọng.
Bản dự thảo của Bộ Nội
vụ chưa được phê duyệt nhưng đã thấy “lộ trình” xử lý “tế nhị” cho tội tham
nhũng. Và cứ đến hẹn lại lên, các cuộc kiểm điểm bất tận, những vụ án lớn bé bất
tận, những khỏan tiền biến mất vì tham nhũng là bất tận, cùng với sự đói nghèo,
khốn khổ của người dân là bất tận…Và “bậc tam cấp” cho tham nhũng dường như luôn
có “chiếu nghỉ” dễ chịu mỗi khi bị bắt vở.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Chú ý: Điền vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
Sẽ xóa những comment không phù hợp
Thinhoi001