
Thanh Trúc (Danlambao)
- Mỗi khi cầm tờ báo đọc tin tức, tôi cũng như nhiều người phải rùng
mình sợ hãi, rồi bức xúc, phẫn nộ vì hàng ngày đều có những “phát hiện
mới” của báo chí, về những kẻ chuyên ra những “án tử” cho người khác,
chỉ bằng những “nghề nghiệp lao động chân chính” mà họ đang làm! Những
“sát thủ” đó là ai, có lẽ tất cả chúng ta đều đã rõ: đó là những người
có tên là “nông dân cần cù”, “tiểu thương buôn bán lành mạnh”, “những
người lao động chân chính”! Nhưng thực chất, chúng ta hãy nhìn xem,
nhiều người trong số họ đã làm gì cho xã hội, cho đồng bào, cho anh em
mình?
I. AI LÀ THỦ PHẠM HẠI NGƯỜI? Ta hãy xem báo chí liệt kê hàng ngày:
- Người nông dân trồng rau quả, chuyên dùng “ phép thần” là những hóa
chất kích thích của Trung Quốc, tên “láng giềng” gian ác vào bậc nhất
hoàn cầu! Chỉ cần “xịt thuốc” cho rau muống trong có vài ngày là cắt
được một lứa. Qua một đêm, rau có thể dài ra hơn một tấc, xanh mơn mởn
trông rất ngon lành! Hay làm giá sống từ đậu xanh, dùng “thần dược” của
TQ tưới vào, là cây giá mập, trắng, đẹp, khiến người mua ưa thích! Và
vân vân…
- Những người buôn bán các thứ hoa quả, rau củ như cam, nho, táo, quýt,
hành tỏi, cà rốt, khoai tây… tức là những nhu yếu phẩm, nhập từ xứ sở
của tên phù thủy TQ, với đầy chất độc hại gây suy tim, suy thận, ung
thư…, trẻ con ăn vào thì bị ngộ độc có thể chết, thai phụ dùng vào thì
con sinh ra bị dị tật bẩm sinh… Gần đây lại rộ lên các tin nhập gà phế
thải, có mầm bệnh, từ TQ, Hàn Quốc, hay hàng trăm, hàng ngàn tấn thịt
thối, nội tạng động vật thối rữa, chỉ cần ngâm sơ bằng hóa chất TQ sẽ
trở thành thịt tươi ngon đem bán cho dân mình!
- Và cả những tiểu thương “chân chính” khác, vì lợi nhuận nên chọn buôn
những hàng hóa rẻ tiền, ít phải bỏ vốn, mà lại dễ bán, nhiều lời, nên
tình nguyện đứng trong “đường dây” cung cấp các sản phẩm TQ, mặc dù biết
rằng kẻ thù TQ đã tuyên bố sẽ dùng “chiến tranh kinh tế” để giết chết
nền kinh tế của VN, đồng thời tàn phá sức khỏe, hủy hoại tinh thần, gieo
bệnh tật làm tiêu hao kiệt quệ tài chánh, làm nghèo nàn cả đất nước
chúng ta, đánh vào thị hiếu “ham rẻ, đẹp” của người VN! Những sản phẩm
may mặc, tiêu dùng của TQ từ bát chén, nồi soong, máy móc, quần áo, giày
dép… chứa đầy chất độc hại, được bày bán khắp vỉa hè, các khu chợ lớn
nhỏ. Đi đâu cũng thấy toàn là hàng TQ, đến nỗi khiến ta có cảm tưởng
đang sống ở TQ chứ không phải ở VN, nhưng người buôn bán vẫn nói dối
người mua là hàng của các nước Thái, Hàn, Phi…, để lừa người mua, thu
được lợi, còn “sống chết mặc bay”!
- Ngoài ra còn phải kể đến các nhà sản xuất hàng “thuần Việt”, như sản
xuất cà phê dổm bằng bắp, đậu nành rang cháy, tẩm hóa chất TQ tạo độ
sánh, mùi thơm; nước mắm thơm ngon nhưng không độ đạm, chỉ pha hóa chất
để tạo mùi vị; trà tẩm “hương liệu” bằng hóa chất gây ung thư… Cả những
món ăn dân dã, thuần khiết nhất, như đậu hũ làm với hóa chất, bắp luộc
ngâm bằng pin qua đêm rồi luộc sơ đã nhừ, để đỡ tốn cửi lửa và thời
gian, bánh chuối, bánh rán chiên bằng dầu máy bay, hay bằng nhớt xe đã
sử dụng màu đen kịt, được “tinh lọc” lại bằng hóa chất TQ thành dầu
chiên, khăn ăn làm bằng giấy bẩn phế thải, chất chứa đầy vi trùng, được
tẩy trắng và làm dai bằng hóa chất TQ, do những “kỹ sư không học” của VN
tự chế. Đầu óc của họ nhanh nhạy nhưng vô lương tâm, phi đạo đức, mang
danh nghĩa những người làm ăn lương thiện! Tất cả những “nhà kinh
doanh”, “nhà sáng chế” trên, ai cũng nhận rằng mình làm ăn ngay chính
thật thà cả!
Ngày nay, theo quan niệm của XHCN, thì người giàu là người bóc lột,
người giàu là kẻ ác, kẻ có tội, mặc dù rất nhiều người có của nhưng cũng
đầy lương tâm, biết san sẻ cho người khác, và sự giàu tiền của là do
trí tuệ, do sự cần cù mồ hôi nước mắt của họ (những người dân thường
không có đặc quyền, đặc lợi). Nhưng dưới “cái nhìn XHCN”, thì người giàu
đồng nghĩa với tội ác, trong khi nếu đi sâu vào thực tế hôm nay, thì
nhiều khi kẻ nghèo lại bóc lột người giàu bằng những cách làm ăn gian
giả, cẩu thả, để nhận tiền thật, lương đúng. “Người nghèo” cũng sát hại
“người giàu” bằng nhiều cách, kể cả cách buôn bán, chế biến đồ độc hại,
để người bỏ tiền mua thì rước bệnh tật và cái chết cho mình (nếu hiểu kẻ
có tiền mua hàng là kẻ giàu, còn người buôn bán nhỏ lẻ là người
nghèo!). Khi tôi nói lên sự thật này, hẳn chắc nhiều người sẽ nghĩ rằng
tôi đang bênh vực “kẻ giàu”, thì hẳn tôi là kẻ giàu có, nhưng thực ra
tôi chỉ là một thành phần nghèo nàn, cần sự sống bằng những việc làm ăn
cần cù, nhưng tôi cũng đang phải gánh chịu hậu quả do sự làm ăn bất
chính của nhiều người là đồng bào, là anh em mình!!!
II. Hậu quả của những việc làm ăn vô lương tâm trên là gì?
Họ đã gieo rắc cho rất nhiều người đồng loại, đồng bào những căn bệnh
hiểm nghèo bằng những “sản phẩm” độc hại mà họ cung cấp: như bệnh suy
thận, gan, những bệnh về tim mạch, ung thư, là những căn bệnh giết người
rất lâu dài dai dẳng, có khi hàng chục năm, với bao nhiêu là tốn phí
sức người, sức của, suy thoái tinh thần, mất hết khả năng làm việc, và
mang đau khổ cho nhiều người, nhiều gia đình! Vào các bệnh viện chúng ta
mới giật mình kinh sợ vì thấy các bệnh ung bướu, tim mạch, gan thận, và
những “bệnh lạ” khác, đang tăng tiến số lượng nhanh chóng mặt, và mới
chứng kiến sự tàn phá của “cuộc chiến tranh hóa học” do những kẻ sát
nhân không gươm giáo súng đạn nó kinh khủng như thế nào! Những hóa chất
độc hại bán đầy dẫy và tự do ở các chợ như chợ Kim Biên SG, và các cửa
hàng tạp phẩm có ở khắp nơi, không ai kiểm soát, không gặp trở ngại
nào!
Một cuộc chiến do tử thần dẫn đầu, và một đội quân tình nguyện gồm
tất cả những người chế tạo, buôn bán bất chính, vô lương tâm kể trên!
III. Những tác giả của các “án tử”, họ có nhận hậu quả gì không?
Tất cả những nhà nông, nhà kinh thương, nhà sản xuất trên, đều dưới cái
danh nghĩa là “những người làm ăn chân chính”, nên không bị pháp luật
lên án! Nhưng họ đang bóc lột không những tiền bạc, mà cả SỰ SỐNG của
đồng bào mình! Họ đang giết dần giết mòn hàng triệu người, chẳng lẽ họ
không có trách nhiệm gì sao? Họ không bị hậu quả gì sao? Họ sẽ an nhàn
thu tiền vào túi để sống yên vui trên những đau khổ, bệnh tật của người
khác sao? Chắc chắn là không! Gieo nhân nào thì phải gặt quả ấy, họ đã
gieo thì ắt có gặt!
Không chỉ hại người, hại đất nước, hại các thế hệ mai sau, mà chính họ
và người thân của họ cũng “được chia sẻ phần kết quả” do họ mang lại!
Không phải chỉ có những người tiêu thụ bị bệnh, mà cả những người tàng
trữ, thường xuyên tiếp xúc với các thuốc độc này cũng bị nhiễm bệnh.
Những người chế biến cà phê, ướp trà, làm giá, chiên bánh… cũng có “cơ
hội” để hít ngửi, đụng chạm đến các hóa chất độc hại này. Tôi đã thấy
nhiều người cung cấp hóa chất, họ cũng xanh xao ốm yếu, nước da xám xịt;
những người ướp trà, cà phê bằng hóa chất cũng bị bệnh khó thở, mất
thần sắc; những người trồng “rau bẩn” cũng bị bệnh do độc chất mà họ
không biết! Hậu quả nhãn tiền là họ đang dần bị ế hàng, vì mọi người đều
sợ hãi sản phẩm giết người của họ! Có rất nhiều bà con Việt kiều về
nước, khi ra đi họ đều không muốn quay trở lại vì đồ ăn thức uống ở VN
độc hại, môi trường quá ô nhiễm! Và còn cái tội làm ác những người này
phải mang vì gieo bệnh hoạn chết chóc cho nhiều người!
Sau cùng, đất nước này đang CÓ CHỦ, những ông bà chủ là “đỉnh cao trí
tuệ loài người”, những lãnh đạo vô cùng nhanh nhạy, sắc bén: ở đâu có
người dân đòi đất đai bị chiếm, đòi dân chủ, tự do, công lý, sự thật,
nơi nào chỉ cần ho he biểu tình chống Trung Cộng xâm lược, là ở đó có
đầy lực lượng CA, QĐ võ trang súng đạn để trấn áp! Mà cũng chưa cần đến
thế đâu, chỉ cần viết vài câu, sáng tác vài bản nhạc tỏ lòng yêu nước,
chống ngoại xâm TQ, là có thể đi tù mọt gông rồi! Thế nhưng việc an dân,
bảo vệ dân họ lại làm lơ! CHÚNG TA ĐANG SỐNG ĐỘC LẬP-TỰ DO-HẠNH PHÚC
ĐÂY SAO?
Tôi viết bài này,vì mẹ tôi đã bị bệnh thận mà chết! Hiện tôi cũng đang
săn sóc một người thân bị bệnh này. Từ một người lực lưỡng khỏe mạnh,
bỗng phát hiện bị suy thận mãn, sức khỏe chỉ trong vài tháng là xuống
cùng cực, mọi công việc, trách nhiệm đều bỏ dở! Nếu không được thay ghép
thận, thì suốt đời sẽ là một người tù không đi được đến đâu, lại còn
phải kèm theo vài người khỏe luôn túc trực để trợ giúp việc lọc thận,
săn sóc sức khỏe, vết thương; cuộc đời còn lại chỉ hết ở nhà lại vào
bệnh viện!
Trong thời gian chăm sóc người thân ở bệnh viện, tôi cũng chứng kiến
hàng trăm bệnh nhân với tấm thân tàn, suy sụp từng ngày, và chờ một ngày
cuối không xa, do bệnh, do thiếu thuốc, thiếu người chăm sóc, thiếu cả
ăn uống, vì căn bệnh quái ác nó đòi hỏi một chế độ thuốc men và bồi
dưỡng phải thật nghiêm túc, đầy đủ, để có thể bù vào lượng chất bổ rút
ra hàng ngày do lọc thận, nhưng cũng không có gì bảo đảm là được bình
yên! Tôi từng chứng kiến những cái chết vô cùng bi thảm của những người
sau một thời gian chịu đựng bệnh tật, gia đình khánh tận mà vẫn không
giữ được mạng sống! Dĩ nhiên nguyên nhân của những căn bệnh trên không
hoàn toàn do hóa chất độc hại trong đồ ăn uống, môi trường, nhưng tác
nhân chính LÀ NÓ, đã phá hoại các bộ phận trong cơ thể!
Hỡi những người tham gia trong đội ngũ gieo bệnh tật: từ người chế tạo
hóa chất độc hại, người cung cấp, buôn bán, đến những người cam tâm dùng
các hóa chất nguy hiểm này đưa vào đồ ăn thức uống, đồ dùng, để bán cho
người khác mà thu lợi nhuận, xin hãy dừng tay đừng giết hại dân lành
nữa! “Mạng lưới sát nhân” các người tung ra thì không một ai tránh khỏi,
vì ai cũng phải ăn, mặc, tiêu dùng, và gần như không có thực phẩm nào
được gọi là an toàn lúc này cả, kể cả đồ dùng hàng ngày, quần áo, giày
dép, bát chén… Hỡi những “nhà chức trách”, các vị ăn lương của dân, hãy
bớt lòng tham lam vì nhận hối lộ hay vì vô cảm, mà dung túng cho kẻ ác
hại dân. Tất cả các người cũng cần phải có chút lòng với người khác,
đừng vì quá lo lợi riêng, ích kỷ, vô trách nhiệm mà bỏ mặc dân, xem
thường đồng loại của mình! Có như thế các người mới mong còn được trời
dung dưỡng, và hậu duệ của các người không phải gánh những hậu quả khắc
nghiệt do các người để lại!
nguồn:http://danlambaovn.blogspot.com/2012/11/nhung-tu-do-nhung-nguoi-mang-danh-nghia.html#more
======================================================================
Chú ý: Nhấn vào “nhận xét” ở cuối bài để
xả stress
Sẽ xóa những comment nói tục
Thinhoi001

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Chú ý: Điền vào “nhận xét” ở cuối bài để xả stress
Sẽ xóa những comment không phù hợp
Thinhoi001